Giữa Hai Mùa Xuân
Chương 2: Rung Động
Giữa Hai Mùa Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng đầu tiên sau lễ khai giảng, không khí trong trường tôi vẫn còn vương vấn sự háo hức của ngày đầu năm học. Bảng đen còn vương mùi phấn mới, những ô trống trên sổ điểm danh vẫn chưa được lấp đầy.
Tôi đến sớm hơn thường lệ. Cánh cửa lớp hé mở, không gian bên trong vẫn phủ một lớp bụi mờ mỏng tang. Tôi đặt cặp xuống bàn, kéo ghế ra, tiếng kim loại cọ vào nền gạch hoa khẽ kêu két – một âm thanh nhỏ nhưng đủ để phá tan sự tĩnh lặng đang bao trùm.
Ánh nắng buổi sớm chưa gay gắt, len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu đúng lên mép bàn của tôi. Tôi giơ tay lên, thấy những hạt bụi li ti bay lơ lửng quanh đầu ngón tay. Một ngày bắt đầu như bao ngày khác, cho đến khi tôi nghe tiếng bước chân khẽ khàng phía sau lưng.
"Chào buổi sáng, nhiếp ảnh gia thầm lặng."
Tôi không cần quay lại cũng biết là ai. Chỉ có một người duy nhất gọi tôi bằng cái biệt danh kỳ lạ đó.
Tôi khẽ mỉm cười, vẫn giữ ánh nhìn ra cửa sổ:
"Cậu đến sớm vậy."
"Tớ không quen đi học muộn. Ở trường cũ, tớ thường đến trước giờ. Nếu đến muộn là bị trực nhật một tuần liền luôn đấy."
Giọng cô ấy trong như giọt nước nhỏ vào mặt hồ yên ả.
Tôi quay lại, An đang đứng ngay sau lưng. Ánh sáng buổi sớm hắt từ cửa sổ chiếu lên nửa khuôn mặt, khiến sợi tóc cô ấy như được viền vàng óng. Trên tay cô là một cuốn sổ bìa da màu nâu, trông cũ kỹ hơn vẻ ngoài chỉnh chu của cô.
"Tớ thường ghi mọi thứ vào đây," cô ấy nói, đặt cuốn sổ lên bàn. "Không phải nhật ký đâu, chỉ là ghi những gì tớ không muốn quên."
Tôi nhìn vào bìa sổ, nơi có một vết trầy nhỏ hằn sâu như vết xước thời gian. "Thế nếu có thứ cậu muốn quên thì sao?" tôi buột miệng hỏi.
An ngẩng lên, mỉm cười nhẹ:
"Thì tớ sẽ dùng bút không mực rồi viết nó vào một trang trống. Khi nào tớ lật lại mà không thấy chữ, nghĩa là nó đã biến mất rồi. Đó là tâm lý tự kỷ ám thị đấy, cậu hiểu không?"
Câu trả lời của cô ấy khiến tôi hơi khựng lại. Tôi có cảm giác câu nói đó của An ẩn chứa một tầng ý nghĩa khác mà tôi không thể đoán ra, nhưng tôi không hỏi thêm.
Tiết đầu là môn Văn. Cô Thủy giảng về "Người lái đò Sông Đà" của Nguyễn Tuân - một tác phẩm đòi hỏi sự bay bổng và sâu sắc, rất phù hợp với tinh thần của khối 12. Giọng cô đều đều và nhẹ nhàng, tựa như gió lùa qua kẽ lá. Tôi vốn không mấy khi tập trung trong giờ học, thường tranh thủ quan sát những chi tiết vụn vặt xung quanh mình.
Nhưng hôm nay, tôi lại không thể nhìn ra ngoài như mọi khi, vì tầm nhìn của tôi bị chắn bởi mái tóc đen của cô gái ngồi phía sau.
An đang cúi đầu viết bài. Tóc cô ấy buông lòa xòa che nửa gò má. Mỗi khi cô nghiêng người sang trái, tôi lại thấy ánh sáng trên sợi tóc ấy thay đổi như mặt nước. Và mỗi khi cô ngẩng đầu, chiếc nơ xanh phía sau khẽ lay động – một chuyển động nhỏ thôi, nhưng lại khiến tôi muốn chụp lại khoảnh khắc đó ngay lập tức.
Giờ ra chơi, cả lớp ào ra hành lang. Tôi vẫn ngồi nguyên một chỗ, rút chiếc máy ảnh Canon từ trong túi ra lau ống kính.
An quay xuống, chống cằm lên tay, nhìn tôi:
"Cậu lúc nào cũng mang máy ảnh theo à?"
"Ừm, tớ quen rồi. Khi nào thấy một cảnh đẹp mà không kịp chụp thì tiếc lắm."
An cười: "Cậu có chụp người không?"
Tôi ngừng lại, chần chừ vài giây rồi nói:
"Con người khó chụp hơn. Vì họ thay đổi nhanh. Cảm xúc của họ… không cố định."
"Nhưng chính vì thế mà họ đẹp hơn phong cảnh chứ?" An nghiêng đầu, giọng nói nhẹ như gió thoảng: "Vì mọi thứ chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc thôi. Giống như năm cuối cấp của chúng mình vậy."
Tôi không đáp, nhưng trong lòng lại có một điều gì đó lay động. Cô ấy có cách nói chuyện khiến tôi phải suy nghĩ, buộc tôi phải nhìn nhận lại những quy tắc tôi tự đặt ra trước kia.
Đúng lúc đó, Khánh Chi từ ngoài cửa chạy vào, cười toe toét nói:
"Ê Vũ, cô Thủy nhờ mày chụp ảnh để làm bảng truyền thống lớp đấy. Chiều nay rảnh không? Năm cuối rồi, làm cái gì để đời đi chứ."
Tôi gật đầu. "Ừ, ở đâu đấy?"
"Cô bảo sau giờ học, ở sân sau trường. An cũng tham gia nữa, nhóm mới mà."
Tôi khẽ liếc ra sau. An cười rồi gật đầu nhẹ. Nụ cười ấy trông vừa dịu dàng vừa trong sáng, như thể cả tiết học hôm nay chỉ để chờ đến khoảnh khắc đó.
Kể từ ngày chụp ảnh bảng truyền thống đó, ranh giới bàn gỗ giữa chúng tôi chính thức bị phá bỏ. Mối quan hệ của tôi và An phát triển một cách chậm rãi.
Mỗi khi cần tôi xem bài tập hộ, An sẽ tự động đặt một thỏi sô cô la đen nhỏ vào ngăn bàn tôi sau mỗi giờ giải lao.
"Tớ thấy cậu cứ cắm mặt vào sách vở suốt, ít ăn uống giữa giờ," An thì thầm. "Cái này là sô cô la đen, tốt cho não đấy, để cậu có năng lượng mà giải thích Vật Lý cho tớ. Tớ đầu tư vào cậu đấy, đừng có để tớ lỗ vốn đấy nhé!"
Tôi cầm thỏi sô cô la trên tay. Tôi không thích đồ ngọt, nhưng vị đắng dịu của sô cô la đen lan tỏa ra lại mang theo một vị ngọt khó tả ở đầu lưỡi, khiến tinh thần tôi thoải mái hơn hẳn.
Trong giờ giải lao, tôi ở lại lớp. An ngồi phía sau lưng tôi, vẫn duy trì thói quen vừa đọc sách vừa nói chuyện một mình.
"Trời ơi, chỗ này khó quá đi mất! Cái logic này 'hack não' quá đi! May mà tớ có Vũ để hỏi."
Mọi thứ An nói, dù là với chính mình, nhưng đều như đang mời gọi tôi bước vào thế giới của cô.
Một lần, cô ấy đọc tiểu thuyết trinh thám rồi quay sang nói với tôi: "Tớ nghi ngờ người luôn quan sát ấy. Kẻ gây án luôn là người đã quan sát và tìm hiểu tất cả mọi người."
"Động cơ nào đủ lớn để phá vỡ sự trầm lặng?" Tôi hỏi.
An đặt quyển sách xuống, nhìn tôi với ánh mắt rất sâu. "Động cơ là cảm xúc. Có thể là tình yêu bị phản bội, hoặc một nỗi ám ảnh không thể kìm nén. Nỗi ám ảnh, hay một tình yêu mãnh liệt, sẽ là động cơ khiến người ta phải bước ra khỏi vùng an toàn."
Tôi không nói gì nhưng trong lòng thầm nghĩ: "Mình đang tự thu nhỏ thế giới của bản thân, như những tên sát nhân kia đã làm trước khi gây án. Liệu điều này có thực sự tốt chăng?"
Buổi chiều, sân sau của trường ngập trong ánh nắng.
Mấy bạn trong lớp đứng thành nhóm, cười nói ồn ào.
Tôi đứng tách ra, điều chỉnh lại ống kính Canon.
Ở giữa đám đông kia, An nổi bật một cách tự nhiên. Cô ấy không tạo dáng. Chỉ đứng hơi nghiêng người, mắt hướng về phía xa xăm, nắng rơi trên vai, tạo thành một vệt sáng hoàn hảo.
Tôi giơ máy lên.
TÁCH.
Ảnh chụp xong, nhưng tôi vẫn chưa hạ máy xuống. Có thứ gì đó trong khung hình khiến tôi không thể rời mắt. Tôi nhận ra, tôi không chỉ chụp cô ấy, mà tôi đang chụp cả ánh sáng mà cô ấy mang lại.
Khi tôi hạ máy, An quay sang nhìn tôi rồi nói:
"Cậu lại chụp tớ à?"
Tôi hơi lúng túng, đáp khẽ: "Tớ… chỉ thấy ánh sáng đẹp thôi."
An cười, nghiêng đầu: "Không sao đâu. Miễn là cậu giữ được ánh sáng đó."
Vài tuần sau, tiếng trêu chọc của bạn bè trở nên công khai.
Khánh Chi nói: "Ê Vũ, mày với An thành đôi bạn cùng tiến rồi đấy nhé. Mày mà không đỗ Bách Khoa là An nó mắng mày chết."
Tôi đỏ mặt: "Không có. Tụi tao chỉ là nhóm hỗ trợ học tập của cô Thủy thôi."
An chỉ cười, nụ cười nhẹ tênh: "Đúng rồi. Tụi tớ là hai đầu của một thanh nam châm thôi. Khác cực thì hút nhau. Hút nhau để cùng tiến bộ."
Đỉnh điểm của sự rung động đến vào một buổi chiều mưa cuối tháng Mười. Cơn mưa dầm dai dẳng, lạnh ẩm.
"Tớ có mang theo ô. Ô hơi nhỏ, nhưng đủ cho hai đứa mình cùng nép vào đấy," An mở chiếc ô ra.
Tôi bước vào dưới chiếc ô nhỏ của cô ấy. Vai tôi chạm vai An, tôi cảm nhận được hơi ấm từ cô ấy.
An chủ động nghiêng chiếc ô về phía tôi. Bờ vai bên trái của cô ấy bị mưa tạt vào.
"Cậu nghiêng sang bên cậu đi. Tớ không sao đâu," tôi nói.
"Không sao. Tớ che cậu thì cậu mới giải bài Lý cho tớ chứ." Cô ấy cười nhẹ, một câu trêu đùa rất học trò.
Đến ngã rẽ về nhà cô ấy, tôi thấy một vệt nước nhỏ đang chảy dọc xuống tóc cô ấy. "Cậu… cậu bị ướt hết vai rồi," tôi nói, giọng trầm xuống.
Tôi đưa tay lên rồi chạm nhẹ vào vai cô ấy. Bàn tay tôi chạm vào chiếc áo đồng phục lạnh ẩm. "Cậu... cậu phải vào thay đồ ngay đi. Đừng để cô Thủy biết tớ không chăm sóc cậu cẩn thận đấy."
An nhìn tôi, cô ấy không lùi lại. Cô ấy chỉ đứng đó, để tôi chạm vào. "Tớ biết rồi. Cảm ơn cậu đã lo lắng cho tớ."
Cô ấy nói, và sau đó khẽ chạm ngón tay vào cổ tay tôi. "Tạm biệt, chàng nhiếp ảnh gia thầm lặng của tớ."
Tôi đứng đó, dưới cơn mưa. Cảm giác lạ lùng khó tả mà tôi mang theo từ hôm khai giảng, giờ đây đã bùng nổ thành một sự thật không thể chối cãi.