Giữa Hai Mùa Xuân
Chương 12: Nước Mắt Và Quyết Tâm Mới
Giữa Hai Mùa Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, mọi thứ dường như đã trở về đúng quỹ đạo. Mối quan hệ giữa tôi và An đã được khẳng định tuyệt đối bằng nụ hôn nồng cháy đêm qua, cùng với sự từ chối dứt khoát của An dành cho Tùng.
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác bình yên và tự tin hơn bao giờ hết, nhưng đồng thời, áp lực học tập cũng tăng lên gấp bội.
An đến lớp, chiếc nhẫn giấy vẫn nằm an toàn trong túi áo khoác của cô ấy. Dù An cất giữ cẩn thận để tránh bị hỏng, nhưng cả tôi và cô ấy đều biết nó vẫn ở đó. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, và tôi nhìn thấy sự rạng rỡ cùng một quyết tâm cháy bỏng trong đôi mắt cô ấy.
Sau giờ học, chúng tôi bắt tay vào giai đoạn ôn thi nước rút theo đúng kế hoạch đã định: cùng nhau học tập tại thư viện trường.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau, giữa một chồng sách vở cao ngất. Tôi bắt đầu hướng dẫn An giải quyết những bài tích phân phức tạp mà cô ấy còn gặp khó khăn.
An nhìn vào bài giải của tôi, khẽ nhíu mày: "Vũ này, tớ thấy cậu giải bài này hơi dài dòng. Có phải cậu đang cố tình áp dụng một phương pháp phức tạp nào đó không?"
Tôi mỉm cười, đặt bút xuống. An luôn tinh tế, không chỉ trong chuyện tình cảm mà cả trong học tập.
Tôi thừa nhận: "Tớ đang cố gắng đào sâu vào từng bước một, vì tớ sợ Tùng nói đúng. Tớ sợ rằng phương pháp dựa trên cảm hứng của tớ sẽ không đủ nhanh để giúp cậu đạt điểm tối đa."
An khẽ nắm lấy tay tôi dưới gầm bàn, bàn tay cô ấy vẫn đeo chiếc nhẫn giấy.
An thì thầm: "Nghe tớ nói này. Tớ chọn cậu vì cậu không phải là một cỗ máy giải đề. Tớ cần hiểu bản chất của vấn đề, không chỉ đơn thuần là kết quả. Cậu phải tin vào sự độc đáo của riêng mình. Cậu đã dạy tớ vượt qua nỗi sợ thất bại, giờ thì cậu phải dạy tớ vượt qua nỗi sợ rằng mình không đủ tốt."
Lời nói của An xua tan mọi nỗi bất an trong lòng tôi. Tôi chợt nhận ra, Tùng có thể nhanh hơn tôi trong việc giải toán, nhưng tôi lại có thể mang đến cho An sự thấu hiểu sâu sắc và một niềm tin vững chắc.
Tôi lấy ra chiếc bút chì cũ kỹ của mình – vật tượng trưng cho sự cẩn trọng và tỉ mỉ. Tôi bắt đầu vẽ lại sơ đồ bài giải, không còn theo lối công thức khô khan nữa, mà là một sơ đồ tư duy trực quan, đầy tính 'nghệ thuật'.
An nhìn vào sơ đồ, reo lên: "Tuyệt vời! Hãy phát huy sự tinh tế của cậu đi, Vũ."
Đúng lúc chúng tôi đang tập trung cao độ, Tùng bước vào. Cậu ta không hề tỏ vẻ khó chịu, ngược lại còn rất lịch sự. Cậu ta mang theo một tập đề thi thử mới, đặt lên bàn, ngay giữa chúng tôi.
Tùng nói: "Chào Vũ, An. Tớ biết các cậu đang học. Tớ chỉ muốn chia sẻ tập đề này thôi. Tớ đã tham khảo từ các trường chuyên, đây là những bài tập đòi hỏi kỹ thuật giải nhanh và tính thực dụng cao."
An cảm ơn, nhưng cô ấy không hề chạm vào tập đề.
An mỉm cười rồi đáp: "Cảm ơn Tùng. Chúng tớ sẽ tham khảo sau."
Tùng vẫn đứng đó, ánh mắt dán chặt vào sơ đồ bài giải của tôi.
Cậu ta cất giọng trầm: "Vũ này, tớ thấy sơ đồ này của cậu rất trực quan, nhưng nó quá lãng phí thời gian. Nếu gặp đề thi thật, cậu sẽ không có thời gian để vẽ những thứ rườm rà như vậy đâu. Cậu phải học cách đốt cháy giai đoạn."
Tôi cảm thấy như Tùng đang cố gắng kiểm soát không gian học tập của chúng tôi, điều này khiến tôi thực sự khó chịu.
Tôi đáp lại, giữ thái độ bình tĩnh: "Tùng, tớ dạy An cách hiểu vấn đề, còn cậu dạy An cách giải bài. Đó là hai cách tiếp cận khác nhau. Và An đã chọn cách tiếp cận của tớ."
Tùng nhìn An, ánh mắt đầy thách thức.
Cậu ta tiếp tục nói: "An, cậu có chắc chắn không? Tớ không muốn phá vỡ sự lãng mạn của hai cậu. Nhưng tương lai mới là điều quan trọng. Phương pháp của Vũ chỉ hiệu quả khi cậu có thời gian để mơ mộng. Trong phòng thi, không có chỗ cho những cảm xúc."
An đặt tay lên vai tôi, nhìn thẳng vào Tùng.
Cô ấy phản bác: "Cậu nói đúng. Phòng thi không có chỗ cho cảm xúc, nhưng cuộc đời thì có. Tớ học từ Vũ không chỉ là kiến thức, mà còn là cách đối diện với áp lực mà không đánh mất bản thân. Tớ tin rằng, sự thấu hiểu bản chất sẽ giúp tớ giải quyết mọi vấn đề nhanh hơn bất kỳ kỹ thuật mẹo nào."
Tùng thở dài, lắc đầu: "Vậy thì tớ chúc các cậu may mắn. Nhưng hãy nhớ rằng, điểm số là sự thật khắc nghiệt nhất."
Tùng rời đi, để lại một không khí căng thẳng bao trùm.
Cậu ta đã hoàn thành vai trò của một kẻ ngoại đạo, gieo rắc sự nghi ngờ trong tâm trí chúng tôi.
Tôi cảm thấy áp lực đè nặng. Tôi biết Tùng là một người tốt, nhưng cậu ta quá thực dụng. Tôi sợ rằng An sẽ bị lung lay bởi sự hợp lý trong lời nói của Tùng.
Tôi quay sang An, vẻ mặt tôi hiện rõ sự lo lắng.
Tôi ngập ngừng lên tiếng: "An, tớ phải hỏi cậu thật lòng. Có bao giờ cậu cảm thấy tớ đang làm chậm cậu lại không? Có bao giờ cậu nghĩ Tùng sẽ giúp cậu tốt hơn không?"
An buông sách, tiến sát lại, áp hai bàn tay ấm áp của cô ấy vào má tôi, xua tan nỗi lo lắng trong tôi.
Cô ấy an ủi: "Vũ, tớ đã từ chối cậu ta, ngay trước mặt cậu. Cậu còn muốn câu trả lời nào nữa? Tớ không cần một thủ khoa bên cạnh tớ. Tớ cần một người bạn đời."
An nhắm mắt lại, rồi nói tiếp, giọng cô ấy thoáng buồn bã: "Tớ hiểu Tùng. Cậu ta là người của công thức và thành tích, không có đam mê thật sự. Cậu ta không có mùa xuân của riêng mình, nên cậu ta không tin có mùa xuân của tớ. Tớ không muốn bị biến thành một con robot giải đề. Tớ muốn vào đại học bằng chính cá tính và tình yêu của tớ. Mà cá tính của tớ thì gắn liền với cậu."
Tôi cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. An không chỉ yêu tôi, cô ấy còn đang bảo vệ thế giới quan của tôi.
Tôi cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô ấy, một nụ hôn chất chứa sự biết ơn sâu sắc.
Tôi nói: "Cảm ơn cậu. Tớ sẽ dùng chiếc bút chì của tớ để vẽ cho cậu một tương lai rực rỡ."
Sau đó là Bài Thi Thử của trường. Kỳ thi diễn ra trong hai ngày, và áp lực thực sự rất lớn.
Trong giờ giải lao, cả tôi và An đều kiệt sức. Tôi nhìn An, thấy cô ấy đang dựa đầu vào bàn, mắt nhắm nghiền.
Tôi khẽ chạm vào tay cô ấy. An mở mắt, mỉm cười mệt mỏi: "Phần Hình học không gian quá khó. Tớ đã cố gắng dùng sơ đồ tư duy của cậu, nhưng thời gian không cho phép."
Tôi cũng thở dài: "Tớ cũng không làm được hết. Phần công thức Vật Lý quá nhiều."
Khánh Chi đi ngang qua, thấy chúng tôi đang buồn bã.
Khánh Chi nói nhỏ: "Tùng làm bài này xuất sắc lắm đấy. Cậu ta ra khỏi phòng thi sớm nửa tiếng. Mọi người đang so sánh điểm số với cậu ta đấy."
Sự so sánh lại tiếp tục. Tôi cảm thấy bị thách thức.
Tôi nhìn An, giọng nói kiên quyết: "Không sao đâu, An. Dù kết quả có thế nào đi chăng nữa, chúng ta đã cố gắng hết sức mình. Và quan trọng nhất là, chúng ta đã cùng nhau hợp tác."
An nắm chặt tay tôi: "Đúng vậy. Tớ đã học được nhiều hơn là những con điểm."
Vài ngày sau, kết quả thi thử được công bố. Đúng như Tùng đã dự đoán, điểm Toán Lý của An không được như mong đợi, chỉ suýt soát mức an toàn. Điểm của tôi cũng không khá hơn là bao. Trong khi đó, Tùng đạt điểm tuyệt đối ở cả hai môn.
An thất vọng đến tột cùng và bật khóc. Cô ấy chạy đến góc khuất của thư viện, nơi chúng tôi thường xuyên học tập.
An nức nở: "Vũ! Tùng đã đúng! Phương pháp của chúng ta quá chậm! Tớ sợ tớ sẽ không đỗ mất!"
Tôi ôm lấy cô ấy, để cô ấy thỏa sức khóc vào vai tôi. Trái tim tôi quặn thắt vì đau đớn.
Tôi thì thầm: "Không sao đâu, An. Thất bại này không phải là dấu chấm hết. Nó chỉ là một bài học mà thôi."
Tôi lấy chiếc bút chì của mình ra, vẽ một hình tròn không trọn vẹn lên cuốn sổ nháp.
Tôi nói: "Tùng là người của những hình tròn hoàn hảo, mọi thứ đều chính xác đến từng milimet. Còn tớ và cậu, chúng ta là người của những hình tròn chưa trọn vẹn. Nhưng chỉ có hình tròn chưa trọn vẹn mới có thể tiếp tục vẽ thêm được. Tùng không thể tiến bộ hơn, vì cậu ta đã hoàn hảo rồi. Còn chúng ta thì có thể."
An ngước lên, đôi mắt cô ấy đỏ hoe: "Vũ... cậu luôn có cách nói khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn."
Tôi mỉm cười: "Vì tớ đã học được bài học rồi. Tớ cần phải kết hợp sự tinh tế của tớ với tốc độ của Tùng. Chúng ta vẫn còn thời gian."
Tôi lấy chiếc nhẫn giấy ra khỏi túi, đeo nó vào tay An. Lần này, nó không chỉ là lời hứa tình cảm, mà còn là lời cam kết không từ bỏ mục tiêu.
Buổi tối hôm đó, chúng tôi ngồi lại bên nhau để cùng nhau phân tích đề thi. Không còn áp lực từ Tùng hay những lời so sánh. Chỉ còn hai người cùng nhau cố gắng.
Tôi lấy những bức ảnh màu tôi đã rửa ra, đặt trên bàn. Bức ảnh An dưới ánh đèn xanh yếu ớt tỏa ra một sự ấm áp lạ kỳ.
An nhìn bức ảnh, mỉm cười.
An nói, giọng cô ấy đã lấy lại sự quyết tâm: "Tớ đã thấy rồi. Chúng ta đã có bức ảnh rực rỡ nhất. Bây giờ, chúng ta phải có kết quả xứng đáng với nó."
Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt đầy tình yêu: "Đúng vậy. Tớ sẽ dạy cậu cách đốt cháy giai đoạn bằng chính sự thấu hiểu sâu sắc của tớ. Và tớ cũng sẽ học từ Tùng về tốc độ. Chúng ta sẽ cùng nhau đỗ đại học."
Tôi nắm chặt tay cô ấy.
Tôi thì thầm: "Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng, An nhé."
An khẽ nhón chân, đặt một nụ hôn thật lâu lên má tôi – một nụ hôn chất chứa sự biết ơn và niềm tin tuyệt đối.