Tâm tư A Thọ

Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

5.
Tôi không có gia đình. Từ bé, tôi đã bị bỏ rơi ở cô nhi viện. Với tôi, cha mẹ và người nhà chỉ là những khái niệm mơ hồ.
May mắn thay, viện trưởng và các cô chú trong cô nhi viện đều rất tốt bụng, nên cuộc sống của tôi cũng tạm ổn.
Cố gắng một phen, biết đâu sẽ giàu sang ba đời.
Ừm... Hình như không giàu lắm, cũng chẳng được ba đời.
Nhưng với năng lực của tôi, tôi vẫn có thể tiếp tục sống ở nơi này.
Nhà A Thọ không giàu có, nhưng cũng không phải là căn nhà trống hoác chỉ có bốn bức tường. Ông nội của anh có chút bản lĩnh, mấy mẫu ruộng được canh tác đâu ra đấy. Trong nhà vẫn còn ít bột mì và một ít thịt khô.
Tôi nhờ dì dạy, làm bữa cơm đầu tiên trong căn bếp này.
Dì đứng cạnh tôi, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, mãi sau mới thốt lên một câu: “Cháu nghĩ thông là được rồi. Đâu đến mức phải từ bỏ cuộc sống.”
Tôi gật đầu: “Cháu biết rồi dì. Đã chết một lần rồi thì còn gì mà không nghĩ thông nữa chứ?”
Ánh mắt dì nhìn tôi vẫn còn chút xét nét, nhưng đã thân thiện hơn nhiều rồi.
Sau khi dì rời đi, tôi và A Thọ cùng nhau dùng bữa. Anh vẫn còn hơi sợ tôi, ngồi co ro trong góc, cúi đầu ăn cơm, không dám ngẩng lên.
Tôi không vội, những ngày sau còn dài mà.
Mười ngày qua, tôi đều nấu cơm, sửa sang cho A Thọ vài bộ y phục.
Khi còn sống, ông nội đã dạy A Thọ rất nhiều việc. Anh biết làm một số việc, như khi tôi đi cùng anh ra ruộng, anh biết đào đất, biết tưới nước. Nhưng loại cây gì, bán với giá ra sao... những việc cần dùng đến đầu óc thì anh đều không làm được.
Bây giờ là mùa thu, đến mùa thu hoạch lúa mạch, anh làm rất thành thạo.
Buổi trưa, tôi mang cơm đến cho anh. Còn chưa đến nơi mà tôi đã thấy anh nhìn về phía này, ánh mắt lộ rõ vẻ mong chờ.
Có mấy người đàn ông ngồi nghỉ ngơi dưới gốc cây, thấy tôi đến thì cười ồ lên.
“Đợi được người đến rồi kìa.”
“Nhìn từ sáng tới giờ đến 800 lần rồi.”
A Thọ chạy về phía tôi. Chắc do hiểu lời trêu chọc của mọi người nên dù nóng đến mức mặt đầm đìa mồ hôi, nhưng vì ngượng ngùng anh lại chạy chậm hơn nhiều.
Tôi lấy khăn, lau mồ hôi cho anh. Anh ngoan ngoãn cúi đầu xuống. Nhưng khi tôi lau mồ hôi xong, anh vẫn rũ mắt, không dám nhìn tôi.
Tôi cầm hộp cơm, đi về phía bóng râm, mở tấm vải che bụi bên trên ra.
“Dì Trần dạy tôi cách làm bánh bao. A Thọ ăn thử xem có ngon không?”
Tôi ngẩng đầu, nhìn về phía anh, vô tình chạm phải đôi mắt sáng lấp lánh của anh.
Tôi hơi sửng sốt. A Thọ gãi đầu, rời ánh mắt sang chỗ khác, rồi ngồi xuống, cầm lấy bánh bao ăn.
Anh vẫn rất ít nói, nhưng không còn đề phòng tôi như trước nữa.
Anh ăn được hai cái rồi không ăn nữa, đẩy hộp cơm về phía tôi.
Tôi hỏi: “Không ngon sao? Sao không ăn nữa?”
Anh phải làm việc nên cần ăn nhiều.
Anh lắc đầu: “Ngon lắm. Mình ăn đi.”
Tôi cười: “Tôi ăn đây.”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, như đang muốn xác nhận tôi có nói dối hay không.
Tôi không nhịn được mà nhéo cái tai đang đỏ ửng của anh: “Thật mà! Nhân bánh bao là rau dại do A Thọ hái hôm qua. Tôi thêm ít đậu phụ vào. Nếu A Thọ thích thì hái thêm nhiều rau dại, sau này tôi sẽ làm thêm cho.”
Anh mím môi, khóe miệng khẽ nhếch lên, rồi gật đầu.
Trong đầu tôi liên tục hiện lên hàng chữ “Ngoan quá! Ngoan quá!”
Bình thường A Thọ sợ tôi ghét anh nên khi làm việc, nói chuyện, thậm chí đi trên đường, anh đều rất cẩn trọng.
Sau khi ông nội mất, dù trước kia nguyên chủ có đối xử với anh thế nào đi nữa, anh vẫn luôn coi nguyên chủ như người thân duy nhất.
Đây cũng là lần đầu tiên tôi được người khác coi mình là người nhà.
Tôi ôm đầu gối, ngồi cạnh anh, nhìn anh ăn bánh bao. Nắng cuối thu hơi gay gắt. Tôi phe phẩy chiếc quạt, quạt cho cả hai người. Cảm giác bình yên như thế này cũng khá tốt. Ít nhất không có nguy cơ bị đột quỵ lúc công tác như trước kia.
Trong giây phút này, chợt có một giọng nói do dự gọi tôi từ phía sau.
“Vân nương.”
6.
Tôi không kịp phản ứng trong chốc lát. Thấy A Thọ nhìn tôi, tôi mới nhận ra có người gọi mình từ phía sau.
Nguyên chủ tên là Liễu Vân. Ở nhà, A Thọ gọi tôi là mình, dì gọi tôi là “Này, người kia”, còn vị đại phu râu dê thì không thèm để ý đến tôi.
Đến đây lâu như vậy rồi nhưng tôi vẫn chưa quen được việc người ta gọi mình bằng cái tên này.
Tôi quay đầu nhìn. Là một chàng trai xa lạ mặc áo bào, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa hoảng hốt.
Có một cô nương đi cạnh hắn, trông có vài phần giống nguyên chủ.
Giọng một người đàn ông ngồi dưới gốc cây cổ thụ vang lên rất to: “Hiếm à nha! Hôm nay là ngày nào mà tôi lại được nhìn thấy tú tài xuống ruộng thế này?”
Tôi nhìn cặp đôi trai tài gái sắc kia, lập tức biết họ là ai.
A Thọ đứng cạnh tôi, thì thầm: “Đó là người mình thích.”
Những lời này không biết có bị hai người đứng đối diện nghe thấy không, nhưng ánh mắt của họ nhìn tôi rất kỳ lạ.
Tôi giật khóe miệng, quay người, đưa cho A Thọ ấm nước. Ăn đi, uống đi, đừng nói thêm lời nào nữa.
Tôi không đứng lên, cứ thế ngồi, ngửa đầu nhìn họ.
Em gái của nguyên thân bước tới: “Chị ơi, hai bọn em đến nhà chị để thăm chị nhưng dì Trần bảo chị đã đi đưa cơm cho A Thọ ở ruộng rồi.”
Gương mặt của em gái trắng nõn, đôi mắt ngập nước. Chỉ đi vài bước thôi mà cũng khiến người ta có thiện cảm.
Tôi dịch người về phía A Thọ, thì thầm hỏi: “Đây có phải là hoa khôi của làng ta không?”
A Thọ: “Hả?”
Tôi đứng dậy, vỗ bỏ mấy ngọn cỏ dính trên người. Tôi giơ tay, đang nghĩ xem nên chào hỏi thế nào cho hợp tình hợp lý thì bị một đôi tay nắm lấy.
“Thấy chị và anh rể thương nhau như vậy, Uyển Nhi an tâm rồi. Chị không biết chứ lúc chị xảy ra chuyện, Uyển Nhi lo cho chị lắm!”
Tôi hơi nghi hoặc. Ngày trước nguyên chủ luôn đối chọi với nàng ta, sao nàng ta lại không so đo chuyện trước kia chứ?
Không, nguyên chủ hôn mê hai ngày, còn tôi đã đến đây được một tháng nhưng chưa từng thấy người nhà nguyên chủ đến thăm nàng.
“Nghe lời Uyển Nhi khuyên đi. Sau này, hãy đối xử tốt với anh rể, đừng đánh anh ấy nữa.”
Xong rồi! Là nhắm vào tôi!
7.
Tôi mở to hai mắt nhìn về phía A Thọ. A Thọ cầm nửa cái bánh bao, hoảng hốt xua tay: “Tôi, tôi, tôi, tôi, tôi không có...”
Người đàn ông ngồi xem trò vui nên vẫn chưa xuống ruộng, nghe thấy lời Liễu Uyển nói thì “ồ” một tiếng.
“Không phải anh rể nói với em đâu. Em đi ngang qua nhà chị thì vô tình thấy. Tuy anh rể giống như trẻ con, nhưng chị không nên đánh anh ấy. Dù sao anh ấy cũng là đàn ông mà!”
Tôi nảy số, nắm chặt tay nàng ta, không để nàng ta thoát, “e thẹn” mà nói: “Uyển Nhi, em đang nói gì vậy? Sao chị có thể đánh anh rể của em được chứ? Em... Em còn nhỏ, biết gì mà đàn ông chứ.”
Người đàn ông: “Ái chà.”
Liễu Uyển ngơ ngác: “Hả?”
Xem ra là loại cấp thấp.
Tôi quay đầu, hỏi: “A Thọ, em có đánh anh không?”
Anh lắc đầu lia lịa như cái trống lắc.
Nàng ta nói: “Anh rể đừng sợ...”
Tôi nhéo mạnh vào tay nàng ta khiến nàng ta hít một hơi.
Tôi chân thành nói: “Haiz, Uyển Nhi, em đừng nghĩ nhiều. Chị và anh rể em rất tốt. Nếu em muốn đến thăm chị thì cứ vào hẳn nhà, lén lút làm gì. Người ta thấy thì sẽ nghĩ sao?”
Liễu Uyển dường như sốt ruột giải thích, gương mặt xinh đẹp lấm tấm mồ hôi.
“Uyển Nhi chỉ quan tâm cô thôi.”
Vị tú tài kia cuối cùng cũng lên tiếng. Bước đi rất nhẹ nhàng và phong độ, anh ta đứng cạnh Liễu Uyển.
Như tìm được chỗ dựa sau khi phải chịu ấm ức, đôi mắt của nàng ta đỏ bừng: “Vâng, em chỉ quan tâm chị thôi. Trước kia chị còn nhảy sông vì Tần đại ca... Uyển Nhi chỉ hơi lo cho anh rể thôi.”
“Gì mà nhảy sông vì Tần đại ca? Uyển Nhi, em là em gái của chị, sao em có thể bôi nhọ chị như vậy? Sau khi gả cho A Thọ, chị lúc nào cũng một lòng vì anh ấy. Chị ngã xuống sông là do không cẩn thận. Sao em có thể nói thế?”
Liễu Uyển lập tức giải thích: “Người trong thôn đều biết...”
Tôi ngắt lời nàng ta: “Gì mà người trong thôn đều biết? Trước khi chị nhảy, chị có hô hào với cả thế giới là nhảy sông vì anh ta sao?”
Tôi không tin trước khi nhảy sông, nguyên chủ lại vác loa ra báo cho cả thôn biết nàng ta nhảy sông vì đàn ông.
“Nhưng sau khi em và Tần đại ca đính hôn, chị liền...”
“À, hóa ra là nghĩ như vậy. Em nghĩ thế nên mới đi loan tin đúng không? Có chứng cứ không? Em không thèm để ý đến danh dự của chị mình sao? May mắn là chị chưa chết để đứng đây giải thích, nếu chết rồi thì không biết sẽ ra sao nữa.”
Dù lý do Liễu Vân nhảy sông là gì đi chăng nữa thì sau này tôi sống dưới thân phận của nàng, bớt được tí rắc rối nào hay tí đó.
Liễu Uyển tới chọc tức chị của mình, vậy thì tôi sẽ biến nàng ta thành bàn đạp.
Tôi che mặt, khóc nức nở. Liễu Uyển không trả lời được, tức đến nỗi muốn khóc, nước mắt tràn mi.
Vị tú tài kia xót cho Liễu Uyển nên trách tôi: “Vân nương, sao cô lại nói Uyển Nhi như vậy? Nàng ấy không có ý xấu.”
Lúc này, nước mắt của Liễu Uyển mới rơi xuống.
“Vâng, vâng, vâng. Em ấy là tốt nhất, còn tôi chả là cái thá gì. Giờ mời hai người đi cho. Tôi không muốn nhìn thấy hai người nữa.”
Giả vờ đáng thương. Ai mà chẳng biết giả vờ.
Giọng Liễu Uyển nghẹn ngào: “Em xin lỗi chị. Em sẽ đến thăm chị sau.”
Nàng ta khóc lóc chạy đi. Vị tú tài nhìn theo bóng dáng của Liễu Uyển, rồi thở dài với tôi.
Hắn nhìn tôi, bất đắc dĩ nói: “Cô... Haizz, chấp nhận đi, chúng ta không có duyên với nhau.”
8.
Thở dài gì mà thở dài. Cẩn thận thở hết phúc, kiếp sau không có phúc mà hưởng đâu.
Tôi nói bé, không để người khác nghe thấy.
“Anh cũng cút đi.”
Vị tú tài sửng sốt rồi lại thất vọng. Dù hắn ta tức đến mức đỏ bừng cả mặt, nhưng chỉ thốt ra được một câu: “Cô tự giải quyết đi!”
Rồi tức giận, phất tay áo bỏ đi.
Non quá! Người này còn không bằng Liễu Uyển.
Tôi nhìn bóng dáng của hai người kia ở cuối bờ ruộng, trong lòng cảm thấy yên tâm.
Một kẻ mưu mô nhưng vẫn còn kém cỏi.
Một kẻ sĩ diện, không dám cãi nhau.
Cộng lại thì cũng chỉ là vài món ăn vặt nhỏ. Không cần phải sợ.
Người đàn ông xem trò vui xong, cảm thấy chưa đã nhưng rồi cũng phải xuống ruộng làm việc.
Trên bờ ruộng chỉ còn tôi và A Thọ. Anh nói: “Mình ơi, tôi ăn no rồi.” Rồi xuống ruộng, tiếp tục thu hoạch lúa mạch.
Anh dần nói ít đi nhưng tôi không hề phát hiện ra.
Cho đến buổi tối, tôi thấy anh cứ ngẩn ngơ nhìn một cái màn thầu.
Cái màn thầu là thứ ông nội làm cho A Thọ trước khi ông mất. Ông không còn ở đây, A Thọ tiếc nên không dám ăn. Nếu màn thầu bị mốc, anh lại mang ra nắng phơi. Ông làm màn thầu rất to, giờ nó cứng như đá, cắn một phát là bay luôn cả hàm răng.
Giờ tôi mới nhận ra anh im lặng đến lạ thường.
Buổi trưa vẫn còn vui vẻ mà?
Tôi lấy cái ghế dài, ngồi cạnh anh: “Sao không vui vẻ?”
A Thọ cạy vỏ màn thầu, từ từ lắc đầu.
Tôi cúi đầu, đi đến trước mặt anh. Anh khựng lại, rồi quay mặt sang hướng khác.
Giống như một đứa trẻ con, anh mím môi, hai má phồng lên, bộ dạng tủi thân nhưng không dám nói ra.
Tôi suýt nữa thì bật cười.
Tôi cố nhịn cười, giả vờ buồn bã: “A Thọ không để ý đến tôi.”
Nghe vậy, anh vội quay về phía tôi, phủ nhận: “Tôi không có không để ý đến mình đâu.”
Tôi vạch trần anh: “Anh có mà.”
Cảm xúc của người trước mắt hiện rõ trên mặt, A Thọ chép miệng: “Không có mà.”
Tôi hỏi tiếp: “Thế vì sao?”
Anh cạy màn thầu trong tay, rầu rĩ nói: “Bác Dương bảo mình không nhớ chuyện trước kia.”
Tôi gật đầu: “Ừm, nhiều chuyện tôi không nhớ rõ.”
Anh không ngẩng đầu, cứ nhìn chằm chằm màn thầu như muốn tìm ra hoa văn trên đó: “Dì Trần và các bác ở ngoài ruộng đều bảo mình không như trước kia.”
Tôi nảy ra ý định trêu anh: “Vậy điều đó khiến A Thọ thích hay ghét?”
Vỏ màn thầu bị anh cạy ra gần hết. Tôi nghe thấy tiếng anh nói cùng với tiếng mấy mảnh vụn màn thầu rơi xuống.
“Thích.”
Sự thẳng thắn ấy chợt khiến tôi hơi ngượng.
Mặt tôi hơi nóng lên.
Giọng anh dần trầm xuống: “Nhưng mình không thích tôi.”
“Hôm nay mình cứ nhìn chằm chằm anh ta. Khi anh ta đến, mình chỉ nhìn anh ta. Mình thích anh ta nên mới nhìn anh ta. Anh ta đi rồi mà mình vẫn còn nhìn anh ta.”
Anh nói rất trôi chảy, chắc đã suy nghĩ từ lâu. Anh nói rất hờ hững nhưng giọng điệu tủi thân trong đó khiến người ta không thể bỏ qua.
Trời đất chứng giám. Lúc tôi nhìn theo bóng dáng họ, trong đầu tôi đang chiếu lại cảnh mình đạt được MVP(*).
(*)MVP: Most Valuable Player, người chơi xuất sắc nhất.
“Mình đã quên rất nhiều chuyện, không nhớ anh ta. Nhưng... Hôm nay hai người lại gặp nhau. Có phải mình... lại không cần tôi nữa không?”
Âm cuối của anh như có như không nghẹn ngào, bị bao phủ bởi nỗi sợ hãi và sự bất an.