49. Chương 49: Khách Không Mời

Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 49: Khách Không Mời

Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Anh chỉ là hơi lo cho em thôi." Văn Quân Hà đối với mấy câu nói không kiêng nể như "đi tìm chết" trong miệng Bạch Ly có chút không vừa ý, thậm chí hắn còn muốn bảo cậu "phì phì" vài tiếng, nhổ sạch những lời xui xẻo vừa thốt ra.
Nhưng giờ hắn không dám quản người ta nói gì, đã xác định mối quan hệ chỉ dừng lại ở bạn bè, hắn chỉ có thể đứng ngoài mà nhìn.
"Em đi xa không tiện về, chú thím có chuyện gì thì anh có thể qua giúp. Dù sao cũng gần thôi." Văn Quân Hà nói.
Nghe qua cứ như thể từ Bình Châu đến Vân Thành chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Bạch Ly khách sáo đáp "cảm ơn", trong lòng thì lại nghĩ lát nữa phải dặn cha mẹ, sau này tốt nhất hạn chế liên lạc với Văn Quân Hà. Hai người rốt cuộc chẳng còn quan hệ gì, cũng sẽ không quay lại, cứ nhận mãi ân tình của đối phương khiến cậu cảm thấy áp lực.
Hai bên mỗi người đều mang một mối bận tâm riêng, đang tự mình suy tính, ngoài cửa vang lên tiếng mật mã khóa được bấm.
Bạch Cảnh Hành cùng vợ nói cười bước vào.
Văn Quân Hà lập tức đứng dậy, tiến lên đỡ lấy đồ trong tay cha Bạch. Lúc ra ngoài thì hai bác cầm theo hộp quà, giờ đây, trong tay bác là hai túi nilon đỏ căng phồng, chẳng rõ bên trong đựng gì.
"Cứ đặt lên tủ là được, tối nay con với Tiểu Bạch ra đốt nhé." Mẹ Bạch mở túi cho Văn Quân Hà xem, bên trong toàn là pháo hoa.
"Bố, sao mua nhiều thế?" Bạch Ly cũng ghé mắt nhìn.
"Đừng hỏi bố, mẹ con cứ nhất quyết đòi mua." Bạch Cảnh Hành cười hớn hở, "Trước Tết pháo hoa đắt quá, không nỡ mua sắm nhiều. Vừa nãy trên đường về thấy người ta giảm giá xả hàng, nên mua hết luôn."
"Con không dám đốt đâu." Bạch Ly chu môi. Hồi nhỏ cậu nghịch ngợm từng bị pháo hoa nổ trúng, từ đó sợ đến xanh mặt. Cha mẹ mấy năm nay cũng chẳng mua nữa, chẳng hiểu hôm nay tại sao lại mua, còn lấy cớ "giảm giá xả hàng", Bạch Ly mới không tin.
Văn Quân Hà liền nhanh chóng tiếp lời, "Tối nay để anh đốt."
Tối nay? Nghĩa là hắn thật sự định ở lại qua đêm hay sao?
Bạch Ly còn chưa kịp định thần, thì đã thấy mẹ Bạch đi tới bàn ăn, nhìn vào hũ nước sốt vơi đi đáng kể, liền quay sang hỏi, "Các con vừa ăn mì trộn sốt hàu?"
"Vâng." Văn Quân Hà gật đầu, "Tiểu Bạch nấu ạ."
"Trưa mẹ sẽ nấu canh đậu hũ hàu biển cho các con, tối ta ăn bánh chẻo nhân mực." Mẹ Bạch vừa vào bếp, vừa nói với Văn Quân Hà đang đi vào theo, "Mấy lần con tới đều vội vã, chẳng kịp ăn uống tử tế bữa nào. Lần này cứ ở lại thêm vài hôm, dì sẽ nấu nhiều món ngon cho con."
"Vâng." Văn Quân Hà lại gật đầu, còn rất hứng thú hỏi, "Mực cũng làm nhân bánh chẻo được ạ?"
"Tất nhiên rồi, còn có nhân cá hoàng hoa, nhân cá thu nữa. Nếu con muốn ăn, dì sẽ gói thêm mấy loại, cho con nếm hết."
Bạch Ly đứng trước bàn ăn, nhìn hai người trong bếp vừa trò chuyện vừa cười đùa, rồi quay đầu liếc nhìn cha mình, vẻ mặt đầy khó tin.
Bạch Cảnh Hành khẽ vẫy tay gọi, "Ra tưới cây quế tứ quý đi, sắp héo khô rồi."
Hai cha con ra ban công tưới hoa, cha Bạch cũng không giải thích nhiều, trong lòng tự mình hiểu rõ. Ông chỉ nhỏ giọng dặn, Văn Quân Hà đã giúp nhà mình nhiều, nên đối đãi tử tế một chút, đừng quá xa lánh. Cứ xem như bạn bè đến nhà chơi, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên là được.
Ừ thì, ngoài thuận theo tự nhiên, hiện giờ quả thật cũng chẳng có cách nào khác. Dù sao cũng không thể thẳng thừng đuổi người ta đi.
Hơn nữa, Văn Quân Hà không chỉ chăm sóc cha mẹ Bạch, mà ở Yabu, nếu không nhờ hắn giúp, liệu Bạch Ly có thể giữ được mạng sống, liệu bọn trẻ có được an trí yên ổn hay không, tất cả đều là điều không chắc chắn. Bạch Ly không phải không biết ơn, chỉ là trong lòng có một khao khát rất mãnh liệt, không muốn lại bị cuốn vào mối quan hệ với Văn Quân Hà quá sâu. Dù sao những ký ức giữa họ quá đỗi đau thương.
Nhưng hiển nhiên, Văn Quân Hà lại không hề nghĩ như thế.
Ở nhà họ Bạch, hắn trò chuyện tự nhiên thoải mái, nhất là với mẹ Bạch, từng cử chỉ, từng lời nói đều thân mật và quen thuộc đến nỗi Bạch Ly chưa bao giờ thấy hắn đối xử với Giang Tâm thân mật đến vậy.
Tết đến, cũng chỉ là ăn uống rồi xem ti vi, nhà họ Bạch cũng không ngoại lệ.
Còn hai tiếng nữa mới đến bữa trưa, mẹ Bạch đã bắt tay chuẩn bị nguyên liệu, đồng thời phân công việc cho từng người. Bạch Cảnh Hành được sai ra siêu thị mua đậu phụ, còn Văn Quân Hà và Bạch Ly thì được giao nhiệm vụ ra bãi biển bắt hàu và ngao.
Bạch Ly xuống hầm lôi ra một chiếc xe điện ba bánh, chuẩn bị sẵn xô chậu và đồ nghề, rồi vẫy tay ra hiệu cho Văn Quân Hà lên xe.
Văn Quân Hà trước nay chưa từng ngồi loại xe này, chỉ thấy trên phố mấy ông bà già vẫn hay chạy. Hắn cẩn thận ngồi vào ghế sau, còn quay đầu hỏi,
"Xe có dễ bị lật không?"
"Đi chậm thì không." Bạch Ly đáp.
Từ khu chung cư ra tới bờ biển chừng hai mươi phút chạy xe. Bạch Ly lái rất nhanh, ít ra trong mắt Văn Quân Hà, tốc độ này đã có thể gọi là như gió cuốn mây bay. Mà Bạch Ly lại thích phanh gấp và rẽ ngoặt đột ngột. Có mấy lần hai bánh xe đã nhấc bổng lên, Văn Quân Hà tưởng phải nhảy xuống rồi, may mà Bạch Ly vặn tay lái kịp thời kéo xe về vị trí thăng bằng.
Đến khi rốt cuộc dừng lại ở bờ biển, lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Bạch Ly nhìn gương mặt có hơi tái của hắn, ngây thơ hỏi, "Tôi chạy nhanh quá à?"
Văn Quân Hà hắng giọng một tiếng, nghiêm nghị phủ nhận, "Không nhanh."
Bạch Ly vốn sợ độ cao, nhưng lại đặc biệt thích mấy trò tốc độ. Nghĩ tới đây, Văn Quân Hà chợt nhớ ra một chuyện. Hai người vừa bước xuống bãi biển vừa hỏi, "Trước kia em vốn sợ độ cao, sao lại nghĩ đến việc chơi dù lượn?"
"Chỉ là muốn thử thách bản thân thôi." Bạch Ly nói một cách rất thản nhiên, "Khi đó ở bên anh, anh cái gì cũng cấm đoán, hết chuyện này đến chuyện kia, biết bao nhiêu việc tôi muốn làm mà không thể thực hiện. Sau này có lẽ do tiềm thức muốn bù đắp, thế là tôi đem hết ra làm. Ví dụ như nhảy dù, tuy độ cao ấy tôi vẫn còn rất khó chịu, nhưng cảm giác tốc độ thì thật tuyệt vời."
Bạch Ly kể lại chuyện cũ hết sức tự nhiên. Cậu nghĩ ra rồi, lời cha nói đúng, thuận theo tự nhiên mới là cách tốt nhất. Cứ né tránh mãi chỉ khiến mối quan hệ thêm mập mờ, không rõ ràng. Đã xác định là bạn bè, thì muốn nói gì thì cứ nói.
Cậu đi được một quãng, mới phát hiện Văn Quân Hà không theo kịp.
Bãi biển bùn đen kịt, lầy lội khó đi. Văn Quân Hà mang đôi ủng cao su, ống quần tây đắt tiền thì nhét vào bên trong, ngoài ra còn khoác chiếc áo măng-tô, trông hắn nổi bật đến buồn cười so với những ngư dân địa phương đang lom khom cào don.
Sóng biển lớp lớp xô vào bờ, giữa tiếng nước ầm ào, Bạch Ly nghe thấy Văn Quân Hà khẽ nói một câu: "Xin lỗi em".
Ba chữ ấy rất nhẹ, nếu không nhìn rõ khẩu hình môi hắn, e rằng cậu còn chẳng nghe thấy.
Hắn trông như đang chịu đựng nỗi đau khổ và sự hoang mang, tay chân luống cuống. Rõ ràng hắn biết mình là nguyên nhân của mọi nỗi buồn trong quá khứ của Bạch Ly. Giờ đây muốn chuộc tội lại chẳng tìm ra cách nào, đành dùng phương thức ngốc nghếch nhất: tiêu hao thật nhiều thời gian và sức lực, lặng lẽ ở bên. Nhưng Bạch Ly cứ như một con diều tự do, dường như sẽ không bao giờ vì hắn mà dừng lại nữa.
Ngay cả chính hắn cũng không biết cách này có hiệu quả hay không.
Bạch Ly vung vẩy cái xẻng trong tay, gọi hắn lại. Người ra biển mò đông lắm, không nhanh tay thì trưa nay đừng mong có canh đậu phụ nấu hàu mà ăn đâu.
Văn Quân Hà hơi gượng người dậy, bước nhanh hai bước, cầm lấy cái xẻng trong tay Bạch Ly, theo sát phía sau học cách đào ngao.
Ngao sống trong bãi bùn cát nước lợ, Bạch Ly lấy trong túi vải ra một nắm muối, rắc xuống ổ để chúng trồi lên, còn Văn Quân Hà thì đi phía sau nhặt. Hai người chuyên chú tìm, chẳng mấy chốc đã được gần đầy một xô.
Bạch Ly xách thử, thấy cũng đã đủ rồi. Quay đầu lại thấy Văn Quân Hà lấm lem từ đầu đến chân, trên tay toàn bùn đất, suýt nữa bật cười thành tiếng, nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn.
Hai người lại ghé qua chỗ một hộ dân đang thu hàu, mua thêm một mớ lớn, nhìn đồng hồ thấy cũng vừa tầm, thế là quay về.
Trên đường về, Bạch Ly vẫn lái chiếc xe điện ba bánh nhỏ vù vù. Văn Quân Hà nhìn mái tóc cậu bay phấp phới trước mặt, trong lòng rối bời, nghĩ mãi không ra.
Từ lúc gặp lại, hắn càng không biết nên đối xử thế nào cho đúng mực, nặng nhẹ ra sao, lời lẽ thế nào cho hợp lý, nét mặt giữ thế nào để không khiến người ta khó chịu.
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn còn thấy khó hơn cả việc thâu tóm một công ty niêm yết. Văn Quân Hà nghĩ, bao nhiêu năm qua hắn đối với chuyện tình cảm đều mơ hồ, giờ đây lại trở nên cẩn thận, dè dặt.
Đúng là nhân quả báo ứng.
Nhưng khi hắn đi sau lưng Bạch Ly mò ngao, ý chí lại càng thêm kiên định, đối với Bạch Ly, hắn không thể buông tay, và tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay.
Cho dù cứ thế mà bị mài mòn hết năm này qua năm khác, hắn cũng không thể chấp nhận một thế giới không có Bạch Ly.
Nếu núi không tìm đến ta, thì ta sẽ tìm đến núi.
Hai người trở về nhà họ Bạch, cha mẹ Bạch đã bắt đầu chuẩn bị bữa ăn.
Mẹ Bạch vừa thấy Văn Quân Hà toàn thân lem luốc, chẳng còn chút phong độ công tử nào. Bà lập tức hiểu ra Bạch Ly cố ý, bởi bản thân cậu thì sạch sẽ tinh tươm, chẳng dính tí bùn nào.
Mẹ Bạch bảo hắn đi tắm, lại lấy ra một bộ đồ mặc nhà đưa cho hắn, rõ ràng lần này hắn đi gấp, ngay cả hành lý cũng không mang theo. Cha Bạch lúc đi siêu thị mua đậu phụ đã tiện tay ghé quầy đồ gia dụng mua thêm một bộ quần áo rộng rãi. Mẹ Bạch vốn chu toàn, dặn dò sẵn, để hắn khỏi phải mặc đồ tây và áo măng-tô trong nhà.
Tắm rửa xong, khoác đồ ở nhà bước ra, Văn Quân Hà trông vui vẻ hẳn lên, cùng cả nhà ăn cơm trưa, tối đến hắn cũng không nói muốn đi, thật sự ở lại.
Thế nhưng, từ mùng Một đến mùng Bảy Tết, hắn vẫn cứ ở lì. Trong thời gian đó, có mấy ngày cha mẹ Bạch về quê thăm họ hàng, trong nhà chỉ còn lại hai người bọn họ.
Hắn không chịu đi, Bạch Ly cũng chẳng có cách nào.
May thay Văn Quân Hà rất chăm chỉ, đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp, không để Bạch Ly phải động tay chân chút nào. Khi rảnh rỗi, hai người cùng nhau dạo phố trong thị trấn nhỏ, thậm chí còn đi thuyền ra biển một lần.
Những ngày tháng an nhàn chưa được bao lâu thì một vị khách không mời đã đến.
Người đàn ông tuấn tú ngồi trên ghế sofa phòng khách, hào hứng trò chuyện.
Bạch Ly cũng rất vui, bởi đã lâu lắm cậu mới gặp lại người anh họ. Nghe tin năm nay cậu ở nhà ăn Tết, anh ấy đã đặc biệt từ thành phố khác chạy sang.
Văn Quân Hà rót trà bưng lên, ngồi ngay bên cạnh Bạch Ly. Hắn chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, nhưng dáng điệu lại phảng phất như chủ nhà, vừa kín đáo vừa ẩn chứa vẻ địch ý.
Người anh họ này chính là người năm xưa từng tỏ tình với Bạch Ly, còn chạy tới tận Bình Châu và bị Văn Quân Hà bắt gặp tận mắt, khiến hai người khi ấy cãi nhau một trận lớn.
Giờ đây gặp Văn Quân Hà ở nhà Bạch Ly, người anh họ có chút ngạc nhiên. Nhớ lại chuyện cũ, trong lòng anh cũng dấy lên chút khó chịu.
"Người này là?" Anh họ giả vờ hồ đồ, chờ xem Bạch Ly sẽ giới thiệu thế nào. Dù sao ngày xưa chỉ gặp thoáng qua, quên cũng chẳng có gì lạ.
Vẻ mặt Văn Quân Hà thoáng trầm xuống, nghe Bạch Ly bình thản đáp lời, "Bạn em, đến Vân Thành chơi Tết vài hôm."
Người anh họ liền hiểu ra. Từng nghe bác gái nói Bạch Ly đã chia tay người yêu từ lâu, hiện tại đang độc thân. Giờ nhìn bộ dạng Văn Quân Hà, rõ ràng là hắn đến đây để hàn gắn tình cảm.
Hai người trò chuyện thêm một lát, chẳng biết sao lại vòng sang chuyện tình cảm.
"Năm đó em còn nhớ chứ? Anh đã đuổi theo em tới tận Bình Châu để tỏ tình, còn mua cả nhẫn nữa, anh vẫn giữ đây này. Giờ em cũng đang độc thân, hay là... chúng ta thử lại nhé?"
Anh họ rất tự nhiên nhắc lại chuyện cũ, chẳng thèm quan tâm đến gương mặt ngày càng khó coi của Văn Quân Hà.