Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 11: Tần Khương Vân ghé thăm
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỳ Hoài Cảnh vừa rời đi, Thẩm Đường liền nằm nghiêng trên giường, trong lòng thầm tính toán.
Đêm trước ngày thành thân, nàng đã trằn trọc không ngủ, lo lắng thân phận con gái một quan viên nghèo cấp bát phẩm như mình sẽ khó lòng làm tròn bổn phận của Tam phu nhân Kỳ gia, một gia tộc danh giá bậc nhất.
May mắn là nàng lớn lên bên cạnh kế mẫu, sớm đã học được cách nhìn sắc mặt mà đoán ý người khác, cũng tự nhủ rằng sau khi gả vào Kỳ gia nhất định phải khiêm nhường, cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói.
Nào ngờ, biểu ca lại…
Người tính không bằng trời tính.
Muốn sống khiêm nhường, kín đáo… e là không thể nữa rồi.
E rằng cả thành Quảng Lăng này, cũng khó tìm được cô dâu nào nổi tiếng như nàng lúc này.
Cờ đã khai cuộc, ván đã đóng thuyền, nàng chỉ có thể tiến bước đến cùng, bất kể phía trước ra sao.
Buổi trưa trời oi ả, dù trong phòng đã đặt băng nhưng khi tỉnh giấc, trán nàng vẫn lấm tấm mồ hôi, hai gò má ửng hồng.
Nàng vừa ngồi dậy, đã có nha hoàn đến báo, Tần Nhị phu nhân nói lát nữa sẽ ghé Ngô Đồng Uyển chơi.
Thẩm Đường gật đầu, thấy vẫn còn sớm, bèn sai Họa Bình chuyển lời, bảo các nha hoàn chuẩn bị nước rửa mặt, giúp nàng làm dịu bớt vệt đỏ trên má.
Đây là lần đầu tiên tân chủ tử phân phó, đại nha hoàn Bạch Lộ vội vàng sắp xếp. Nàng không chỉ mang tới nước rửa mặt mà còn dâng thêm đồ lạnh, trái cây tươi, thậm chí cả nước tắm cũng được chuẩn bị sẵn, phòng khi chủ tử muốn tắm gội.
Khi Thẩm Đường rửa mặt, Bạch Lộ còn đích thân tới giúp nàng xắn tay áo, tháo vòng tay, vô cùng chu đáo, tận tâm.
Thẩm Đường thấy nàng “nghe một biết mười”, việc gì cũng khéo léo, trong lòng thầm khen: ‘Quả nhiên không hổ là nha hoàn theo hầu biểu ca từ nhỏ, lanh lợi nhanh nhẹn như vậy, chẳng trách Kỳ Hoài Cảnh vẫn giữ nàng lại.’
Nhưng… trước kia, Bạch Lộ cũng hầu hạ hắn chu đáo như thế này sao?
Trong lòng nàng thoáng gợn sóng, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản như không.
Rửa mặt xong, Thẩm Đường thay một bộ thường phục, vừa sửa sang tóc tai vừa chuyện trò dăm ba câu với Bạch Lộ.
Bạch Lộ dáng người mảnh mai, mày thanh mắt dài, tuy không phải tuyệt sắc giai nhân nhưng cũng khá thanh tú, duyên dáng.
Chủ tử hỏi gì, nàng cũng không hề lúng túng, hỏi một câu, đáp một câu rất đỗi tự nhiên.
Thì ra, nàng vốn là nha hoàn của Việt gia ở kinh thành, mới bảy tám tuổi đã hầu hạ bên cạnh Kỳ Hoài Cảnh. Sau này khi Tam gia quay về Lâm Giang thành, nàng cũng đi theo.
Hiện giờ, nàng là đại nha hoàn quản sự của Ngô Đồng Uyển, từ việc điểm danh sáng tối của các nha hoàn, phân công công việc, phát tiền trợ cấp hằng tháng cho đến quản lý mọi vật dụng sinh hoạt đều do nàng quán xuyến.
Thẩm Đường nghe xong, tính ra số năm Bạch Lộ quen biết Kỳ Hoài Cảnh còn sớm hơn mình… Trong lòng bỗng có chút ngẩn ngơ, hơi thấy chua xót.
Thấy Bạch Lộ trả lời thản nhiên, tự nhiên, mà đêm qua Kỳ Hoài Cảnh lại tỏ ra… xa cách như vậy, Thẩm Đường chỉ khẽ thở dài, âm thầm ghi nhớ trong lòng để sau này tính tiếp.
Đang nghĩ ngợi, bên ngoài chợt vang lên tiếng cười nói rộn ràng. Thẩm Đường vừa nghe đã biết là Tần thị đến, vội vàng ra ngoài nghênh đón.
Tần Khương Vân phe phẩy quạt, dắt theo nữ nhi là Kỳ Loan cùng đến, phía sau còn theo ba năm nha hoàn, ma ma, đông nghịt một đoàn người.
Vừa thấy Thẩm Đường đi ra, nàng nhanh chân bước lên hai bước, cười nắm tay Thẩm Đường cùng nhau vào trong nhà. Đã có hai nha hoàn đứng đợi sẵn, vén cao rèm cửa.
“Muội vừa ngủ trưa dậy sao? Mẫu tử ta đến thế này, có làm phiền muội không?”
Thẩm Đường vừa cười vừa mời ngồi, rồi dặn người mang trà, điểm tâm và trái cây lên.
“Phiền gì được chứ, muội còn mong tẩu tẩu ghé thăm mà.”
Thẩm Đường biết, từ khi Tần Khương Vân gả vào đây, nàng liền thay mặt Việt phu nhân quản lý cả phủ, cùng với Nhị ca Kỳ Thừa Châu đều bận rộn suốt ngày không ngơi tay.
Lần này nàng ấy có thể dắt theo Loan Nhi đến cùng ngồi chơi một lát, cũng là tranh thủ chút thời gian hiếm hoi.
Kỳ Loan là một tiểu cô nương chừng bốn năm tuổi, mặc chiếc váy gấm hồng thẫm điểm hoa, tóc búi song nha kiều xinh xắn, trông vô cùng đáng yêu, lanh lợi.
“Đến đây, Loan Nhi, con còn nhớ đường tỷ của nhà bà cô mẫu không? Bây giờ phải gọi là thẩm thẩm rồi đó! Mau chào thẩm thẩm đi.”
Có lẽ vì còn nhỏ, lại lâu rồi chưa gặp người lạ nên bé có chút ngại ngùng, rúc vào lòng mẫu thân không chịu mở miệng.
Trước kia, Thẩm Đường thân thiết nhất với muội muội Thẩm Lê, nên rất hiểu mấy chiêu nhỏ để dỗ dành các tiểu cô nương.
“Loan Nhi vừa ngủ trưa dậy phải không? Không quấy khóc, thật ngoan quá. Lê muội muội của thẩm lúc nhỏ, mỗi lần ngủ dậy là khóc mãi không nín, ai dỗ cũng không được đấy.”
Tần Khương Vân nghe Thẩm Đường khen nữ nhi mình, liền nở nụ cười lộ rõ vài phần chân thật.
“Nha đầu nhà ta ấy mà, ngoan ngoãn hiểu chuyện lắm, chỉ là thân thể hơi yếu, ba ngày hai bữa lại đau ốm. Mấy hôm trước còn bị cảm lạnh, hôm qua vẫn phải uống thuốc! Hôm nay mới khá hơn được một chút.”
“Trẻ con còn nhỏ mà, ốm đau cũng là chuyện thường. Đợi lớn thêm chút nữa, chạy nhảy nhiều hơn, ăn ngủ tốt hơn thì tự khắc sẽ khỏe mạnh thôi.”
Vừa nói, Thẩm Đường vừa mỉm cười, khẽ nhón một viên ô mai trên đĩa.
“Khổ thân Loan Nhi mấy hôm nay toàn phải uống thuốc đắng, nào, thẩm thẩm cho con ăn viên ô mai này, miệng sẽ ngọt lại liền.”
Loan Nhi nhìn thấy viên ô mai, nhất thời vừa muốn lấy lại vừa xấu hổ, ngẩng đầu nhìn mẫu thân. Thấy Tần thị mỉm cười gật đầu, bé mới rướn người đưa tay ra nhận.
Thẩm Đường mỉm cười đưa viên ô mai vào tay bé, thuận tay bế bé lên, nhẹ nhàng đặt lên đùi mình.
Loan Nhi ngẩng đầu nhìn nàng một cái, thấy gương mặt nàng dịu dàng tươi cười, liền ngoan ngoãn ngồi yên trong lòng nàng, vừa ngậm ô mai, vừa ăn rất vui vẻ.