18. Chương 18: Rene

Giáo Sư Gián Điệp - Sayren thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sân tập của Theon là một địa điểm công cộng dành cho tất cả mọi người. Nơi này rất rộng, với ba sân tập, học viên có thể thoải mái luyện tập ma pháp. Đặc biệt, những học sinh năm nhất tò mò về cơ sở vật chất danh tiếng của Theon là đối tượng sử dụng sân tập nhiều nhất vào đầu học kỳ.
Hệ quả là, các học sinh năm nhất thường xuyên gặp phải những va chạm nhỏ. Những đứa trẻ chân ướt chân ráo vào trường, lại luôn được ca tụng là thiên tài. Những học sinh năm nhất chưa từng trải qua sự cạnh tranh thực sự, tự nhiên có lòng tự tôn rất cao, tin rằng mình là người xuất sắc nhất.
Khi chúng tiến xa hơn trong học tập, chắc chắn sẽ có xung đột. Và nơi dễ xảy ra xung đột nhất chính là sân tập. Giống như hiện tại.
"Cái gì? Ngươi nói lại lần nữa xem."
"Đây là nơi công cộng, ai cũng có thể dùng. Ta không có lý do gì phải rời đi cả."
Rene nhíu mày khi thấy ba học sinh đang nhìn mình với vẻ khinh thường. Cô bé có mái tóc xám bạc, một màu tóc hiếm gặp ngay cả trong Đế quốc. Rene đã đến Sân tập số một vì tò mò và hiện đang gặp rắc rối. Lý do cũng chẳng có gì lớn lao. Ba học sinh kia muốn dùng chỗ này, nên bảo Rene rời đi. Cô bé không muốn rời đi vì hiện tại không có nhiều học sinh sử dụng sân tập, nơi đây vẫn còn nhiều không gian trống nhưng không hiểu sao ba học viên đối diện lại cứ khăng khăng muốn chiếm lấy khu vực Rene đang đứng.
Tất cả bọn họ đều xuất thân từ những gia đình quý tộc và trong số đó có một học sinh năm nhất tên là Dunema Rommli, cô là con gái của Bá tước Rommli, chính cô ta là người đã yêu cầu Rene rời đi.
"Nếu cảm thấy không thoải mái, sao các người không tự rời đi?"
"Sao ngươi dám ăn nói như vậy với ta hả, tên thường dân hống hách?"
"Theon không phân chia giai cấp theo địa vị hay huyết thống. Chẳng lẽ ngươi không biết điều đó khi bước chân vào đây sao?"
"Ta đoán đó là điều các ngươi muốn tin thôi."
"Đúng vậy, Dunema. Đó là lý do những kẻ thường dân thấp kém chẳng bao giờ khá lên nổi."
"Mọi người nói không nên đối xử tốt với những kẻ thấp hèn cũng chẳng phải không có lý do."
Hai nam sinh ra sức nịnh nọt Dunema bằng những lời lẽ châm chọc hướng về nữ sinh đối diện.
Rene cắn môi. Những kẻ này thậm chí còn chẳng buồn nghe cô nói, chỉ vì cô là thường dân. Nếu tiếp tục tranh cãi với bọn họ, chỉ tổ lãng phí thời gian của bản thân. Rene quay lưng bỏ đi, phớt lờ ba học viên kia. Tuy nhiên, hành động đó hiển nhiên đã chạm vào lòng tự tôn của Dunema.
"Tên thường dân kia, sao ngươi dám phớt lờ lời ta nói hả?"
Bá tước Rommli là một quý tộc điển hình, người tôn sùng ý niệm về những kẻ được chọn và khinh miệt những người tầm thường. Dunema là con gái duy nhất của một bá tước như vậy nên cũng thừa hưởng sâu sắc những quan điểm của cha mình.
Dunema từ nhỏ đã luôn là tâm điểm của sự chú ý. Cô ta có rất nhiều tiền, gia thế hiển hách. Nhưng tất cả những người đến với Theon đều là thiên tài và điều đó khiến cô ta khó lòng thích nghi.
Ngay cả khi học cùng lớp với những người bình thường cũng khiến Dunema cảm thấy khó chịu, cô ta không muốn chấp nhận sự thật rằng có những học sinh thường dân thấp kém lại tài năng hơn mình. Quý tộc phải luôn đứng trên tất cả, vì cô ta là kẻ được chọn và thường dân chỉ là công cụ bỏ đi để làm nổi bật bản thân cô ta.
Đối với Dunema, thường dân tên Rene là một cái gai trong mắt. Lần đầu tiên cô ta để ý đến Rene là khi đang ở trong lớp học. Mái tóc màu xám tro hiếm thấy cũng đã thu hút sự chú ý, nhưng chính vẻ đẹp của Rene mới là điều khiến Dunema bận tâm hơn cả. Nữ sinh đó giống như một con búp bê được tạo ra bởi nữ thần sắc đẹp, một vẻ đẹp dường như không thuộc về thế giới này. Lòng tự tôn của Dunema bị tổn thương nặng nề, và cô ta không thể tha thứ cho điều đó. Dunema cần một mục tiêu để trút giận, và không ai khác chính là Rene.
Đôi mắt của Rene nhìn về phía Dunema như thể đang nói rằng bọn họ thật đáng thương. Dunema nghiến răng và trừng mắt nhìn lại.
Một tên thường dân mà cũng dám cả gan phớt lờ cô ta sao?
Dunema trong cơn tức giận liền rút đũa phép ra và niệm chú. Sự việc diễn ra bất ngờ đến mức ngay cả hai người đi cùng cô ta cũng không kịp phản ứng. Rene cũng vậy. Cô bé chưa bao giờ tưởng tượng được nữ sinh đối diện lại hành động như vậy.
Một câu thần chú nhanh chóng thành hình, những tia sét bắn tung tóe lao thẳng về phía trước. Khi Rene cảm nhận được điều gì đó thì đã quá muộn, ma pháp đã ngay trước mặt, cô bé không còn thời gian để né tránh nữa.
'Ngu ngốc. Đã quá muộn rồi.'
Một nụ cười độc địa nở trên môi Dunema, cô ta không muốn giết người, mà chỉ muốn hủy hoại khuôn mặt của Rene.
Vào khoảnh khắc ma pháp sắp sửa chạm vào gương mặt Rene, một tia sáng trắng xé ngang không trung, phá tan ma pháp của Dunema. Chứng kiến phép thuật của bản thân bị đánh tan ngay phút chót, mặt Dunema nhăn nhó.
"Kẻ nào?"
Cô ta nhìn về hướng tia sáng phát ra, thấy một người đàn ông đang nhìn xuống từ khán đài.
"Trò đang làm cái gì?"
Khoảnh khắc giọng nói chứa đựng sự tức giận tinh tế đó lọt vào tai Dunema, làn da cô ta tái nhợt. Dunema biết người đàn ông đó là ai.
"Giáo sư Rudger?"
Ánh mắt của Rudger liếc nhìn ba người Dunema, Rene và những học sinh xung quanh chỉ đứng nhìn mà không ngăn cản cuộc tấn công vừa rồi.
"Có vẻ như trò không coi trọng nội quy của Theon."
Tự ý phát động một cuộc tấn công bất ngờ vào một đối thủ không hề phòng bị, đây chắc chắn là một tội lớn. Thậm chí, hành động này còn bị giáo sư tận mắt chứng kiến.
"Ý giáo sư là gì?!"
Dunema vốn đã rất tức giận, lập tức lớn tiếng cãi lại.
"Điều này là để bảo vệ uy quyền của chúng ta với tư cách là quý tộc...!"
"Uy quyền? Cho ai?"
"Đó là bởi vì thường dân này......"
"Ở Theon, tất cả học sinh đều bình đẳng như nhau. Việc học tập, giảng dạy và trình độ đều chỉ được đánh giá bằng tài năng và niềm đam mê của học sinh, bất kể người đó có địa vị cao quý đến đâu."
Dunema cắn môi, Rudger lắc đầu trước thái độ hoàn toàn không ăn năn hối lỗi của người trước mặt. Hắn biết ngay những học sinh năm nhất này sẽ gây phiền phức. Bản thân chúng vẫn chỉ là những đứa trẻ chưa hiểu biết nhiều về thế giới xung quanh. Lối suy nghĩ hạn hẹp khiến chúng dễ dàng bị cảm xúc chi phối, dẫn đến những hành động thiếu suy nghĩ. Giống như Dunema Rommli trước mặt hắn lúc này. Nhưng không biết không có nghĩa là không có tội.
"Mới khai giảng không bao lâu mà trò đã gây ra chuyện lớn như vậy, ta không thể không kỷ luật trò. Mau đi theo ta."
Rudger nói xong liền quay lưng định rời đi. Hắn định sẽ để học sinh này chịu vài hình phạt nhỏ rồi tha cho cô ta.
Nhưng đúng lúc Rudger quay lưng lại, một tiếng hét chợt vang lên.
"Chỉ là một tên quý tộc thất thế mà dám......"
Câu nói không hoàn chỉnh vì hai nam sinh bên cạnh đã nhanh tay bịt miệng Dunema Rommli lại. Sau câu nói của Dunema Rommli, sân tập vốn yên ắng lại càng trở nên tĩnh lặng hơn.
"Du....Dunema?"
Hai nam sinh mồ hôi đầm đìa. Hành vi này không phải là điều họ muốn thấy. Ngay cả Rudger Chelici, người chuẩn bị rời đi, cũng dừng bước. Khuôn mặt của những học sinh xung quanh trở nên tái nhợt.
Dunema muộn màng nhận ra những gì mình vừa nói, nhưng cô ta không thể rút lại những lời đã thốt ra.
"Trò vừa nói gì?"
Giọng nói nghiêm nghị của Rudger hướng về phía Dunema. Không dừng lại ở đó, cơ thể hắn chậm rãi lơ lửng giữa không trung. Đạp bước trên không trung, Rudger từ từ rời khỏi khán đài, đáp xuống mặt đất và chậm rãi tiến về phía đối phương.
Thịch. Thịch. Thịch.
Mỗi bước đi của Rudger đều khiến Dunema cảm thấy như thể thế giới đang sụp đổ. Cô ta không cảm nhận được điều này khi Giáo sư Rudger còn ở trên khán đài. Nhưng khi ở gần, áp lực mà người này tỏa ra thật ngoài sức tưởng tượng. Vẻ ngoài của Rudger lúc này, đối với Dunema, giống như một hung thần. Dunema cảm thấy rằng vị giáo sư này có thể dễ dàng nghiền nát mình chỉ bằng một ngón tay.
"A....a.."
Dunema sợ hãi đến mức không thể thốt thêm lời nào nữa.
"Trò nói ta là quý tộc thất thế sao?"
"E-Em......"
"Giáo sư Rudger!"
Từ bên ngoài, Giáo sư Selina vội vàng chạy tới, kêu Rudger dừng lại. Cô ấy cũng vừa mới đến sau khi nghe tin báo. Nhưng ngay khi đến nơi, tất cả những gì cô thấy chỉ là bóng dáng Rudger đang chăm chú nhìn một nữ sinh run rẩy. Những suy nghĩ lo lắng chạy qua tâm trí Selina, cô ấy vội vàng cố gắng ngăn Rudger lại, nhưng ngay lúc đó Rudger liền mở miệng.
"Trò không sai."
"Cái gì?"
Dunema nghĩ giáo sư sẽ tức giận hoặc trừng phạt cô ta ngay lập tức.
"Rõ ràng, ta là một quý tộc thất thế, nhưng đây là Theon và ta hiện là giáo sư của học viện. Dunema, những gì trò nói rõ ràng là hành động thách thức uy quyền của một giáo sư."
Rudger nói bằng giọng vô cùng nghiêm khắc.
"Vì đây là lần vi phạm đầu tiên, ta sẽ bỏ qua cho hành vi vô lễ đó."
"A......"
Các học sinh khác nghe những lời này đều ngây người nhìn Rudger.
"Tất nhiên, những gì trò đã làm với bạn học sẽ bị trừng phạt thích đáng. Ta hy vọng điều đó sẽ giúp trò trưởng thành hơn."
Dunema cảm thấy thế giới như sụp đổ trước những lời kỷ luật của giáo sư, nhưng cô ta không dám lên tiếng phản đối.
Sau đó, Rudger lên tiếng.
"Trò là Rene?"
"Dạ, vâng!"
Rene hoàn hồn liền đáp lời.
"Trò có bị thương không?"
"Dạ?"
"Trò có bị thương không?" Rudger hỏi lại.
"Dạ không, em không sao ạ."
"Vậy thì tốt."
Rudger lập tức quay đầu nhìn Giáo sư Selina.
"Giáo sư Selina, việc còn lại nhờ cô."
"À vâng!"
Rudger sau đó liền rời khỏi sân tập. Không ai dám cử động hay hó hé gì cho đến khi hắn biến mất vào bóng tối của hành lang phía xa.