Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 50: Nàng là biểu đệ của ta
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đoàn người mải mê rong chơi cho đến khi mặt trời khuất bóng sau núi. Kỳ Hoài Cảnh thấy Thẩm Đường vẫn còn hăng hái, trong lòng còn đang phân vân không biết có nên nhắc nàng về sớm hay không thì Thẩm Đường đã giơ roi ngựa, chỉ tay về phía trước: “Đi thêm bốn, năm dặm nữa là tới huyện thành, trong thành có một quán Vạn Hòa Lâu, đầu bếp ở đó nấu ăn rất ngon, chúng ta đi ăn thử đi!”
Kỳ Hoài Cảnh ngạc nhiên hỏi: “Nàng chưa từng đến đây, sao lại biết cả chuyện đó?”
Thẩm Đường ưỡn ngực, cười đắc ý: “Tuy là lần đầu ta tới, nhưng những chuyện như thế này thì mấy thúc, mấy thẩm ở quê ai mà chẳng biết? Ta chỉ cần hỏi thăm một chút là biết ngay.”
Nói rồi, nàng lại hạ giọng, kề sát bên hắn: “Đi thôi, phu quân, dạo này chàng ăn uống chẳng ngon miệng, chúng ta đến đó thử xem biết đâu chàng lại thích.”
Kỳ Hoài Cảnh bật cười thầm, hóa ra nàng cứ hay xuống xe hỏi han người khác là vì lo hắn kén ăn, ăn uống không ngon nên mới bỏ công tìm cho hắn một bữa ăn thật ngon.
Ai còn dám nói 'thật đáng tiếc' chứ, rõ ràng nàng yêu hắn đến thế này cơ mà!
Chẳng mấy chốc, cả đoàn vào thành, đến Vạn Hòa Lâu. Thẩm Đường gọi mọi người quây quần bên nhau, cùng ăn một bữa thật vui vẻ.
Ai nấy đều cảm thấy thoải mái, mà Kỳ Hoài Cảnh lại càng vui hơn cả.
Ăn xong, thấy trời cũng đã muộn, cả đoàn tìm một khách điếm trong thành, thuê ba gian phòng hạng tốt.
Tất nhiên là Họa Bình một gian, Lập Đông một gian, còn hai người họ thì chung một gian.
Tiểu nhị của khách điếm thấy một nam nữ mặc cẩm bào, đứng sóng vai bên nhau, ánh mắt tinh tường thoáng chút nghi ngờ, cất tiếng hỏi: “Hai vị khách quan chỉ muốn một phòng thôi sao? Tiểu nhân mạn phép hỏi… hai vị là…?”
Kỳ Hoài Cảnh nhìn Thẩm Đường mặc nam trang bên cạnh, cố tình kề sát lại gần, hạ giọng đáp: “Vị này là biểu đệ của ta.”
Tiểu nhị làm nghề đón tiếp đủ hạng người, từ lâu đã nhìn ra Thẩm Đường thực chất là nữ nhi, không nhịn được tặc lưỡi một tiếng, cũng hạ giọng nói: “Khách quan đừng đùa, nếu có chuyện gì khuất tất, một khi quan phủ tra ra thì khách điếm bọn ta cũng bị vạ lây đó…”
Kỳ Hoài Cảnh thoáng lộ vẻ lúng túng, rồi móc thêm một thỏi bạc, kín đáo đưa qua, giọng càng thấp hơn: “Mời huynh đài chút rượu, phiền huynh nhắm mắt làm ngơ… nàng thực sự là biểu đệ của ta.”
Tiểu nhị mặt không đổi sắc nhận bạc, cầm thử thấy nặng tay, hơi suy nghĩ rồi cũng hắng giọng một tiếng…
“Nếu chỉ ở lại một đêm thôi thì chắc cũng không sao đâu, khách quan, nhưng vẫn phải cẩn thận, đừng để người khác phát hiện đấy.”
Kỳ Hoài Cảnh nghiêm túc gật đầu.
Bên cạnh, Thẩm Đường cúi đầu, mặt đỏ bừng, cắn ngón tay không dám lên tiếng.
May mà xung quanh không có ai đứng gần, chẳng ai nghe thấy mấy lời bịa đặt của hắn.
Tên tiểu nhị sau khi cầm bạc, mắt như mù hẳn đi, chân tay thì lại nhiệt tình hẳn, cầm chìa khóa, miệng cười tươi, người hơi khom, cung kính đưa hai người lên phòng hảo hạng, còn ân cần giúp họ đóng cửa phòng lại.
Trước khi xoay người đi xuống, hắn còn nghe thấy vị nam khách trong phòng cất giọng nói thêm một câu: “Muội muội ngoan, đừng nói to quá, chuyến này chúng ta ra ngoài, tuyệt đối không để cô phụ biết được đâu nhé.”
Tiểu nhị nghe xong liền hít một hơi khí lạnh, càng chắc mẩm đây đúng là đôi uyên ương trốn nhà đi chơi, vội vàng khóa chặt cửa phòng rồi chạy như bay xuống lầu.
Thẩm Đường nghe thấy tiếng bước chân hoảng hốt của tiểu nhị, lại hé cửa nhìn ra, thấy hắn đã chạy xa thật rồi mới đóng cửa lại, cười rồi vươn tay véo vào tay Kỳ Hoài Cảnh: “Đồ đáng ghét! Chỉ cần nói thẳng chúng ta là phu thê thì đỡ tốn mấy đồng bạc rồi còn gì.”
Kỳ Hoài Cảnh cười đến mức ngồi trên ghế cười không dậy nổi: “Bỏ ra mấy đồng mà mua được trò vui như thế này, cũng đáng mà.”
Hai người cùng phá lên cười.
Cười xong, Kỳ Hoài Cảnh nhìn quanh phòng thấy cũng khá sạch sẽ liền gọi người mang nước nóng, nhóm bếp lò sưởi ấm, lại dùng bình phong ngăn ra một góc nhỏ, đợi trong phòng ấm lên rồi mới bảo Thẩm Đường đi rửa mặt.
“Hôm nay chịu khó vậy thôi, mai về phủ rồi tắm rửa cho thoải mái.”
Thẩm Đường gật đầu, vòng ra sau bình phong vừa định cởi áo thì thấy Kỳ Hoài Cảnh vẫn đứng bên cạnh, chưa chịu đi.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Thẩm Đường bỗng lóe lên một ý định, mở to mắt, giọng hơi run, mang chút hoảng hốt: “Biểu ca, sao chàng còn ở đây?”
Kỳ Hoài Cảnh ngẩn người, khó hiểu hỏi: “Ta lấy áo giúp nàng mà, nàng cởi ra thì ta còn tiện cầm.”
Thẩm Đường ôm chặt lấy ngực, mặt đỏ bừng, đầy vẻ uất ức: “Biểu ca! Ta sắp tắm rồi, sao… sao chàng lại muốn nhìn lén ta chứ!”
Kỳ Hoài Cảnh ngơ ngác một lát, rồi lập tức nheo mắt lại, khoanh tay cười khẽ, giọng cố tình trêu ghẹo: “Ồ, biểu muội, giờ đã bị biểu ca lừa dẫn ra ngoài thế này, nhìn một chút thì có sao đâu?”
Thẩm Đường càng ôm chặt lấy ngực hơn, kêu lên: “A! Đồ vô sỉ! Đồ hạ lưu! Thật không ngờ chàng lại là loại biểu ca như thế!”
Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng nhập vai đến vậy, liền bị chọc cười nghiêng ngả. Thẩm Đường cũng nhịn không được mà cười, vừa cười vừa đẩy hắn ra ngoài, giục hắn đừng nhìn trộm.
Kỳ Hoài Cảnh cười đáp ứng, lại còn cẩn thận mang cho nàng một ngọn đèn: “Biểu muội cẩn thận nhé, đừng để tối quá mà vấp ngã. Nếu lúc đó chưa mặc y phục, biểu ca cũng khó mà qua cứu nàng được đấy.”
Thẩm Đường cười rồi khẽ “xì” một tiếng, đón lấy đèn, lúc này mới đi ra sau bình phong tắm rửa.
Kỳ Hoài Cảnh nói được làm được, thật sự không nhìn trộm.
Hắn kéo một chiếc ghế đến, rót một chén trà nóng, ngay ngắn ngồi xuống phía sau bình phong, vừa thong thả uống trà vừa ngắm nhìn bóng dáng mờ ảo của mỹ nhân trên bình phong, nàng từng chút cởi áo, múc nước rửa lên cơ thể uyển chuyển, mềm mại...
“Cây đèn này, đúng là... tuyệt thật.”
Đợi Thẩm Đường tắm rửa xong, bưng đèn bước ra, nhìn thấy Kỳ Hoài Cảnh đang ngay ngắn ngồi phía sau bình phong, lúc này mới nhận ra cái “bẫy” của hắn.
Nàng cũng không chịu kém, liền “chu đáo” để lại cây đèn đó cho hắn dùng.
Thế là đổi lại, lần này đến lượt Thẩm Đường được ngắm bóng lưng của hắn trên bình phong, bóng lưng rắn chắc lộ ra, cơ bụng săn gọn, sau đó là...
Thẩm Đường nhìn đến đỏ mặt, miệng lẩm bẩm mắng hắn hạ lưu rồi tự mình lên giường nghỉ ngơi trước.
Kỳ Hoài Cảnh tắm rửa xong, vừa vén tấm màn the lên đã thấy trong chăn có người đang ôm chặt chăn, chỉ lộ ra mái tóc đen rối bời và khuôn mặt đỏ bừng, giọng nói còn cố tình mang vẻ kinh ngạc: “A, biểu ca, học đường của phụ thân rõ ràng ở viện ngoài, sao đêm hôm lại lén lút chạy vào khuê phòng của muội?”
Kỳ Hoài Cảnh cắn môi cười, cúi người, trong bóng tối hôn lên người đang quấn chăn: “Biểu muội, rõ ràng là nàng kẹp tờ giấy trong sách của ta, hẹn ta nửa đêm đến nói chuyện trong phòng, giờ lại chối sao?”
Thẩm Đường bị hắn hôn mà cười khúc khích nhưng vẫn cố tình né tránh bàn tay đang tìm cách luồn vào chăn của hắn: “Nói chuyện đêm thì được, nhưng sao chàng còn muốn...”
Câu còn chưa dứt, nàng đã bị hắn kéo mạnh vào lòng, cơ thể nóng rực áp sát khiến nàng khẽ kêu đau: “Ưm… Biểu ca, chúng ta lén lút sau lưng người lớn làm chuyện như vậy, chẳng phải là… không hay sao?”
Kỳ Hoài Cảnh hiếm khi bị nàng trêu chọc đến mức mặt đỏ bừng, suýt chút nữa không chống đỡ nổi.
Đôi môi và hàm răng của hắn mân mê dọc xuống chiếc cổ trắng ngần, còn không quên thì thầm bên tai nàng: “Vậy thì muội nhỏ giọng một chút… Nếu để cô phụ, cô mẫu biết được, nhất định sẽ đánh ta nửa sống nửa chết mất.”
Thẩm Đường bị hắn hôn đến nỗi tim đập rộn ràng, đuôi mắt cũng nhuộm đỏ tựa nước xuân nhưng lại cố tình làm ra vẻ nửa muốn nửa từ chối: “Nếu biểu ca sợ bị đánh… vậy thôi dừng lại nhé… Ưm, nhẹ thôi… nhẹ thôi…”
Ánh nến lay động, bóng hắt lên rèm hồng càng thêm mờ ảo.
Kỳ Hoài Cảnh ôm lấy eo nàng, vừa tha thiết khẽ hôn, vừa đem những lời trong lòng thời niên thiếu chưa dám thổ lộ, từng câu từng chữ thì thầm bên tai nàng: “Ngoan nhé, đừng lấy kẻ sĩ nữa, lấy ta được không…”
“Đợi muội đến tuổi cập kê, ta sẽ đến cửa cầu thân, xin cô phụ đồng ý…”
“Chúng ta đừng làm biểu ca biểu muội nữa, học cách làm phu thê, có được không…”
Những nụ hôn khi nông khi sâu khiến nàng mềm nhũn cả người, tâm thần rung động phải bám chặt lấy vai hắn, vừa thổn thức vừa gật đầu khe khẽ: “Được mà… được…”