Giữa Hai Mùa Xuân
Mùa Hè Rực Rỡ
Giữa Hai Mùa Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm văn nghệ thành công tốt đẹp, cùng khoảnh khắc thân mật dưới ánh đèn xanh lờ mờ ở hậu trường, đã tạo nên một sự gắn kết vô hình giữa tôi và An.
Cái nắm tay cuối cùng của chúng tôi, dẫu không một lời thề non hẹn biển, lại chứa đựng sức nặng của một lời hứa.
Cảm giác an toàn và được thấu hiểu ấy vẫn còn vương vấn trong tâm trí tôi suốt buổi sáng hôm sau.
Điều duy nhất còn thiếu để hoàn tất lời hứa của tôi là cuộn phim màu. Tôi đã lắp nó vào máy, ghi lại những khoảnh khắc chân thật nhất về sự đồng hành của chúng tôi. Cuộn phim này không chỉ là một thử nghiệm nhiếp ảnh đơn thuần, mà còn là minh chứng cho việc tôi đã dám mở lòng với thế giới rực rỡ của An.
An dường như hiểu rõ sự tò mò xen lẫn lo lắng ẩn sâu trong tôi.
Cô ấy tìm cách trêu chọc tôi trong giờ giải lao, như một cách để xua đi sự căng thẳng.
An ghé sát, chống cằm lên tay, nhìn thẳng vào tôi: "Này Vũ, tớ tò mò muốn chết! Cậu đã chụp gì trong đêm văn nghệ đó vậy? Tớ cá là cậu đã chụp lén những khoảnh khắc rất bí mật của tớ! Cậu có chụp tớ lúc tớ đang giận đùng đùng vì cái dây cáp mãi không chịu vào không?"
Tôi mỉm cười, cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết: "Nếu tớ chụp khoảnh khắc đó, thì bức ảnh sẽ chỉ là một mảng màu đỏ rực của sự tức giận. Tớ không chụp những khoảnh khắc tầm thường. Tớ chỉ chụp khoảnh khắc tớ thấy cậu đang tỏa sáng."
An nhún vai, nhưng ánh mắt cô ấy vẫn lấp lánh: "Tỏa sáng là một khái niệm rộng lớn mà. Tớ cá là cậu đã chụp lén tớ lúc tớ đang nhìn cậu làm việc! Cậu phải khai thật đấy. Nếu là ảnh đẹp, tớ sẽ đóng khung nó, giống như bức ảnh đen trắng kia."
"Lại đóng khung nữa à?" Tôi đáp lại bằng một nụ cười ẩn ý: "Nếu bức ảnh đó xứng đáng, tớ sẽ tự tay đóng khung cho cậu."
Chúng tôi đang đắm chìm trong thế giới riêng của mình thì Tùng – học sinh thủ khoa khối A, bước đến bàn. Cậu ta đứng đó, dáng người cao ráo và vẻ mặt điềm tĩnh, trên tay cầm một tập đề thi thử.
Tùng cất giọng trầm, nghiêm túc: "An, cậu đã đọc thông báo của cô chưa? Nhà trường vừa đưa ra lịch thi thử tiếp theo rồi đấy, chỉ hai tuần nữa thôi. Cậu và Vũ nên tập trung hoàn toàn vào việc ôn tập. Cậu đang lãng phí quá nhiều thời gian cho những thứ không liên quan đến điểm số."
Tôi cảm thấy như bị tát một cái. Tùng đại diện cho một sự thật thực dụng mà tôi đang cố gắng vượt qua bằng sự lãng mạn của mình.
An khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh. Cô ấy nhìn Tùng, rồi đặt tay lên vai tôi, một hành động vừa thân mật vừa ngầm khẳng định vị trí của tôi.
An đáp: "Cảm ơn Tùng. Nhưng đối với tớ, sự lãng mạn cũng là một phần động lực. Tớ đang học rất tốt. Và Vũ đang giúp tớ."
Tùng chỉ lắc đầu, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ nghi ngờ: "Tớ hiểu. Nhưng hãy đảm bảo đó không phải là sự xao nhãng." Cậu ta rời đi, để lại một nỗi bất an nho nhỏ nhưng dai dẳng trong lòng tôi.
Giữa buổi chiều, tôi quyết định đi rửa ảnh ngay. Tôi đến tiệm ông Sáu. Tùng đã ở đó, cậu ta đang kiểm tra một tập ảnh chân dung, có lẽ là để làm hồ sơ du học.
Tùng nhìn thấy tôi, cậu ta đặt tập ảnh xuống và bước đến.
Tùng lên tiếng trước: "Cậu vẫn quyết định rửa cuộn phim màu đó à? Cậu biết không, phim màu rất khó kiểm soát cảm xúc. Nó dễ bị tạp nham nếu cậu không có ý đồ rõ ràng."
Tôi hơi cứng người, nhưng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Tôi đáp: "Tớ biết, nhưng tớ không còn sợ màu sắc nữa rồi."
Tùng lại tỏ vẻ mỉa mai, chỉ vào cuốn sổ ghi chép của tôi: "Cậu nên đối diện với môn Toán Lý của cậu thì hơn. Cậu đang kém An ở phần Hình học không gian đấy. Đó là sự thật hiển nhiên. Nhiếp ảnh chỉ là sở thích, không phải là tương lai."
Tôi siết chặt tay. Tôi biết Tùng nói đúng một phần, nhưng tôi không thể để cậu ta coi thường sự thay đổi của mình.
Tôi đáp lại: "Cậu giỏi Toán Lý thật đấy. Nhưng cậu không biết chụp ảnh. Cậu chỉ nhìn thấy điểm số, cậu không nhìn thấy cảm xúc. Ảnh màu của tớ không chỉ là sự sắp đặt, nó là sự chân thật."
Tùng cười nhạt: "Thế giới này vận hành bằng công thức. Cảm xúc là thứ xa xỉ."
Ông Sáu bước ra, trao cho tôi phong bì ảnh màu: "Hai đứa tranh luận đủ rồi. Vũ hãy xem bức ảnh của cháu đi. Nó chính là câu trả lời của cháu đấy."
Tôi mở phong bì, lòng bàn tay run lên. Khi nhìn thấy bức ảnh An dưới ánh đèn xanh, tôi thấy màu sắc của sự kiên cường và niềm hy vọng. Nó không hề nông cạn. Nó sâu sắc như bất kỳ bức ảnh đen trắng nào tôi từng chụp. Tôi ngước lên, ánh mắt chạm vào Tùng.
Tôi tự tin nói: "Tớ sẽ không từ bỏ sự lãng mạn. Và tớ sẽ chứng minh rằng tớ đủ giỏi để đồng hành cùng An."
Tôi vội vã đến thư viện, nơi An đang đợi. Cô ấy đã chuẩn bị sách vở sẵn sàng. Tôi đặt những bức ảnh màu lên bàn. Ánh sáng từ cửa sổ thư viện làm những bức ảnh trở nên rực rỡ hơn.
An nhìn thấy bức ảnh của mình. Cô ấy cầm nó lên, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên hình ảnh chiếc khăn xanh buộc ở tay tôi, rồi khuôn mặt cô ấy.
An thốt lên, giọng cô ấy có chút nghẹn ngào: "Vũ... Nó đẹp hơn tớ tưởng tượng rất nhiều. Màu sắc này... Nó là một loại ngôn ngữ mới phải không?"
Tôi thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào ghế: "Tớ đã thấy rồi. Tùng nói màu sắc là sự nông cạn. Nhưng bức ảnh này không hề nông cạn. Nó là tất cả những dải màu của hy vọng, sự ấm áp và sự tin tưởng mà cậu đã mang lại cho tớ."
An đặt bức ảnh xuống, nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt cô ấy chứa đựng sự thấu hiểu tuyệt đối: "Tớ đã biết. Mục đích của tớ là để cậu chụp bức ảnh này. Cậu không cần chứng minh với Tùng, cậu chỉ cần chứng minh với chính mình. Cậu đã thoát ra khỏi thế giới đen trắng, và cậu đã tìm thấy mùa xuân của riêng mình."
Tôi nói: "Và mùa xuân đó chính là cậu. Cậu là người đã đưa ánh sáng vào khung hình của tớ."
Lời thổ lộ gián tiếp này khiến cả hai chúng tôi đỏ mặt.
Chúng tôi đã chính thức gọi tên mối quan hệ của mình. Mặc dù Tùng đã gieo rắc sự nghi ngờ, An đã dùng lời nói để củng cố sự chân thật và độc đáo trong tình cảm của chúng tôi.
Đúng lúc đó, áp lực học tập lại quay trở lại. Chuông báo hiệu giờ học phụ đạo cuối cùng vang lên, và cô giáo chủ nhiệm bước vào, trên tay cầm một tập bài kiểm tra.
Cô Thủy lên tiếng: "Các em, tuần này chúng ta có bài kiểm tra thử. Năm học sắp kết thúc rồi! Các em phải đạt điểm cao. Ai có vấn đề về Toán Lý, hãy tìm những bạn giỏi hơn để kèm thêm."
Tùng bước vào. Cậu ta đi thẳng về phía bàn chúng tôi, không hề khách sáo.
Tùng nói: "An. Tớ vừa nhận được một bộ đề Toán Lý mới, rất sát với đề thi. Tớ đã quyết định dành toàn bộ thời gian rảnh của mình để kèm cậu. Vũ này, tớ nghĩ cậu nên tập trung ôn tập cho bản thân. An cần người có kinh nghiệm giải các dạng bài khó nhất. Cậu có vẻ không đủ thời gian để làm cả hai việc đó đâu."
Lời đề nghị của Tùng rất khó để chối từ, vì nó quá hợp lý. Cậu ta đang dùng lý trí để tách chúng tôi ra. Tôi cảm thấy một cơn ghen tuông mãnh liệt, lần đầu tiên xuất hiện trong lòng mình.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, siết chặt chiếc bút chì trong tay.
Tôi nói: "An và tớ đang có lịch học cùng nhau. An tin vào phương pháp của tớ."
Tùng cười nhạt: "Phương pháp hay tình cảm? Cậu không thể dùng sự lãng mạn để giải phương trình vi phân được. Này An, cậu nên biết cái gì là ưu tiên. Tớ sẽ dành hai tiếng mỗi ngày cho cậu, bắt đầu từ chiều mai. Cậu chỉ cần tập trung."
An nhìn Tùng, rồi quay sang nhìn tôi. Khuôn mặt tôi hiện rõ sự bất an và tổn thương. Cô ấy hiểu, tôi không sợ mất vai trò gia sư, tôi sợ mất đi vai trò đồng hành của mình.
An khẽ hít sâu một hơi.
An nói, giọng cô ấy có sức nặng: "Tùng này, tớ rất biết ơn lòng tốt của cậu. Nhưng tớ đã quyết định rồi. Tớ sẽ tiếp tục học cùng Vũ. Vũ không chỉ dạy tớ giải đề, cậu ấy còn dạy tớ cách đương đầu với áp lực. Đó là điều quan trọng hơn bất cứ bộ đề nào. Xin lỗi Tùng."
Tùng sững sờ. Cậu ta không ngờ An lại từ chối một cách dứt khoát như vậy. Cậu ta chỉ lặng lẽ gật đầu rồi rời đi.
Sự căng thẳng vừa rồi đã tiêu hao hết năng lượng của tôi. Tôi gục đầu xuống bàn, cảm thấy mình thật vô dụng.
An không nói gì. Cô ấy nhẹ nhàng gạt cuốn sách ra, rồi nắm lấy bàn tay tôi. Bàn tay cô ấy ấm áp và đầy an ủi.
An thì thầm: "Cậu có thấy tớ đã từ chối Tùng không? Cậu có thấy tớ đã chọn cậu không? Đừng bao giờ nghi ngờ điều đó."
Tôi ngước lên, nhìn thẳng vào cô ấy, thổ lộ hết nỗi bất an của mình: "Tớ rất sợ. Tớ sợ rằng tớ không đủ giỏi. Tớ sợ tớ sẽ kéo cậu xuống, hoặc cậu sẽ hối hận vì đã từ chối Tùng. Tớ yêu nhiếp ảnh, nhưng điều đó không thể giúp cậu vào đại học. Tùng nói đúng... thế giới này vận hành bằng công thức."
An lắc đầu, cô ấy siết chặt tay tôi. Trên ngón tay cô ấy có chiếc nhẫn giấy.
An đáp, giọng cô ấy dịu dàng nhưng đầy sức thuyết phục: "Thế giới này vận hành bằng hy vọng. Tớ không muốn vào đại học với một điểm số hoàn hảo mà không có cậu bên cạnh. Tớ không muốn đạt đến đỉnh cao mà không có mùa xuân của riêng tớ."
Cô ấy tháo chiếc nhẫn giấy ra, đặt nó vào lòng bàn tay tôi.
An nhìn tôi, ánh mắt cô ấy long lanh: "Đây là lời hứa của chúng ta. Tớ sẽ giữ nó an toàn. Nhưng cậu phải hứa với tớ một điều. Cậu không được từ bỏ nhiếp ảnh. Và cậu phải dùng chiếc bút chì của cậu, không phải để vẽ công thức, mà để vẽ tương lai cho chúng ta."
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Nỗi sợ hãi tan biến. Tôi cảm thấy sức mạnh từ sự tin tưởng tuyệt đối của cô ấy.
Tôi đã không chỉ tìm thấy người yêu, tôi còn tìm thấy một người bạn đồng hành.
Tôi đáp: "Tớ hứa, An. Tớ sẽ giỏi hơn Tùng, theo cách của tớ. Tớ sẽ chụp những bức ảnh rực rỡ nhất về mùa hè của chúng ta."
Cuối ngày, chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi trường. Bóng tối đã buông xuống.
Chúng tôi đi chậm rãi, không ai nói một lời nào. Cả hai đều biết rằng mình vừa vượt qua một rào cản lớn, một thử thách từ kẻ thứ ba không phải vì tình yêu mà vì sự khác biệt về thế giới quan.
Đến cổng trường, chúng tôi dừng lại. Tôi nắm tay An, trên tay tôi có chiếc nhẫn giấy của cô ấy.
Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt chứa đựng tất cả sự dịu dàng và lời hứa.
Tôi nói, giọng tôi chắc chắn: "Tớ về đây. Tớ sẽ bắt đầu giai đoạn ôn thi nước rút với cậu. Cậu là động lực của tớ."
An mỉm cười, nụ cười của sự chiến thắng và mãn nguyện. Cô ấy bỏ tay tôi ra, rồi nhẹ nhàng đặt cả hai bàn tay lên má tôi, khuôn mặt cô ấy tiến sát lại.
An nhìn thẳng vào mắt tôi, cô ấy nói dứt khoát: "Tớ không cần một mùa hè hoàn hảo. Tớ chỉ cần mùa hè rực rỡ bên cạnh cậu."
Cô ấy nhón chân lên, không còn là sự tinh nghịch nữa. Lần này, cô ấy đặt môi mình lên môi tôi, kéo dài khoảnh khắc hơn bất kỳ nụ hôn nào khác. Nụ hôn đó là sự khẳng định, là lời tuyên bố trước thế giới về tình yêu của chúng tôi, về sự lựa chọn của An. Nó là một nụ hôn cháy bỏng và chân thật như những bức ảnh màu tôi vừa rửa.
An lùi lại, mặt cô ấy đỏ bừng, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
An thì thầm, giọng nói ngọt ngào, gần như là một lời thề: "Tớ yêu cậu. Chúng ta sẽ cùng nhau đỗ đại học."
Tôi đứng sững sờ, tim đập rộn ràng. Nụ hôn đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt, là lời khởi đầu chính thức cho mùa hè rực rỡ và lời hứa không bao giờ rời xa nhau.