Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 34: Đêm Tiệc Trung Thu
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thoáng chốc đã đến Trung Thu.
Trong đại sảnh treo đầy hoa đèn, Việt phu nhân ngồi một mình ở ghế chủ tọa.
Phu thê Kỳ Hoài Cảnh ngồi phía đông, phu thê Kỳ Thừa Châu ngồi phía tây, phía sau mỗi bên lại bày thêm một bàn. Bên cạnh Tần Khương Vân là Xuân di nương dẫn theo Loan Nhi, còn bên cạnh Kỳ Thừa Châu là Tuyết di nương vốn ít khi lộ diện.
Xa hơn nữa, mười mấy bàn đầy ắp họ hàng thân thích gần xa của Kỳ gia.
Trà thơm rượu nồng, đã qua hai tuần rượu. Một ban nhạc công đang tấu đàn tỳ bà và đàn tranh dưới sân khấu, cất lên khúc 《Cẩm Đường Nguyệt • Liêm Mạc Phong Nhu》, đoạn nhộn nhịp nhất: “Vui nhất là hôm nay rượu mới vừa ủ xong,
Khắp nơi hoa nở tựa thêu.
Nguyện năm năm tháng tháng người còn đó,
Dưới hoa luôn rót chén xuân…”
Khắp nơi vang lên tiếng tơ tiếng trúc, ai nấy nâng chén vàng, nhìn vào thật giống cảnh đoàn viên sum họp.
Nhân lúc xem hát, Thẩm Đường lén ngắm gia đình Kỳ Thừa Châu đối diện.
Kỳ Thừa Châu bình thường rất bận, ít khi ở nhà; hồi nhỏ nàng gặp nhiều hơn nhưng từ sau khi thành thân thì chỉ mới gặp lại vài lần.
Hôm nay nhìn kỹ, hắn cũng gần ba mươi tuổi, vóc dáng xấp xỉ Kỳ Hoài Cảnh, nét mặt từng trải hơn, trông không tuấn tú sắc sảo bằng Kỳ Hoài Cảnh nhưng lại toát lên vẻ điềm đạm, tự tin.
Thẩm Đường thầm nghĩ, hắn là huynh trưởng, lại nắm giữ phần lớn sản nghiệp trong tay chỉ vì là con thứ nên địa vị có phần kém hơn Kỳ Hoài Cảnh một bậc.
Nhưng xem ra tình cảm giữa hai huynh đệ vẫn không tệ, bản thân Kỳ Thừa Châu cũng không bận tâm chuyện phải đứng sau đệ đệ mình.
Lúc này, hắn đang chăm chú xem vở tuồng, ngó lên sân khấu.
Tần Khương Vân nâng chén rượu, khẽ chạm vào tay áo hắn, Kỳ Thừa Châu quay sang, hai người nhìn nhau cười, cụng ly rồi cạn chén.
Thẩm Đường thấy vậy, mỉm cười thầm, xem ra Nhị biểu ca và Tần thị cũng rất ân ái.
Nhưng chỉ một thoáng, Kỳ Thừa Châu lại nâng chén cụng cùng Tuyết di nương bên cạnh, rồi cũng mỉm cười.
Nụ cười trên môi Thẩm Đường khựng lại.
Còn Xuân di nương, ngồi cách Kỳ Thừa Châu hơi xa, lúc này Tần Khương Vân xoay sang chạm chén cùng nàng ta, trao đổi một ánh mắt.
Xuân di nương gật nhẹ, mỉm cười rồi đứng dậy, đi tới trước mặt Kỳ Thừa Châu, khẽ quỳ xuống, kính hắn một chén rượu.
Kỳ Thừa Châu vẫn nở nụ cười, cụng chén rồi cũng cạn sạch.
Quay đầu lại, Kỳ Thừa Châu lại chuyên tâm xem các đào kép trên sân khấu.
Thẩm Đường nhìn chằm chằm cả nhà bên đó, trong lòng khẽ cắn răng… thầm nghĩ, nụ cười của vị biểu ca này thật chẳng đáng một xu.
Nàng lại nhìn về phía chỗ ngồi của Việt phu nhân, bên cạnh cũng có La di nương đang trông nom Kỳ Ấu Lan.
Thẩm Đường thầm nghĩ, nếu thân mẫu của Nhị biểu ca không mất sớm hẳn giờ cũng đang ngồi cạnh Việt phu nhân.
Nghĩ đến chuyện trong nhà này, mỗi vị chủ nhà đều có hai di nương, lòng nàng lại dâng lên một nỗi phiền muộn, như có hòn đá đè nặng trong lòng.
Kỳ Hoài Cảnh trông thấy nét mặt nàng, cũng nâng chén rượu mời, lúc chạm cốc còn ghé sát tai nàng.
“Sao vậy, trông nàng có vẻ không vui?”
Thẩm Đường cố gượng cười, thầm nghĩ, giữa tiệc đoàn viên đông đủ thế này đâu phải lúc để phu thê họ thì thầm to nhỏ như vậy.
“Đợi về viện rồi, ta sẽ nói chàng nghe.”
Thấy sắc mặt nàng cũng không quá tệ, Kỳ Hoài Cảnh gật nhẹ đầu.
Hôm nay tiệc gia đình dùng loại rượu ủ lâu năm, vị ngọt nhưng dễ say khiến tim Thẩm Đường đập thình thịch. May mà hắn không để nàng uống, nàng bèn khẽ thì thầm: “Ta muốn ra ngoài đi dạo một lát.”
Kỳ Hoài Cảnh lập tức đặt chén xuống: “Ta đi cùng nàng.”
Thẩm Đường vội ấn vai hắn ngăn lại.
Tiệc Trung Thu đoàn viên vui vẻ thế này, mà cả Tam gia Tam phu nhân lại cùng lúc rời đi, người đời sẽ nghĩ gì!
Dù người ngoài không nói ra, thì sáng mai thôi, gương mặt Việt phu nhân vừa mới nở nụ cười, chắc chắn cũng sẽ sa sầm ngay.
“Chàng đừng đi… Ta… chỉ ra ngoài giải quyết chút việc riêng thôi. Chàng theo ta, chẳng phải ngại chết à!”
Kỳ Hoài Cảnh nghe vậy cũng đành thôi, liền gọi nha hoàn lại: “Theo hầu phu nhân ra ngoài, nhớ mang thêm hai ngọn đèn lồng, soi đường cẩn thận, rồi chuẩn bị nước ấm sẵn để Tam phu nhân rửa tay, rồi còn…”
Thấy hắn dặn dò không ngớt, Thẩm Đường nhịn không nổi, thấp giọng trách yêu: “Thôi được rồi, chàng im miệng đi! Nói to thêm chút nữa, mọi người lại biết ta đi… vệ sinh mất!”
Kỳ Hoài Cảnh đành ngậm miệng, nhưng vẫn không quên dặn thêm: “Cẩn thận nhé.”
“Lắm lời quá!”
Thẩm Đường đứng dậy, xoay người rời đi cũng không kìm được mà lắc đầu.
Kỳ Hoài Cảnh càng lúc càng giống Việt phu nhân; mà bản thân nàng lại càng giống cái kẻ hỗn thế ma vương chẳng biết lễ nghĩa là gì kia.
Cũng chẳng còn cách nào khác, cách nuông chiều của hai mẹ con họ, sớm muộn gì cũng sẽ sinh ra một kẻ “không biết điều” như thế.