Giữa Hai Mùa Xuân
Vũ: Người Dẫn Dắt
Giữa Hai Mùa Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm đó, tôi thức dậy từ rất sớm, cảm giác lo lắng đến tê dại. Đây không phải là sự mệt mỏi về thể chất, mà là áp lực của một người tổng đạo diễn – trách nhiệm ghi lại những ký ức đẹp đẽ cho 40 thành viên lớp 12A1. Chỉ một sai sót nhỏ của tôi cũng có thể gây ảnh hưởng lớn, khiến tôi cảm thấy vô cùng căng thẳng. Tôi kiểm tra kỹ lưỡng chiếc máy ảnh, chiếc kính lọc phân cực An đang cầm, và cả chiếc bút chì của cha cô ấy. Đây là 'trận chiến' cuối cùng của chúng tôi trước kỳ thi quan trọng.
Đúng 7 giờ sáng, cả lớp 12A1 đã có mặt đông đủ tại hành lang lầu ba – chính là nơi tôi từng lén chụp An vào ngày khai giảng. An đã chọn nơi khởi nguồn cho nỗi sợ hãi của tôi để biến nó thành điểm bắt đầu cho chiến thắng của chúng tôi.
Cả lớp lập tức trở nên ồn ào. Hàng loạt câu hỏi và lời trêu chọc dồn dập hướng về phía tôi: "Vũ ơi, đứng thế nào cho đẹp nhất đây?", "Nghệ sĩ triết học sắp trổ tài rồi kìa!". "Cậu có chắc là ánh sáng ở đây đã đủ chưa?"
Hương vội vàng nói: "Vũ ơi, mọi người sẵn sàng hết rồi! Cậu nói gì đi chứ! Tụi này hồi hộp quá!"
Tôi nhìn vào 40 gương mặt đang chờ đợi, ánh mắt họ tràn đầy kỳ vọng. Tôi, một người chỉ quen chụp ảnh tĩnh vật, nay lại phải chỉ đạo đến 40 con người. Sự lúng túng suýt chút nữa đã khiến tôi co mình lại vào vỏ bọc cũ.
Tôi chợt nhận ra, mình không phải là một đạo diễn theo kiểu thông thường, mà là một nhiếp ảnh gia của những khoảnh khắc tĩnh lặng.
Tôi hít một hơi thật sâu, tay nắm chặt dây đeo máy ảnh.
Tôi cất tiếng: "Mọi người trật tự nào. Bức ảnh đầu tiên, tớ muốn ghi lại sự im lặng. Các cậu hãy nhớ lại khoảnh khắc chúng ta lần đầu bước chân vào lớp 10, đầy bỡ ngỡ. Hãy đứng nghiêm túc, nhìn về phía cuối hành lang."
Chụp xong bức ảnh đầu tiên, tôi lại gặp khó khăn khi yêu cầu mọi người cười một cách tự nhiên. Tôi muốn một nụ cười chân thật, chứ không phải nụ cười gượng gạo.
Tôi lúng túng, giọng nói có phần cứng nhắc: "Này, mọi người cười lên! Cười thật tươi vào, đừng gượng ép như vậy chứ! Mọi người nhìn vào máy ảnh!"
Khánh Chi cười phá lên: "Vũ ơi, cậu nói thế thì làm sao mà tụi này cười nổi! Cậu phải kể chuyện vui chứ! Hay là cậu với An hôn nhau đi, cả lớp mới có thể cười được!"
Tôi đỏ bừng mặt. Đúng lúc tôi đang bế tắc không biết phải làm sao, An bước đến, cô ấy đứng cạnh tôi và nhẹ nhàng đặt tay lên lưng tôi.
An cất tiếng, giọng cô ấy dịu dàng nhưng vang vọng, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người: "Mọi người ơi, hãy nhìn vào người bạn thân nhất của mình đi. Và hãy nghĩ đến lần đầu tiên chúng ta cãi vã, lần đầu tiên chúng ta làm hòa. Thanh xuân không chỉ toàn là tiếng cười. Nó còn là sự chân thật."
Ngay lập tức, không khí trong lớp thay đổi hẳn. Mọi người quay sang nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập những kỷ niệm. Những nụ cười xuất hiện, chân thật và tự nhiên. Tôi không nói thêm lời nào. Tôi nhanh chóng điều chỉnh góc máy ảnh, đặt chế độ đếm ngược rồi chạy xuống đứng cùng với các bạn.
An đã dạy tôi rằng: Tôi không cần phải ra lệnh, tôi cần phải khơi gợi cảm xúc. Cô ấy chính là bộ lọc cảm xúc của tôi.
Sau cú 'cứu nguy' kịp thời của An, tôi lấy lại được sự tự tin. Tôi nhận ra, mình phải đối xử với cả lớp như một bố cục cần được phân tích kỹ lưỡng.
Sau đó là hàng loạt lời chỉ đạo dứt khoát mà tôi đưa ra.
Tôi hô to, giọng nói đã dứt khoát hơn hẳn: "Hương, cậu đứng ở mép cửa sổ, để ánh sáng tạo thành đường viền cho cậu! Đức, cậu đứng ngay giữa, vì cậu chính là trung tâm của mọi chuyện ồn ào!"
Tôi dùng chính ngôn ngữ nhiếp ảnh và sự quan sát tinh tế của mình để chỉ đạo. Mọi người thấy thú vị và làm theo một cách hào hứng. Tôi tận dụng ánh sáng xuyên qua cửa sổ để tạo hiệu ứng phân tầng độc đáo.
Sau những bức ảnh chụp chung cả lớp, đến lượt các tiết mục chụp riêng, nơi các cặp đôi hay nhóm bạn thân sẽ cùng nhau lưu giữ kỷ niệm cho riêng mình.
Và tôi cũng không ngoại lệ, tôi chụp ảnh cùng Hương, Khánh Chi và Đức vài tấm, sau đó là một vài bạn khác trong lớp cũng đòi chụp riêng với tôi với lý do "kỷ niệm cùng nhiếp ảnh gia".
Tôi và An cũng chụp chung rất nhiều ảnh. Cô ấy tỏ ra vô cùng bạo dạn, nào là ghé sát má vào tôi, nào là khoác tay tôi rồi tạo dáng dễ thương. Cô ấy còn yêu cầu tôi dang tay tạo hình trái tim. Mọi hành động của cô ấy đều khiến tôi đỏ mặt không ngừng.
Sau một thời gian chụp ảnh, chúng tôi nghỉ ngơi một chút. Tôi ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây, đôi môi bất chợt mỉm cười. Tôi cứ ngỡ mọi thứ đang diễn ra chỉ như một giấc mơ vậy. Tôi bước vào lớp 12 với tâm lý của một kẻ cô độc, từng nghĩ mình sẽ vẫn sống như mọi năm, nhưng cuộc đời đâu ai biết trước được điều gì.
An bước vào cuộc đời tôi, cô ấy kéo tôi ra khỏi căn phòng tràn ngập sự cô đơn và nhàm chán, mang ánh sáng đến cho cuộc đời tôi một cách nhẹ nhàng và gần gũi nhất. Để rồi giờ đây, một kẻ từng cô độc như tôi lại có thể hạnh phúc đến nhường này.
An tiến lại gần, mỉm cười nói: "Cậu ngày càng tiến bộ rồi đó, không uổng công bổn cô nương đây đã tâm huyết dạy dỗ."
Khánh Chi chạy lại, hỏi: "Ê Vũ, cậu và An đang làm cái trò công thức gì thế? Nghe cứ như mật mã của điệp viên vậy!"
Tôi bật cười, không còn cảm thấy ngại ngùng mà đáp lại bằng một sự hài hước mới mẻ.
Tôi nói: "Đây là công thức cộng hưởng của tụi tớ đấy. Tớ lo về ánh sáng, còn An lo về sóng âm. Thôi, mọi người mau lên xe đi!"
Sau thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, chúng tôi nhanh chóng di chuyển. Cả lớp chuẩn bị lên chiếc xe buýt đã thuê. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ... cho đến khi chúng tôi đến Phố Hiến.
Tùng – với vai trò Quản lý Hậu cần, đột ngột thông báo, giọng anh ta điềm tĩnh một cách đáng sợ: "Các cậu! Tớ phải thông báo một tin rất buồn! Tài xế xe buýt vừa báo lại là họ bị tắc đường, không thể vào khu phố cổ được. Chúng ta sẽ phải đi bộ 1.5km hoặc tự túc xe ôm. Tớ xin lỗi vì sự sơ suất này."
Tùng nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt anh ta đầy vẻ thách thức. Rõ ràng, sự chậm trễ này là cố ý, nhằm mục đích làm lãng phí "ánh sáng vàng" quý giá của tôi và khiến cả lớp nổi giận.
Tùng tiếp lời: "Vũ này, tớ nghĩ cậu nên thay đổi kế hoạch. Chúng ta chụp nhanh ở cổng Phố Hiến khoảng 10 phút, rồi di chuyển ngay đến cánh đồng. Chúng ta không còn thời gian cho những khoảnh khắc lãng mạn nữa. Lỗi này là ngoài tầm kiểm soát rồi."
Cả lớp bắt đầu ồn ào. Tiếng than vãn vang lên. Sự mệt mỏi và thất vọng bắt đầu dâng trào. Tôi cảm thấy tức giận, nhưng tôi biết mình không thể nổi nóng. Tùng đang chờ đợi tôi mất bình tĩnh.
An bước lên, thái độ cô ấy không hề nóng nảy. Cô ấy lấy ra tập tài liệu Hậu cần, rồi nhìn thẳng vào Tùng.
An cất tiếng, cô ấy nhìn thẳng vào Tùng: "Cậu đã tính toán chi phí xăng xe và dự trù tiền thuê xe buýt rồi. Số tiền đó nằm trong ngân sách Kỷ Yếu của cậu."
Tùng lắp bắp: "Nhưng... nhưng mà chi phí phát sinh..."
An đáp: "Không hề có chi phí phát sinh. Tớ đã dự trù 15% ngân sách cho những sự cố đột xuất. Tớ sẽ dùng số tiền đó để thuê ngay 5 chiếc xe ôm và 2 chiếc taxi. Số tiền này đã được tính toán kỹ lưỡng trong kế hoạch của Vũ. Cậu đang cố tình làm lãng phí niềm tin của cả lớp bằng chính sự thiếu chuẩn bị của mình."
An lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi taxi. Lời nói của cô ấy không chỉ giải quyết được vấn đề trước mắt, mà còn chỉ thẳng vào sự thiếu trách nhiệm của Tùng trước mặt tất cả mọi người. Tùng cúi đầu, khuôn mặt cậu ta lộ rõ vẻ bực tức vì bị thất bại.
Mặc dù An đã xử lý ổn thỏa mọi việc, nhưng sự cố này đã lấy đi 30 phút quý giá của chúng tôi. Chúng tôi phải chạy đua với thời gian và ánh sáng.
Phố Hiến là một mê cung của những con hẻm cổ kính, những bức tường rêu phong và những ngôi nhà cũ kỹ. Tôi phải vật lộn để sắp xếp 40 người trong bối cảnh chật hẹp này. Mọi người bắt đầu đổ mồ hôi, quần áo cũng trở nên nhăn nhúm.
Hương thở dốc: "Vũ ơi, tụi này mệt quá rồi! Có cần phải cầu kỳ đến thế này không? Chụp nhanh một tấm ở đây đi rồi chúng ta nghỉ một lát!"
Tôi biết nếu tôi cho họ nghỉ ngơi, mình sẽ mất đi khoảnh khắc ánh sáng đẹp nhất. Tôi phải hành động dứt khoát.
Tôi nói: "Không! Mọi người! Đừng nghỉ! Tớ cần sự mệt mỏi này! Tớ cần sự chân thật này! Hãy đứng vào hàng, đối diện với bức tường rêu phong kia!"
Tôi chỉ đạo mọi người đứng thành hình vòng cung, dựa vào bức tường cũ kỹ. Tôi dùng chiếc kính lọc phân cực của An để loại bỏ ánh chói, làm nổi bật màu xanh rêu và màu vàng ấm áp của ánh nắng chiều tà.
"Tớ muốn các cậu nhìn lại bức tường này, và nghĩ về tất cả những ký ức đã hằn sâu trong đó. Hãy nghĩ về những năm tháng chúng ta đã cùng nhau trải qua! Đừng cười, hãy cảm nhận nó!"
Sự dứt khoát và có phần kỳ lạ trong lời chỉ đạo của tôi khiến mọi người bất ngờ và làm theo. Tôi đã chụp được khoảnh khắc sâu lắng và đầy hoài niệm mà mình mong muốn.
Sau khi chụp xong, mọi người đều cạn kiệt năng lượng. Tùng vẫn đứng đó quan sát, ánh mắt anh ta không còn là sự thách thức, mà là sự bối rối vì không hiểu được.
An tiến lại gần tôi, cô ấy cũng mệt mỏi nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi.
An khẽ thì thầm: "Cậu đỉnh thật đó Vũ, nhìn cái cách cậu chỉ đạo mọi người kìa, thật sự rất cuốn hút!"
Tôi đỏ mặt vì lời nói của cô ấy, nhưng sau đó như chợt nghĩ ra điều gì, tôi quay người về phía các bạn trong lớp.
Tôi hô lớn, giọng nói đầy hài hước: "Này mọi người! Tớ vừa thấy Tùng tính toán ra rằng nếu chúng ta tiếp tục than vãn, chúng ta sẽ lãng phí mất 20% ngân sách đồ ăn vặt đấy! Tùng ơi, cậu xác nhận con số này có chính xác không?"
Cả lớp cười phá lên. Tùng bị gọi tên bất ngờ, chỉ biết lúng túng gật đầu.
Sự hài hước và hòa đồng của tôi đã thành công. Tôi đã biến áp lực thành niềm vui.
"Được rồi! Chúng ta còn 30 phút ánh sáng cuối cùng! Hãy lên xe và tận dụng nó một cách triệt để ở cánh đồng lúa! Đức và Khánh Chi, các cậu phải hát một bài thật lớn trên xe để làm nóng không khí lên!"
Tôi đã trở thành một người dẫn dắt thực sự, không phải bằng quyền lực, mà bằng sự kết hợp giữa nghệ thuật, logic và sự hài hước.
Chúng tôi nhanh chóng di chuyển đến cánh đồng lúa. Ánh sáng chiều lúc này thật hoàn hảo – ánh vàng rực rỡ, ấm áp, bao trùm cả cánh đồng rộng lớn.
Đây là cảnh quay cuối cùng, cũng là cảnh quay quan trọng nhất: Tâm hồn 12A1 hướng về phía tương lai.
Tôi đứng đó, máy ảnh trên tay. Tôi cảm thấy kiệt sức, nhưng vô cùng mãn nguyện.
An tiến lại, cô ấy đặt tay lên má tôi, ánh mắt tràn đầy sự tự hào.
An nắm lấy tay tôi: "Cậu đã dùng hết năng lượng rồi. Hãy chụp bức ảnh cuối cùng này bằng trực giác thôi. Tớ sẽ lo liệu phần còn lại."
An quay sang cả lớp: "Mọi người! Vũ cần 5 phút để hoàn toàn tĩnh tâm! Trong 5 phút này, tất cả chúng ta hãy cùng nhau nhắm mắt lại, và nghĩ về điều tuyệt vời nhất mà chúng ta muốn đạt được trong mùa hè sắp tới!"
Cả lớp im lặng. Tất cả 40 người nhắm mắt lại, đứng giữa cánh đồng lúa rộng lớn dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.
Tôi nhìn An, cô ấy đứng đó mỉm cười, đôi mắt cô ấy chính là nguồn sáng của tôi. Tôi đặt máy ảnh lên giá ba chân. Tôi không chỉ chụp những gương mặt, mà tôi đang chụp sự hy vọng và sự đồng lòng.
Tôi hẹn giờ chụp ảnh, sau đó chạy xuống đứng cùng mọi người. Nơi ánh sáng chiếu rọi, chúng tôi cùng nhau nhìn về phía mặt trời, như thể đang nhìn về một tương lai tươi sáng cho tất cả.