Tỉnh dậy sau cơn đột quỵ

Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ

Tỉnh dậy sau cơn đột quỵ

Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

1.
Sau khi tăng ca đêm đến kiệt sức rồi đột quỵ, khi tỉnh lại, thứ đập vào mắt tôi không phải trần nhà bệnh viện quen thuộc, mà là một mái trần gỗ đơn sơ, một căn phòng vách đất với những ô cửa sổ dán giấy vàng và vài mảnh vải rách rưới.
Người đứng cạnh tôi không phải nhân viên y tế mà là một chàng trai mặc y phục trắng, ánh mắt nhìn tôi đầy cảnh giác.
Giống như một con thú nhỏ đang dò xét từng cử động của tôi.
Anh hỏi: “Ăn... Ăn cơm không?”
Địa phủ?
Tôi nhìn xuống, thấy tay anh đang cầm một cái màn thầu to sụ.
Không phải địa phủ.
Đầu óc tôi lúc ấy như ngừng hoạt động, cảm giác như vừa chết thêm lần nữa.
Nếu xuyên không đến một nơi thế này, linh đường đã được chuẩn bị sẵn, thì sao tôi không chết thêm lần nữa cho xong?
Ý kiến hay.
Tôi lập tức nhắm mắt, nín thở, nỗ lực trở thành một thi thể.
Bỗng, tôi nghe thấy tiếng thút thít bên tai: “Mình cũng không cần tôi nữa sao?”
Mình gì?
Cần gì?
Tôi lại mở mắt ra, nhìn về phía chàng trai có gương mặt tuấn tú.
Ánh mắt anh ta rất dễ nhận biết. Có sự oán trách, nhưng nhiều hơn cả là cảm giác mất mát, khổ sở đan xen, khiến một kẻ sắt đá như tôi cũng phải chạnh lòng.
Tôi cảm giác có gì đó không ổn.
Cả người tôi như bị rút cạn sức lực.
Tôi run rẩy nâng tay lên. Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi, thấy hành động của tôi liền nhét cái màn thầu to và cứng như đá vào tay tôi.
Tôi cạn lời.
Cảm ơn nha.
2.
Hôn mê lâu như vậy mà không bị anh ta dùng màn thầu “chăm sóc” đến chết, cũng coi như tôi may mắn lắm rồi.
3.
Sau đó, có một vị đại phu râu dê đến bắt mạch cho tôi. Sắc mặt ông ta lạnh như tiền.
Nghe tôi nói không nhớ gì cả, ông ta lại bắt mạch cho tôi lần nữa.
Cuối cùng, ông ta cười nhạt: “Dù có đần độn thì cũng chỉ tệ như trước kia mà thôi.”
Rốt cuộc trước kia, chủ cơ thể này đã làm gì?
Ông ta chỉ về phía chàng trai đang đứng cạnh tôi: “Chồng của cô đấy.”
Tôi chớp mắt, chờ ông ta nói tiếp, nhưng ông ta chỉ thu dọn đồ đạc rồi bỏ đi, không thèm nói thêm một lời nào.
Rất dứt khoát mà đi.
Sau đó, một dì trong thôn đến chăm sóc tôi. Dì ấy vừa dùng ánh mắt sắc bén đầy trách móc nhìn tôi, vừa nói bóng nói gió, mỉa mai tôi.
Dì ấy vừa đút cháo cho tôi, vừa lườm tôi.
“Cháu có phải là thiên kim tiểu thư gì đâu? Không vừa ý là nhảy sông à? Dù có được đầu thai, cháu cũng chẳng có số tốt đẹp gì đâu!”
“Em gái cháu và Trần tú tài tâm đầu ý hợp. Cháu không cần đến đó làm trò cười. Nhân lúc này hết hy vọng đi, an phận mà sống cùng A Thọ.”
“A Thọ có chỗ nào không tốt? Không phải chỉ là phản ứng chậm hơn người bình thường một chút thôi sao? Vẻ ngoài này, tính tình này, có chỗ nào không xứng với cháu?”
Tôi ngoan ngoãn ăn cháo. Tôi ngước nhìn về phía cửa. A Thọ ngồi trên ghế gấp, gần như không có cảm giác tồn tại, phần lớn thời gian đều nhìn ra ngoài cửa. Thi thoảng nhìn về phía tôi, ánh mắt đều toát lên sự sợ hãi.
Tôi biết cảm giác không ổn là gì rồi.
Đôi mắt của anh ta quá ngây thơ, giống như một đứa trẻ, nhìn một cái là hiểu rõ, không giống như người trưởng thành.
Dì thấy ánh mắt của tôi, thở dài: “A Thọ, đừng đợi nữa. Ông của cháu đã mất rồi, đợi mãi cũng không về đâu.”
Tôi nhìn ánh mắt buồn bã của dì ấy, chợt hiểu một nghĩa khác của từ “đi” trong lời của dì.
Tôi nhìn linh đường trong phòng, tự lẩm bẩm một mình: “Không phải cho tôi sao...”
Sắc mặt dì ấy chợt biến đổi, lườm tôi: “Nghĩ hay quá ha!”
Hả?
4.
Tôi nằm liệt giường hai ngày. Đến bữa ăn, dì ấy sẽ mang đồ ăn đến cho tôi.
Nhờ nghe dì ấy mắng mỏ, tôi dần dần đoán ra được hoàn cảnh hiện tại của mình.
Nguyên chủ và em gái nàng cùng đem lòng thích một chàng thư sinh. Trước khi xuất giá, nàng ta luôn bắt nạt em gái. Tính tình vừa đanh đá, vừa kiêu căng nên dù đã hai mươi tuổi vẫn không có ai đến cầu hôn.
Cha mẹ của A Thọ mất sớm. Vì anh ấy bị thiểu năng trí tuệ nên không có cô nương nào chịu gả cho anh.
Khi ông nội của A Thọ gặp chuyện không may, vì muốn sắp xếp ổn thỏa cho tương lai của A Thọ nên đã bắt tay với cha mẹ của nguyên chủ, ép duyên cho hai người họ.
Dù nguyên chủ có khóc lóc hay làm ầm ĩ thì đều vô ích. Nàng ta về làm dâu không bao lâu thì em gái nàng đính hôn với chàng thư sinh kia. Sau khi ông nội mất, gánh nặng gia đình đè nặng lên vai nàng.
Cuộc đời u ám, tương lai mờ mịt. Mọi người trong thôn đều nói tương lai Tần tú tài sẽ làm quan, còn em gái của nàng sẽ là vợ quan.
Tâm lý yếu đuối, nàng ta nghĩ quẩn mà nhảy sông, được người ta cứu lên, sau đó sốt li bì.
Sau đó tôi tới.
Ngày thứ ba, tôi xuống giường.
Anh ta ôm đùi, ngồi trên chiếc ghế gấp. Ánh mắt mờ mịt nhưng tràn đầy mong chờ, hướng về phía sân ngoài.
Tôi ngồi xổm bên cạnh anh ta. Anh ta cúi đầu nhìn tôi. Tôi khẽ nói: “Ông của anh còn chưa về.”
Ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ cô đơn.
Tôi vươn tay định sờ đầu anh ta, nhưng cơ thể anh ta chợt khựng lại.
Khi tay tôi sắp chạm vào anh ta, anh ta đã nhắm chặt hai mắt, rụt cổ, cả người run lên.
Tay tôi dừng lại trên trán anh ta, ngập ngừng không biết phải làm gì.
“Tôi từng đánh anh à?”
Hàng mi của anh ta khẽ run rẩy. Anh ta mở to mắt, gật đầu nhẹ đến mức phải nhìn kỹ mới có thể nhận ra.
Sau đó, anh ta lại nói: “Tôi không mách ai. Không ai biết mình đánh tôi đâu. Mình đừng đánh tôi!”
Tôi không nhịn được mà co các ngón tay lại, rồi rụt tay về: “Tôi đánh anh như thế nào?”
Anh ta hơi nghiêng đầu, chỉ vào đầu mình: “Đánh ở đây.”
Rồi lại chỉ vào tay và eo: “Sau khi ông mất, còn véo ở đây, đánh ở đây.”
Càng nói, giọng anh ta càng nhỏ dần. Cuối cùng, anh ta im lặng. Anh ta nhìn tôi một lúc rồi mới nói tiếp: “Mình không nhớ tất cả mọi chuyện sao?”
Nguyên chủ đúng là một người đáng ghét.
Trong lòng tôi mắng thầm một trận nhưng ngoài mặt tôi vẫn rất dịu dàng, gật đầu với anh ta một cái.
Tôi vừa gật đầu xong, anh ta chợt nắm chặt vạt quần ở đầu gối, cúi người sát lại gần tôi, nói: “Không có, không có, tôi vừa nói dối! Mình chưa từng đánh tôi!”
Tôi ngẩn người.
Ánh mắt anh ta vì hơi chột dạ nên chớp liên tục, nói chuyện không tự tin, ấp a ấp úng: “Sau này... Mình sẽ không đánh tôi nữa... đúng không?”
Tôi không nhịn được mà trong lòng thở dài, nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay anh ta: “Ừ, tôi sẽ không đánh anh đâu. Tôi sẽ là người đối xử với anh tốt nhất trên đời.”