Giữa Hai Mùa Xuân
Chương 17: Lạnh Nhạt
Giữa Hai Mùa Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những ngày cuối cùng của tháng năm trôi qua với tốc độ của một cuộn phim đang quay nhanh.
Cả lớp 12A1 sống trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, bị căng thẳng thi cử siết chặt. Còn tôi thì bình tĩnh đến lạ. Dù sao tôi đã cùng An chuẩn bị tâm lí cho kì thi này rất lâu rồi.
Tôi không còn sợ hãi. Tôi đã học được cách sử dụng sự tinh tế của mình để hình ảnh hóa các công thức Vật Lý, thậm chí còn hóm hỉnh hơn, dùng sự hài hước để xoa dịu áp lực cho Khánh Chi và Hương.
Sự tự tin này là món quà của An. Cô ấy là linh hồn, là ánh sáng, là lí do tôi không còn trốn tránh. Chúng tôi đã chiến thắng Tùng, không chỉ bằng điểm số, mà bằng chính cái tình yêu thuần khiết tuổi học trò.
Chiếc nhẫn giấy An đã tặng tôi vẫn nằm trong hộp bút, được tôi gói cẩn thận. Bức ảnh đen trắng chụp cô ấy nhìn thẳng vào ống kính vẫn nằm trong ví, nhắc nhở tôi về cam kết "CÙNG ĐỖ" và chuyến đi Đà Lạt sắp tới.
Nhưng chính lúc này, khi tôi đang rạng rỡ nhất, An lại bắt đầu mờ đi.
Sự thay đổi không xảy ra đột ngột, mà âm thầm, tinh tế như một lỗi lấy nét trên ống kính.
Nó bắt đầu từ những chi tiết nhỏ. An không còn choàng khăn cho tôi trong những buổi tối trời trở gió nữa. Cô ấy luôn đeo tai nghe khi tự học, mặc dù không hề mở nhạc, chỉ để tạo ra một bức tường âm thanh vô hình giữa chúng tôi và thế giới. Khi tôi đưa chiếc bút chì của cha cô ấy cho cô ấy để giải bài tập, cô ấy chỉ cầm nó một cách hờ hững, không còn sự nâng niu, trân trọng như thể nó là di sản nữa.
"An, cậu dạo này có vấn đề gì hả?" Tôi hỏi, giọng tôi trầm xuống.
Cô ấy không ngước lên, mắt vẫn dán vào cuốn đề thi thử Toán: "Cậu đừng suy diễn. Tớ đang vào trạng thái 'thực tế tuyệt đối'. Cậu biết đấy, phòng thi không có chỗ cho những suy nghĩ lãng mạn. Tớ cần phải tối ưu hóa sự tập trung. Cậu cũng nên làm thế."
"Tớ không cần tối ưu hóa. Tớ cần cậu ở đây. Sự lãng mạn của chúng ta là động lực, không phải gánh nặng." tôi nói, cố gắng tìm kiếm ánh mắt cô ấy.
Cuối cùng, An ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô ấy không còn sự ấm áp quen thuộc, mà là sự lạnh lùng, xa cách hệt như cái cách Tùng đã nhìn tôi ngày trước.
"Đó là lí do cậu giỏi nhiếp ảnh. Cậu là người biết cách biến hi vọng thành thực tại. Nhưng tớ... tớ phải đối diện với sự thật." Cô ấy nhấn mạnh hai từ sự thật như thể chúng là những định luật vật lí không thể chối cãi.
Sự lạnh nhạt đó lan sang cả giờ học. An không còn ngồi sát vai tôi, không còn chạm tay tôi dưới gầm bàn. Thay vào đó, cô ấy luôn giữ khoảng cách, một khoảng cách vật lí nhỏ nhưng lại là một đại dương tâm lí khổng lồ đối với tôi.
Một buổi chiều, sau khi ôn tập về lí thuyết sóng ánh sáng. Tôi lấy chiếc máy ảnh ra, định chụp một bức ảnh kỉ niệm cuối cùng của chúng tôi trong lớp học trống rỗng.
"An nè, tớ muốn chụp một tấm, phim màu. Tấm ảnh khẳng định chúng ta đã sẵn sàng cho Đà Lạt và Đại học."
An đồng ý, nhưng cô ấy không mỉm cười. Cô ấy đứng dựa vào bệ cửa sổ, nơi ánh chiều tà đổ xuống, tạo thành một quầng sáng rực rỡ xung quanh.
"Chụp đi."
Tôi căn chỉnh ống kính. Bố cục hoàn hảo, ánh sáng hoàn hảo. Nhưng tôi không thể bấm máy.
Khoảnh khắc này, tôi cảm thấy cô ấy là một vật thể xa lạ, được chiếu sáng quá mức, khiến tôi không thể nhìn rõ được cảm xúc thực sự.
"Tớ không tìm thấy linh hồn trong đó."
An bước lại gần, khuôn mặt cô ấy không còn nét vui vẻ, chỉ có sự nghiêm nghị và mệt mỏi.
"Linh hồn là gì hả Vũ? Linh hồn có giúp cậu giải quyết được phương trình vi phân không? Linh hồn có giúp cậu qua được bài thi thử của Bách Khoa không? Tớ đã nói cậu phải nhìn thẳng. Nếu cậu thấy nó rực rỡ, thì hãy chấp nhận sự rực rỡ đó là sự thật. Đừng cố tìm kiếm sự phức tạp trong sự đơn giản."
Cô ấy đột ngột đưa tay, đặt lên ống kính của tôi, che đi tầm nhìn. "Nhiếp ảnh của cậu bây giờ phải phục vụ cho mục tiêu. Không phải cho cảm xúc."
Cô ấy bỏ tay ra, và quay về chỗ ngồi. Khoảnh khắc đó, tôi thấy một giọt nước mắt lăn trên má cô ấy. Rất nhanh, rất mờ nhưng tôi đã chụp được nó bằng đôi mắt của mình. Giọt nước mắt đó mâu thuẫn hoàn toàn với lời nói thực dụng của cô ấy. Tôi biết, cô ấy đang che giấu một điều gì đó.
Tôi thu dọn máy ảnh. Trong lòng tràn đầy suy nghĩ phức tạp. Tôi không chụp bức ảnh nào cả.
Những ngày tiếp theo, An sống như một người máy. Cô ấy ăn uống đúng giờ, ngủ đúng giờ, học tập đúng theo lịch trình.
Nhưng có một điều khiến tôi nghi ngờ là cô ấy luôn mang theo một cuốn sổ nháp cũ, và cô ấy thường lén lút viết những thứ không phải là công thức vào đó.
Hôm đó, An quên cuốn sổ nháp ở trên bàn. Tôi chiến đấu với lương tâm mình trong mười phút, rồi quyết định phải nhìn vào nó. Tôi cần tìm manh mối về sự rời xa bí ẩn này.
Cuốn sổ nháp đầy ắp những sơ đồ Vật Lí, những công thức toán học chi chít. Nhưng ở trang cuối cùng, tôi tìm thấy những dòng chữ được viết bằng chiếc bút xanh của tôi, bằng nét chữ sắc sảo của cô ấy:
"Thế giới vận hành bằng công thức. Không phải bằng hi vọng."
"Sự thật là, Vũ rất hoàn hảo. Nhưng sự hoàn hảo của cậu ấy là thứ mà tôi không thể gánh vác."
"Tôi là người của kí ức. Tôi không xứng đáng với tương lai rạng rỡ của Vũ."
"Bức ảnh cuối cùng, phải là đen trắng. Không phải là Đà Lạt."
Tôi sững sờ. Cô ấy đang tự phá hủy sự tự tin của mình, và tệ hơn là cô ấy đang tự buộc tội chính tôi là nguyên nhân. "Vũ rất hoàn hảo, nhưng sự hoàn hảo của cậu ấy là thứ mà tôi không thể gánh vác."
Sự thật mà cô ấy đang đối diện là gì? Là áp lực thi cử? Hay là một bi kịch cá nhân nào đó mà cô ấy vẫn giấu kín, giống như cô ấy đã giấu kín lí do chuyển trường?
Tối hôm đó, tôi quyết định đối chất.
"An, tớ đã đọc sổ nháp của cậu." Tôi đặt cuốn sổ lên bàn, ngay bên cạnh chiếc bút xanh.
An không tỏ vẻ ngạc nhiên. Cô ấy chỉ nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài, như một bức tường đang sụp đổ.
"Tớ xin lỗi. Tớ không muốn cậu biết."
"Tại sao cậu lại nói tớ hoàn hảo? Tớ không hề hoàn hảo! Tớ vẫn sợ hãi, tớ vẫn do dự! Tớ chỉ cố gắng trở nên mạnh mẽ vì cậu!"
An mở mắt. Trong ánh đèn yếu ớt của căn phòng, mắt cô ấy ngấn nước, nhưng miệng cô ấy vẫn cố gắng giữ vẻ lí trí.
"Cậu đã thay đổi rồi. Sự thay đổi của cậu đã vượt quá tốc độ thích nghi của tớ. Tớ là người dạy cậu tìm ánh sáng, nhưng tớ lại không thể tự mình đứng vững trong ánh sáng đó. Tớ không thể CÙNG ĐỖ với cậu. Điểm số của tớ... "
"Điểm số không quan trọng! Tớ đã nói rồi, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt!" Tôi nắm lấy tay cô ấy. Tay cô ấy lạnh buốt.
"Không. Đây là sự thật. Tớ là một người của kí ức. Tớ không thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ. Tớ cần một mình để chiến đấu với nó. Cậu xứng đáng với một người có thể cùng cậu bước đi trên con đường rực rỡ đó, không phải là tớ, người vẫn còn lùi bước."
Cô ấy rút tay ra, rồi đặt chiếc bút xanh của tôi vào tay tôi. Hành động đó, mạnh mẽ và dứt khoát như một lời chia tay.
"Hãy tin vào chiếc bút này. Nó đã mang lại cho cậu sự dũng cảm và trí tuệ. Cậu không cần tớ nữa."
Tôi nắm chặt chiếc bút. Nó lạnh lẽo và vô hồn. "Tớ cần cậu. Hơn cả bút, hơn cả nhiếp ảnh."
An không trả lời. Cô ấy chỉ nhìn tôi thật lâu, khắc ghi khoảnh khắc đó. Đó là cái nhìn cuối cùng của sự thổ lộ, trước khi cô ấy hoàn toàn đóng sập cánh cửa lại.
Buổi tối trước ngày thi môn đầu tiên. Cả lớp tập trung ở nhà cô Thủy để nhận những lời dặn dò cuối cùng. Tôi vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng tâm trí tôi hoàn toàn bị ám ảnh bởi sự xa cách của An.
An ngồi cách tôi hai bàn, hoàn toàn không trao đổi với tôi. Cô ấy lắng nghe cô Thủy giảng bài về Sóng Cơ học, nhưng đôi mắt cô ấy lại nhìn vào khoảng không vô định.
Cuối buổi, khi mọi người ra về, tôi quyết định không buông tha.
"Tớ sẽ đưa cậu về." Tôi nói, giọng tôi kiên định.
An lắc đầu. "Không cần đâu. Tớ muốn đi bộ một mình. Tớ cần sự tĩnh lặng tuyệt đối trước khi đối diện với phòng thi."
"Tớ sẽ đi cùng cậu, trong im lặng."
An không thể từ chối. Chúng tôi đi bộ trên con đường vắng, dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Chúng tôi đi sát cạnh nhau, nhưng khoảng cách tâm lí lớn hơn cả chiều dài con đường.
"An này, tớ muốn chụp một bức ảnh cuối cùng."
An đồng ý. Chúng tôi dừng lại dưới ánh đèn đường. Tôi lấy máy ảnh ra. Tôi không lắp phim, chỉ muốn chụp một bức ảnh tinh thần.
Tôi đặt máy ảnh lên, nhìn An qua ống kính trống rỗng.
"Cậu muốn chụp gì?" An hỏi.
"Tớ muốn chụp Sự Thật. Dù nó có là gì đi nữa."
An mỉm cười, một nụ cười đầy đau khổ và chấp nhận.
Cô ấy đưa tay, tháo chiếc nhẫn giấy tôi tặng ra khỏi túi áo, đặt nó vào tay tôi.
"Đây là lời hứa cuối cùng của tớ. Nếu ngày mai tớ không xuất hiện, cậu hãy nhớ rằng tớ đã chọn cậu, nhưng tớ không thể mang theo cậu. Cậu phải đỗ, vì cậu là người nắm giữ ánh sáng."
Cô ấy không để tôi kịp phản ứng.
Cô ấy hôn nhẹ lên má tôi, một nụ hôn nhanh như một tia chớp, lạnh lẽo như một lời chia tay.
"Tạm biệt, nhiếp ảnh gia của tớ. Hẹn gặp lại cậu trong một bố cục mới."
Và An quay lưng đi, bước vào bóng tối. Tôi đứng đó, sững sờ nắm chặt chiếc nhẫn giấy trong tay.
Tôi không hề biết, đó là lần cuối cùng tôi nghe thấy giọng nói đó, thấy dáng hình đó bước đi.
Tôi không hề biết bố cục mới mà cô ấy nói đến, lại là một sự vắng mặt.