50. Chương 50: Chùa Bảo Khố Sơn

Giang Hồ Kiếp - Huyền Phong Vũ

Chương 50: Chùa Bảo Khố Sơn

Giang Hồ Kiếp - Huyền Phong Vũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh lửa bốc cao ngùn ngụt tận trời, chỉ một trận hỏa biến toàn bộ thôn thành tro tàn. Tiếng nổ bùm bùm từ bốn phương tám hướng vọng vào tai, nhà cửa không chịu nổi sức ép, ầm ầm sụp đổ. Những tiếng kêu thảm thiết xé lòng, cắt ngang tâm can, vọng tận trời xanh. Tiếng va chạm vũ khí dữ dội vang lên, chứng tỏ trận chiến đang diễn ra ác liệt. Tiếng than khóc của phụ nữ, trẻ em như xuyên thấu màng nhĩ, xé nát trái tim. Khắp nơi đều bị lửa thiêu đốt, xác người nằm la liệt khắp đất, mùi khét lẹt lan tỏa trong không khí, khiến người ta buồn nôn.
Một đứa trẻ khoảng một tuổi mở to hai mắt nhìn xung quanh, vẻ mặt kinh hoàng, đôi tay nhỏ bé mập mạp vung loạn trong không trung, cố gắng nắm lấy áo người bên cạnh, dùng hết sức lực giữ chặt, không bao giờ... Buông ra.
Một bóng người không rõ đột nhiên xuất hiện, trên người bộ y phục trắng dính đầy vết đỏ, như đóa hoa nở rộ, mồ hôi trên mặt lẫn máu loãng, vài sợi tóc dính sát vào mặt, vất vả không tả xiết.
Người đó đặt một khối ngọc vào lòng đứa trẻ, hét lớn: "Đi mau!"
Kẻ địch phía sau đuổi đến, phóng ra chưởng phong, hắn nhả một ngụm máu tươi, tiên huyết ấm áp vung lên mặt đứa trẻ, đứa trẻ khóc thét, dùng giọng non nớt gọi: "Cha! Cha!"
"Phong nhi đừng khóc! Nhớ lấy thay cha báo thù rửa oan!" Người đó nhẹ nhàng lau nước mắt cho đứa trẻ, đôi mắt sáng ngời tràn đầy yêu thương, xen lẫn niềm luyến tiếc.
Bỗng nhiên hắn đẩy đứa trẻ một cái, quay người chạy vào trận chiến, chỉ để lại tiếng thét thê lương: "Giết..."
"Giết..." Diệp Phong hô to, giật mình tỉnh giấc, phát hiện toàn thân đều ướt đẫm mồ hôi, nội y dính sát vào người.
Nhớ lại cơn ác mộng vừa qua, lòng vẫn còn sợ hãi. Sau khi Lôi Khiếu Thiên kể hết sự thật, cơn ác mộng này luôn ám ảnh nàng, chỉ cần nhắm mắt lại, cảnh tượng đó lại hiện ra, những tiếng thét thảm thiết vẫn còn vang vọng trong tai, như đang kêu oan với Diệp Phong. Nàng trong mộng cố gắng nhìn rõ mặt người đó nhưng không thể.
Dáng vẻ không rõ nhưng vẻ thương tiếc và ánh mắt không cam lòng cứ khắc sâu trong tâm trí nàng.
Diệp Phong sờ ngọc kỳ lân trên ngực, cơn buồn ngủ tan biến, liệu người đó là Đoan Mộc Kiền, còn đứa trẻ kia là nàng? Báo thù rửa oan? Vậy thảm án Đoan Mộc sơn trang đúng như Lôi Khiếu Thiên nói, bị người khác hãm hại? Cảnh tượng máu tanh trong mộng lần lượt tái hiện, mạnh mẽ tác động đến tâm thần yếu đuối của nàng, dẫn đến nội tâm khát máu. Diệp Phong không biết bản thân có thể khắc chế được hay không, nàng chỉ biết khát vọng này càng ngày càng mãnh liệt, sát khí trên người ngay cả nàng cũng cảm nhận được.
Nàng đưa tay phải lên, đường độc thanh tuyết đã lan tới ngón giữa, thật sự nếu không giải độc, e tính mệnh khó giữ. Cũng không biết hai vị sư phụ đi đâu? Lâu như vậy không quay lại, gần đây nàng gây ra nhiều chuyện như vậy, lẽ nào họ không biết? Sao không phái người truyền tin cho nàng? Chẳng lẽ nhị vị sư phụ gặp chuyện chăng? Nghĩ vậy, lòng cả kinh, dùng sức lắc lắc đầu, gạt bỏ ý nghĩ này. Võ công sư phụ cao cường, thế nào lại gặp nguy hiểm? Nhất định do bản thân suy nghĩ quá nhiều, nên trong lòng khó có được bình an.
Diệp Phong quay người rời khỏi giường, phủ thêm áo khoác, nhẹ nhàng bước tới cửa. Lúc này là thời khắc bình minh bị bóng tối nuốt chửng, gió thu lạnh buốt, mang theo hơi lạnh nhè nhẹ. Nàng rùng mình, kéo áo khoác thật chặt, lấy trúc tiêu ra, hồi lâu không động đậy, cảm thấy có chút lạ lẫm.
Bóng đêm như dòng nước, chỉ có vài ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, như ẩn như hiện, vì cuối thu nên cảnh vật tiêu điều. Tiếng tiêu não nùng lan theo gió khắp nơi, ngậm theo nỗi niềm yêu hận và nhớ thương, thể hiện hết nỗi khổ sở trong lòng. Tiếng tiêu triền miên, đó là khát vọng và truy cầu, cầu mà không được nên bi thương cùng thất vọng. Du dương mang theo vài phần phiền muộn, vui mừng xen lẫn khổ sở, giữa mong muốn quấn lấy vài phần thất lạc, mọi thứ hòa quyện phát ra giữa không gian yên tĩnh...
Một khúc kết thúc, sắc trời dần sáng, Diệp Phong chậm rãi thở ra một hơi, phiền muộn trong lồng ngực không cách nào xua tan. Nàng cầm lấy Tuyệt Sát, rút kiếm khỏi vỏ, nhanh nhẹn khởi vũ.
"Ngược gió thiên lý loạn Vân Phi
Thủy dũng cô thuyền sóng dữ khai
Hàn quang lóe ra thanh phong tại
Anh hùng đạp ca phân tới tới
Tình nghĩa hai chữ
Từ xưa nan toàn bộ
Thiện ác phân minh
Cười đối trời xanh
Hảo nam nhi kiếp này bất hối hận
Cử rượu ngon uống hắn ba trăm ly
.. A…
Bật người Côn Lôn
Giương buồm biển cả
Muốn lưu mỹ danh tại nhân gian…"
Sáng sớm, ánh dương đầu tiên xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong, Sở Yên nhẹ nhàng cài ngọc trâm, nhìn bản thân trong gương đồng, mỉm cười, rồi yếu ớt thở dài. Đêm qua nàng bị tiếng tiêu đánh thức, trợn mặt đến hừng đông, quấn quýt trong lòng người nọ trở thành tâm bệnh của nàng, ngày nào hắn không nói thì ngày đó nàng không thể an tâm, dù thế nào cũng muốn hắn nói với nàng tình hình thực tế!
"Nhu nhi!"
"Tiểu thư, chuyện gì?" Nhu nhi lên tiếng đáp lời.
"Hắn đâu?"
"Hắn? Tiểu thư nói hắn nào?" Nhu nhi giả vờ hồ đồ hỏi, giọng tràn đầy trêu tức.
"Ngươi muốn tìm đánh đúng hay không?" Mặt Sở Yên ửng đỏ, nhẹ giọng trách.
"Tiểu thư nói hắn…" Nhu nhi thè lưỡi, làm bộ bừng tỉnh ngộ: "Sáng sớm ở trong sân luyện kiếm! Tiểu thư muốn qua xem không?"
"Ân, đi thôi."
Khi hai người đến, Diệp Phong cũng vừa tắm rửa xong, trên người vẫn còn bọt nước, nghịch ngợm bám trên trán nàng, theo làn gió trêu chọc. Ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu vào gương mặt tuấn mỹ, dường như được tầng ánh sáng nhàn nhạt bao phủ, lông mi còn đang nhẹ nhàng run, mũi cao thẳng như đao khắc, môi hé mở, như đang thì thầm nói nhỏ. Quần áo đạm tử sắc phô trần cả người cao quý ưu nhã, đúng là thiếu niên phong lưu tiêu sái!
Tựa hồ cảm nhận được có người nhìn mình, Diệp Phong mở mắt, nhìn Sở Yên nhẹ nhàng cười, dáng tươi cười như thanh truyền trong khe núi, hồn nhiên sạch sẽ, lại như ánh nắng ấm áp, hòa tan băng tuyết, mang theo nhu tình, hung hăng đánh vào tâm Sở Yên, khiến hai má nàng bừng lên một mảnh ửng hồng.
"Yên nhi, sớm a! Tới gọi ta ăn điểm tâm sao? Đúng lúc ta đang đói bụng đây!"
"Thế nào mà ngươi chỉ biết thôi vậy?" Nhu nhi tức giận nói, bầu không khí tốt đẹp thế này lại bị hắn phá hỏng, đúng là tục nhân!
"Ách…" Diệp Phong ngượng ngùng cười, không biết bản thân chọc cô nãi nãi này cái gì, sáng sớm đã nhìn nàng trợn trắng mắt: "Ha hả… Dân lấy cái ăn làm gốc mà!"
"Diệp lang, ta muốn đi chùa Bảo Khố Sơn Tự tạ thần, ngươi nguyện ý đi cùng ta không?"
"Tốt! Tốt! Ta cũng muốn ra ngoài giải sầu, hai chúng ta cùng đi, không cho bọn họ theo." Nhìn thấy vẻ mặt bất thiện của Nhu nhi, vội vàng sửa lời: "Đương nhiên Nhu nhi muội muội cũng cùng đi, cùng đi."
Khuôn mặt Nhu nhi giương lên, vẻ mặt đắc ý: "Vậy cũng còn được! Nếu như ta không ở bên cạnh, nhà ngươi có mưu đồ gây rối tiểu thư nhà ta làm sao bây giờ? Ta phải cẩn thận trông chừng ngươi."
"Hắc hắc…" Diệp Phong không nói gì, không thể làm gì khác đành phải giả ngu: "Yên nhi đã cầu nguyện gì? Mà sao ta không biết nàng từng đi chùa Bảo Khố Sơn Tự?"
"Đương nhiên ngươi không biết! Ngày ngươi đi Dạ Kiếm phường!" Không đợi Sở Yên trả lời, Nhu nhi vội nói.
"Nga, trước đây ta từng nghe người ta nói, nơi đó cầu nhân duyên rất linh nghiệm, không biết là thiệt hay giả?"
"Đương nhiên là thật! Hôm đó tiểu thư ước nguyện…"
"Nhu nhi!" Sở Yên quát nhẹ một tiếng, vội vã ngăn Nhu nhi đang lắm lời.
Nhu nhi xấu hổ thè lưỡi: "Cái kia… Ta đi xem điểm tâm xong chưa, các ngươi chậm rãi trò chuyện!"
"Yên nhi cũng tin quỷ thần nói sao?"
"Lẽ nào Diệp lang không tin?" Sở Yên không đáp mà hỏi ngược lại.
Diệp Phong nhẹ nhàng lắc đầu, rồi lại gật đầu: "Bán tin bán nghi!" Nếu trước đây khẳng định không tin nhưng hiện tại không tin không được, chuyện gì cũng không có tuyệt đối.
Chùa Bảo Khố Sơn Tự nằm trên núi ở thành Bắc Thanh Xa Thành, muốn tới chùa phải đi qua một cánh rừng. Lúc này là cuối mùa thu, toàn bộ rừng cây một màu hoa hồng, đẹp đẽ yêu mị, tươi sáng. Gió thu thổi qua, từng phiến lá theo gió bay xuống, dường như tiên tử khởi vũ hồng y, nhiệt liệt, không bị cản trở.
Xe ngựa không chạy lên núi được, Diệp Phong cho dừng ở chân núi, vừa du ngoạn, vừa lên núi. Tuy rằng không phải mùng một mười lăm, nhưng dọc đường gặp không ít thiện nam tín nữ, mặt ai ai cũng thành kính.
Đường nhỏ uốn lượn chạy thẳng lên đỉnh núi, hai bên lá phong đỏ tươi như lửa, không khí sơn lâm tỏa ra khí tức trời thu nồng đậm, tiếng chuông chùa mơ hồ truyền đến, xung quanh thật an tĩnh, không hổ là thánh địa Phật gia, bình tĩnh thư thích.
Ba người một đường cười cười nói nói, không quá nửa ngày, liền tới cửa chùa Bảo Khố Sơn, yên vụ lượn lờ, đàn hương nhàn nhạt bao phủ toàn bộ cổ tháp, dường như tiên cảnh nhân gian.
Diệp Phong không khỏi xuất khẩu cảm thán: "Sáng sớm nhập cổ tự, ánh sáng mặt trời cao lâm. Khúc kính thông u chỗ, thiện phòng hoa và cây cảnh thâm. Sơn quang duyệt điểu tính, đàm ảnh khoảng không nhân tâm. Mọi âm thanh này gia tịch, duy văn chuông và khánh âm."
"Thơ hay! Thơ hay!"
"Quả thật cổ tháp trăm năm!"
"Diệp lang, chúng ta vào thôi."
"Ân."
Diệp Phong không có hứng thú với việc thắp hương bái Phật, nên đi lại chung quanh, nhìn... các Thần Phật bao quát chúng sinh. Có sắc mặt hiền lành, trong mắt lộ ra từ bi vô thượng, cũng có hung thần ác sát, diện mục dữ tợn. Diệp Phong vừa đi vừa quan sát, Phật là do trong lòng ký thác mà thôi, Phật viết chúng sinh bình đẳng, mà thật sự có thể làm tới bình đẳng sao? Có người xuất thân cao quý, có người sinh ra trong gia đình giàu có, tiêu tiền như nước, vung tiền như rác, thế gian đương nhiên có chuyện bất bình, sợ rằng phật cũng không thể đối xử bình đẳng.
"Diệp lang, nghĩ cái gì, nhập thần như thế?" Sở Yên nhìn Diệp Phong đờ ra, nhẹ giọng hỏi.
"Không có gì. Ta chỉ đang nghĩ những... Thần Phật này thực sự phổ độ chúng sinh sao? Phật viết chúng sinh bình đẳng nhưng có thực sự bình đẳng không?"
Sở Yên sửng sốt, lập tức cười nói: "Niết bàn kinh vân: Tất cả chúng sinh tức là Phật, là danh chúng sinh vô khác biệt. Tự nhiên là bình đẳng."
"Có thể!"
"Nơi đó chính là chỗ cầu nhân duyên, ngươi có muốn đi thử hay không?" Nhu nhi chỉ một tòa trắc diện nói với Diệp Phong.
"Ta?" Diệp Phong chỉ vào chóp mũi mình, lắc đầu cười: "Ta không tin cái này, nhân duyên là phải dựa vào bản thân theo đuổi, không phải xin xâm là được."
"Ngươi đi cầu…" Nhu nhi lôi kéo Diệp Phong đi tới điện Nguyệt Lão.
"Ta không tin cái này, cầu cũng mất linh, tự ngươi đi đi." Diệp Phong vẫn từ chối.
"Ai nha! Sao ngươi lại dong dài như thế, cầu một lần thì thế nào?"
Diệp Phong bất đắc dĩ lắc đầu: "Hảo hảo hảo! Ta đi, ta đi được rồi chứ?"
"Ân. Ta cùng tiểu thư ở trong đó chờ ngươi, ngươi phải nhanh lên!"
Diệp Phong phất phất tay, biểu thị đã biết, đi vào bên trong triều điện. Xem ra danh khí chùa Bảo Khố Sơn Tự rất lớn, nam nữ trẻ tuổi đứng đầy điện Nguyệt Lão, vẻ mặt ai cũng ngượng ngùng và hưng phấn, Diệp Phong thấy vậy lắc đầu cười khẽ, ái tình là phải tranh thủ. Định xoay người rời đi, lại sợ tiểu nha đầu Nhu nhi không buông tha, tiện tay cầm ống thẻ xin xăm, đi đến chỗ hai người.
Giải xâm là một lão tăng râu tóc bạc trắng, lười biếng ngồi một góc, hình dáng giống như chưa tỉnh ngủ, hai bên trái phải dựng một khối mộc bài thẳng đứng, mặt trên viết 'Hữu duyên tắc giải'.
"Thế nào mà không ai tìm hắn đoán xâm?" Diệp Phong nghi hoặc hỏi.
"Diệp lang có điều không biết, đây là đại sư Trí Thông phương trượng chùa Bảo Khố Sơn Tự, chỉ đoán xâm cho người hữu duyên, từ trước đến nay, hắn giải xâm không tới mười người."
"Vậy chúng ta đi thôi." Diệp Phong nghe lời ấy xoay người rời đi.
"Thí chủ đường xa đến đây, hoàn thỉnh ở lại trong núi uống chén chè xanh." Một thanh âm nhu hòa từ phía sau truyền đến.
Diệp Phong dừng bước, quay lại nhìn Trí Thông, nhưng hắn vẫn nhắm mắt dưỡng thần, nàng không khỏi hoài nghi vừa rồi có phải hắn nói chuyện hay không?
"Đại sư nói ta?"
"Thí chủ mời ngồi!" Mắt Trí Thông vẫn nhắm chặt, chỉ chỉ vị trí đối diện, cách một cái bàn.
"Đại sư biết ta đường xa mà đến?"
"Thí chủ muốn đoán xâm, thỉnh đem ký trúc giao cho lão tăng." Nói xong đưa tay trước mặt Sở Yên.
Sở Yên đưa ký trúc giao cho Trí Thông, trong lòng thấp thỏm bất an, khẩn trương nhìn hắn.
Trí Thông giương mắt nhìn một chút, trong lòng móc ra một túi gấm, giao cho Sở Yên nói: "Đây là ký văn, thỉnh thí chủ bảo quản cẩn thận, thời điểm thí chủ gặp chuyện không thể quyết đoán thì mở nó ra. Nhớ kỹ! Nhớ kỹ!"
Sở Yên cẩn thận nhận ký văn, chăm chú quan sát, vẻ mặt bất an.
"Mời nữ thí chủ tránh mặt một lát, lão tăng muốn nói chuyện với vị thí chủ này."
Sở Yên thật sâu liếc mắt nhìn Diệp Phong, đứng dậy rời đi.
Diệp Phong đem ký trúc giao cho vào tay Trí Thông, hai tròng mắt Trí Thông đột nhiên tĩnh lại, rồi khôi phục như thường, nhàn nhạt nói: "Ký này khó giải!"
"Khó giải nhưng có thể giải hay không?"
"Thí chủ muốn hỏi nhân duyên hay tiền đồ?"
"Tiền đồ thì sao? Mà nhân duyên lại thế nào?"
"Tiền đồ xa vời, sinh tử chưa biết, nhân duyên thác loạn, giả loan chân phượng."
Diệp Phong kinh hãi, sắc mặt khẽ biến, đứng lên: "Đại sư biết ta là…"
"Ai di đà phật! Mời thí chủ ngồi!" Trí Thông thấp giọng.
Diệp Phong chậm rãi ngồi xuống: "Đại sư, ngươi biết thân phận của ta?"
"Thiên niên như một ngày, thí chủ từ vạn lý tới đây, lão tăng có biết một... Hai…"
Trong lòng Diệp Phong mừng thầm: "Ngươi biết ta không phải người ở đây? Người biết ta đến từ thiên niên? Vậy ngươi có biết khi nào ta có thể trở về hay không?"
"Thiện tai thiện tai, thí chủ tới đây là ý trời, ý trời không thể cãi, thí chủ nên thuận theo tự nhiên, chớ cường cầu."
"Ngươi vừa nói sinh tử chưa biết là ý gì? Ta cùng nàng…"
"A di đà phật! Thiên cơ bất khả lộ!"
"Ngươi có ý tứ nhưng sao chỉ nói phân nữa? Không được, ngươi đem mọi chuyện nói rõ cho ta nghe!"
"A di đà phật! Thí chủ chỉ cần ghi nhớ: Đắc chi đạm nhiên, thất chi thản nhiên. Lão tăng chỉ có thể nói đến đây, mời thí chủ quay về."
Sắc mặt Diệp Phong thoáng chốc trắng bệch, những lời này lão hòa thượng cũng từng dặn nàng, thất chi thản nhiên? Lẽ nào bản thân không thể cầu ái tình sao? Đang muốn hỏi thêm thì Trí Thông nhắm mắt lại, nhất phó nhập định, không muốn nhiều lời thêm.
Nhìn Diệp Phong thất hồn lạc phách, lòng Sở Yên chua xót, kêu vài tiếng nhưng vẫn không trả lời, người nọ chỉ kinh ngạc nhìn phía trước, bước đi một cách máy móc, vẻ mặt thống khổ cùng tuyệt vọng. Sở Yên không dáng quấy rối, chỉ cùng Nhu nhi chăm chú đi sau lưng, rất sợ người trước mặt xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Tâm Diệp Phong thất lạc tới cực điểm, tín ngưỡng hơn hai mươi năm bị đánh nát, bản thân không tin ý trời, lẽ nào không thể không tin sao? Số phận trêu người, bản thân nỗ lực giãy dụa nhưng có thể chạy trốn số phận trêu cợt không? Bản thân chỉ có một truy cầu không phải là tình yêu chân thật sao? Nàng không phải thánh nhân làm sao thất chi thản nhiên được đây? Ái tình nhìn vào là thứ ngay trước mặt nhưng thực tế lại xa vời không thể chạm tới...
"Đại ca ca, đại ca ca…" Một đồng âm non nớt làm Diệp Phong giật mình tỉnh giấc, cúi đầu nhìn lại, một tiểu cô nương ước chừng bảy tám tuổi đang lôi kéo góc áo nàng, khuôn mặt tròn tròn thật khả ái.
"Ngươi gọi ta?"
"Ân. Có một vị tỷ tỷ xinh đẹp kêu ta giao cái này cho ngươi."
Diệp Phong tiếp nhận tờ giấy trong tay, sắc mặt khẽ biến, nhìn quanh bốn phía, đã không còn thân ảnh Sở Yên cùng Nhu nhi.
"Tiểu muội muội, vị tỷ tỷ đó ở nơi nào? Nàng còn nói gì không?"
"Tỷ tỷ đi rồi, nàng nói hai vị tỷ tỷ đi chung với ngươi hiện tại đang ở cùng nàng, xin ngươi yên tâm." Tiểu cô nương nghiêm mặt, nói năng rành mạch, rất sợ bản thân quên cái gì.
"Cảm tạ tiểu muội muội!" Dứt lời, người đã cuồn cuộn đi.