36. Chương 36: Nỗi lòng áy náy

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Chương 36: Nỗi lòng áy náy

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyện Thẩm phu nhân đi bắt “con riêng” gần như đã lan truyền khắp Kinh Thị.
Ngày hôm đó không ít người có mặt tại hiện trường.
Hơn nữa đó không phải phòng riêng kín đáo, người đứng quanh hàng rào hóng chuyện rất đông.
Dù những người ở xa có thể không rõ sự thật là gì.
Nhưng với năng lực của Kỷ Mân, việc điều tra ra thông tin chính xác không hề khó.
Chỉ là, cái tin xác thực này khó tin đến mức.
Đến mức Kỷ Mân cũng không khỏi phải xác nhận lại đến hai lần.
Bên ngoài phòng thay đồ rộng thênh thang, quản gia Trần gật đầu một cách nghiêm túc: “Đúng vậy, đây là việc Thẩm phu nhân đã tự mình thừa nhận vào ngày hôm đó.”
Kỷ Mân quay đầu lại, tiếp tục soi gương thắt cà vạt.
Ngón tay thon dài, mạnh mẽ của anh kẹp lấy chiếc cà vạt màu xanh ngọc bích, thắt thành một nút. Nhưng rồi anh lại có chút mất kiên nhẫn, tháo ra, ném chiếc cà vạt vào tủ bên cạnh.
“Bà ta để con trai ruột của mình ở phòng người hầu ư?”
“Để con trai thứ hai tìm người giết chó của con trai út?”
“Lại còn ký kết cái gọi là hợp đồng tài trợ với chính con trai ruột của mình?”
Nói đến cuối, Kỷ Mân gần như bật cười thành tiếng.
Quản gia Trần nhún vai, thẳng thắn: “Tôi cũng thấy thật khó tin.”
Kỷ Mân lắc đầu, lấy chiếc cà vạt qua thắt lại lần nữa.
Anh rất hiếm khi làm những động tác thừa thãi.
Vì cơ thể cử động khó khăn, nên anh luôn muốn mọi thứ tinh gọn.
Hôm nay một chiếc cà vạt mà anh phải thắt đến hai lần, đủ để thấy nội tâm anh đang không hề bình lặng.
Kỷ Mân vẫn tự chăm chút trang phục như thường lệ.
Nhưng động tác hơi chậm lại đã tố cáo rằng anh đang lơ đãng.
Kỷ Mân chỉ là đột nhiên nghĩ đến ánh lửa trong đáy mắt Lục Nhiên.
Trong căn phòng người hầu chật hẹp đó, thiếu niên ấy đã cười nhạt hỏi anh: “Nếu anh muốn ngủ với tôi, anh đoán xem ông già cha tôi có đóng gói tôi gửi lên tận giường anh không?”
Tại buổi gây quỹ tài trợ, thiếu niên đứng trên sân khấu, thản nhiên nói rằng mình là một đứa trẻ mồ côi.
Còn có ngày hôm đó ở ngoài thang máy.
Lục Nhiên với ánh mắt rực lửa quay đầu nhìn anh: “Nếu thực sự cam chịu số phận, tôi làm sao sống nổi?”
Kỷ Mân vốn tưởng rằng, đây là từng bước đi của một kẻ soán ngôi, dù đang ở thế yếu nhưng lại đầy dã tâm.
Thế nhưng không ngờ rằng, đây có lẽ... chỉ là sự phản kháng của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
Kỷ Mân vốn không có lòng thương cảm.
Rất hiếm khi đi sâu tìm hiểu tâm trạng hay suy nghĩ của người khác.
Nhưng khoảnh khắc này, Kỷ Mân lại không kìm được mà suy nghĩ.
Đứa nhỏ đó khi đứng trên sân khấu tìm kiếm tài trợ, nhưng lại nhìn thấy mẹ ruột mình dưới khán đài, rốt cuộc sẽ có tâm trạng ra sao?
Là huyết mạch của Thẩm gia.
Khi nhìn thấy tất cả những người thân nhất của mình đều được sống ở tầng hai, tầng ba rộng rãi, ngập tràn ánh nắng, còn bản thân lại phải co ro trong căn phòng người hầu chật hẹp, đến cái tủ quần áo cũng không có, anh tự hỏi cậu sẽ cảm thấy thế nào?
Chẳng trách…
Dù đã nhận được tài trợ, Lục Nhiên vẫn chọn đi làm thêm ở tiệm cà phê gần đó.
Bởi vì cậu hiểu rõ rằng bản thân chẳng có lấy một chút hậu thuẫn nào cả.
Cậu buộc phải không ngừng tiến lên.
Nghĩ đến lời đề nghị tài trợ “đi du học” mà mình từng đưa ra, Kỷ Mân chợt nhắm mắt lại.
Anh đưa tay day nhẹ giữa hai hàng lông mày.
Khi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt đen mới khôi phục lại vẻ trầm tĩnh thường thấy.
Vì anh đã dành quá nhiều thời gian trong phòng thay đồ, người quản gia đứng đợi bên ngoài nhẹ nhàng lên tiếng nhắc nhở: “Thưa ngài, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi.”
“Tôi biết rồi.” Kỷ Mân đáp.
Anh điều khiển xe lăn ra khỏi phòng thay đồ, đi vào thang máy của tầng hai.
Vẫn như mọi khi, anh dùng bữa sáng rồi lên xe đến công ty.
Có rất nhiều công việc đang chờ đợi Kỷ Mân xử lý.
Theo lý mà nói, anh không có thời gian và tâm trí để bận tâm chuyện của người khác.
Đứa nhỏ đó vốn dĩ chẳng liên quan gì đến anh.
Thân thế của Lục Nhiên khiến Kỷ Mân có chút ngạc nhiên.
Nhưng đó cũng chỉ là một trong vô số những tin đồn thị phi nhan nhản trong giới thượng lưu Kinh Thị mà thôi.
Thế nhưng, thỉnh thoảng vẫn có những khoảnh khắc nào đó.
Kỷ Mân lại lơ đãng trong giây lát khi làm việc.
Trong đầu anh hiện lên dáng vẻ thiếu niên cúi đầu bước đi trong gió lạnh.
Mỗi khi như vậy, một loại cảm xúc hiếm thấy lại trỗi dậy, như ném một viên đá nhỏ vào mặt hồ tâm trí vốn tĩnh lặng của anh.
Giờ nghỉ trưa.
Kỷ Mân vẫn tăng ca thêm một lúc như thường lệ.
Đến khi anh bước ra khỏi văn phòng, nhân viên bên ngoài đã tụ tập thành từng nhóm hai, ba người để đi ăn trưa.
Ngay khoảnh khắc anh xuất hiện.
Các nhân viên xung quanh vẫn lén lút liếc nhìn anh với vẻ mập mờ như mọi khi.
Kỷ Mân không bận tâm đến những ánh mắt ẩn chứa sự thương hại ấy.
Anh cũng không đi thẳng về phía thang máy như mọi ngày.
Xe lăn của anh dừng lại giữa chừng.
Kỷ Mân quay đầu nhìn chiếc túi giấy quen thuộc đặt trên bàn làm việc bên cạnh.
Hai nhân viên ở đó vẫn đang tán gẫu bâng quơ:
“Vị latte của quán này ngon thật đấy.”
“Tôi thì thích bánh phô mai của họ, ngày nào cũng phải đặt một miếng.”
Người đối diện cười mắng:
“Cô là thích bánh chắc? Cô thích là thích cậu nhóc nhân viên ở đó thì có!”
“Không được à? Đôi mắt cún con đó đáng yêu chết đi được.”
Tiếng trò chuyện của hai người nhỏ dần dưới ánh mắt của Kỷ Mân.
Cuối cùng, cả hai im bặt.
Họ cười gượng nhìn Kỷ Mân: “Chủ tịch... ngài có muốn dùng thử một chút không?”
Vài câu hỏi thoáng qua trong đầu Kỷ Mân rồi lại tan biến.
Cuối cùng anh chỉ nói: “Không cần.”
Kỷ Mân đi vào thang máy.
Lần này trong thang máy trống không.
Trong lớp gương phản chiếu của vách ngăn chỉ có anh và chiếc xe lăn.
Không có thiếu niên gầy gò yếu ớt, tay xách nách mang gần mười chiếc túi giấy lớn.
Không có ai vì muốn tránh né anh mà cố hết sức co mình vào góc thang máy.
Cũng không có ai giả vờ to gan, huých chiếc túi giấy trong tay vào xe lăn của anh.
Kỷ Mân lặng lẽ ngồi một mình trên xe lăn.
Nhìn những con số tầng lầu nhảy xuống từng nấc một.
Giữa chừng cũng không có ai bấm thang máy.
Không có ai xách một đống túi giấy, cầm điện thoại luống cuống chen vào.
Chẳng có gì cả.
Hình ảnh đó chỉ là thứ mà trong một khoảnh khắc nào đó, Kỷ Mân hy vọng được nhìn thấy.
“Ting”.
Thang máy xuống đến tầng một.
Cửa thang máy mở ra.
Ngay khoảnh khắc bước ra ngoài, Kỷ Mân nhớ lại những suy nghĩ của mình trong lần đi chung thang máy trước đó.
Một kẻ có mưu đồ bất chính.
Một đứa ngốc hết thuốc chữa.
Cũng chính vào giây phút này, Kỷ Mân chợt hiểu rõ.
Suốt cả ngày hôm nay, thứ cảm xúc thỉnh thoảng lại trỗi dậy, làm gián đoạn công việc, buộc anh không ngừng nhớ đến Lục Nhiên rốt cuộc là gì.
Đó đại khái là... một chút áy náy bắt nguồn từ sự tự phụ của chính mình.
Cùng với một chút hối hận thoáng qua.
Và cả sự ngượng ngùng.
Du học, thoạt nhìn thì có vẻ là một ý tốt để tài trợ.
Nhưng anh lại nói với thiếu niên đó rằng: Cậu không xứng đáng ở lại Thẩm gia, cậu không xứng đáng tranh giành và sở hữu những thứ cậu muốn.
Thế nhưng thật nực cười.
Trên đời này không ai xứng đáng hơn cậu cả.
Những thứ đó vốn dĩ thuộc về Lục Nhiên.
Cậu không cần tranh, cũng chẳng cần giành.
Lẽ ra cậu phải được người ta ôm ấp trong tình yêu thương, trao cho cậu từng chút một.
Vậy mà giờ đây lại bị người ta chỉ vào mũi bảo rằng: Cậu không xứng.
Sau khi Lục Nhiên từ chối, Kỷ Mân vì phép lịch sự nên không nói gì thêm.
Nhưng những đánh giá nhạt nhẽo vẫn lộ ra qua thái độ của anh.
Kỷ Mân không biết Lục Nhiên có cảm nhận được hay không.
Nghĩ đến dáng vẻ thiếu niên lẳng lặng bước ra khỏi tòa nhà Kỷ Thị trong lần gặp cuối cùng…
Đại khái là cậu đã nhận ra rồi.
Trong vài ngày tiếp theo.
Nhân viên Kỷ Thị đều cảm thấy như trời sắp đổ mưa máu đến nơi.
Vị sếp vốn dĩ u ám như một con ma cà rồng, bình thường hễ không có việc gì là không bước ra khỏi văn phòng.
Mà hễ bước ra là chắc chắn có chuyện đại sự, vậy mà giờ đây lại đang— đi dạo vô cớ?!
Trời đất ơi!
Chủ tịch không phải là bị ai nhập hồn rồi chứ!
Lần đầu tiên Kỷ Mân ra ngoài đi dạo, mọi người xung quanh căng thẳng đến phát khiếp.
Đến lần thứ hai, thứ ba, một đám nhân viên bắt đầu tìm trợ lý của Kỷ Mân để dò la tin tức.
Hỏi xem gần đây công ty có biến động gì lớn không.
Chẳng lẽ sắp sa thải nhân viên?
Thành ra hiệu suất làm việc của mấy bộ phận ở mấy tầng liên tiếp tăng vùn vụt.
Chỉ sợ lưỡi đao này không cẩn thận chém trúng đầu mình.
Đợi đến khi Kỷ Mân ra ngoài đi dạo nhiều hơn…
Nhân viên dần dần trở nên quen dần.
Họ quay lại trạng thái bình thường, ngay cả thái độ cẩn trọng dè dặt với Kỷ Mân ngày thường cũng không còn nữa.
Mà nói đi cũng phải nói lại, sếp của họ trông cũng đẹp trai thật.
Mặc dù khuôn mặt anh luôn lạnh lùng đến đáng sợ, nhưng xét một cách miễn cưỡng thì đây cũng có thể coi là một “phong cảnh” đẹp mắt trong công ty.
Thậm chí có mấy người rảnh rỗi quá mức còn tổng kết lại quy luật hoạt động của Kỷ Mân:
Thường xuất hiện vào giờ ăn trưa.
Phạm vi hoạt động là quanh văn phòng và khu vực thang máy.
Sẽ vào thang máy đi dạo vài vòng.
Tạm thời trông có vẻ ôn hòa vô hại.
Chỉ là lúc bước ra khỏi thang máy, sắc mặt không được tốt cho lắm.
Kỷ Mân chẳng buồn quan tâm người khác nghĩ gì. Anh cứ như thể chỉ đang tăng thêm thời gian đi bộ trước và sau bữa ăn mà thôi.
Ngược lại, quản gia Trần như đã nhìn ra điều gì đó, ông cười hỏi: “Xem ra dạo này ngài có vẻ khá rảnh rỗi nhỉ?”
Kỷ Mân rất thản nhiên. Anh không cho quản gia Trần cơ hội để trêu chọc mình mà nói thẳng luôn: “Tôi đang tìm cơ hội để bù đắp sai lầm của mình.”
Bởi vì sự tự phụ và độc đoán của bản thân nên mới sinh ra hối hận và ngượng ngùng.
Bù đắp càng sớm thì kết thúc càng nhanh.
Phải sớm dập tắt cái mầm mống áy náy đang không ngừng trỗi dậy và lớn mạnh kia, để nó đừng thỉnh thoảng lại hiện ra trong lúc anh làm việc mà nhắc nhở anh rằng — mình đã bắt nạt một đứa trẻ.
Quản gia Trần cười nói: “Vậy sao ngài không đổi sang một cách nào hiệu quả hơn một chút. Ví dụ như, đích thân đặt một đơn giao hàng tận nơi chẳng hạn?”
Kỷ Mân: “...”
Đôi môi mỏng của anh khẽ mím lại. Vị quản gia già nua, trong đôi mắt hiền từ lộ rõ vẻ cười cợt. Ông hiểu ý nói: “Ồ... hóa ra là do ngại ngùng.”
Kỷ Mân: “...”
Anh điều khiển xe lăn, quay người trở về văn phòng.
Đến tối, Kỷ Mân vẫn quyết định làm theo đề nghị của quản gia Trần. Trước đây việc đặt đồ ăn anh đều nhờ trợ lý. Lần này, Kỷ Mân không thông báo cho bất kỳ ai, tự mình tải ứng dụng đặt đồ ăn về máy rồi thao tác.
Anh rất ít khi ăn đồ bên ngoài. Lúc đặt hàng, thao tác trên ứng dụng vẫn còn rất lạ lẫm. Đặt xong xuôi, anh đặt điện thoại sang một bên.
Cảm xúc cứ chực trào trong lòng mấy ngày nay đã vơi đi đôi chút.
Kỷ Mân biết quản gia Trần nói đúng. Giải quyết ngay từ đầu thì sự việc này sẽ không gây nhiễu loạn cảm xúc của anh đến mức đó.
Phê duyệt xong hai bản tài liệu, dự án mới triển khai gần đây có chút vấn đề, Kỷ Mân đắm mình vào công việc tăng ca mà dần quên bẵng đơn hàng đó. Anh gọi điện hẹn gặp một chủ quản dự án, điều khiển xe lăn ra khỏi văn phòng, đi thẳng về phía thang máy.
Kỷ Mân còn chưa kịp nhấn nút thang máy thì cửa đã đột ngột mở ra. Túi giấy in logo quen thuộc đập vào mắt anh một cách bất ngờ. Những chiếc túi giấy nằm ngang dọc lộn xộn, nhìn thôi cũng khiến tim anh đập thình thịch một cái.
Kỷ Mân ngẩng đầu nhìn lên. Thế nhưng, tiếng trống dồn dập không rõ rệt trong lồng ngực bỗng chốc lặng xuống.
“Xin lỗi, xin lỗi nhé!”
Giọng nói phát ra từ trong thang máy là một giọng nam lạ lẫm. Giọng nói thô ráp, không còn sự trong trẻo của thiếu niên. Thân hình mặc cùng bộ đồng phục kia cũng là sự thô dày của đàn ông trưởng thành, cánh tay treo mười mấy túi giấy trông vẫn rất nhẹ nhàng thoải mái.
Kỷ Mân sững lại một chút mới lùi xe lăn về phía sau.
“Xin lỗi, tôi không đụng trúng ngài chứ thưa ngài?” Tiểu Vương gãi đầu hỏi.
Kỷ Mân lắc đầu. Anh nhìn nhân viên giao hàng sắp đi xa mới nhớ ra điều gì đó, bèn nói:
“Có đồ tôi đặt.”
Trong lòng anh, cái mầm non mang tên “áy náy” vừa bị dập tắt lại ngoi đầu lên. Như thể được tiếp thêm nắng sớm mưa rào, nó nhe nanh múa vuốt gào thét.
Kỷ Mân thầm nghĩ, đặt đồ ăn xem ra cũng chẳng có tác dụng gì.
Trưa ngày hôm sau, Kỷ Mân lại lưu ý một chút. Nhân viên đến giao hàng vẫn luôn là người anh đã gặp tối qua.
Đến tối, Kỷ Mân lại đặt đồ ăn thêm lần nữa.
Lần này anh ở lại trong văn phòng. Khi tiếng gõ cửa vang lên, Kỷ Mân nhìn cánh cửa văn phòng, khựng lại một lát. Vài giây sau, anh mới ra vẻ bình thường mà cất tiếng: “Vào đi.”
Vẫn là túi giấy vào cửa trước. Nhưng bóng người phía sau túi giấy vẫn không phải là người anh muốn gặp.
Nhận lấy đồ ăn, Kỷ Mân do dự một thoáng rồi vẫn hỏi thẳng: “Cậu nhân viên giao hàng lần trước xin nghỉ việc rồi à?”
Nghe anh hỏi vậy, Tiểu Vương có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn thành thật nói: “Không có ạ.”
Kỷ Mân khựng lại. Tiểu Vương lập tức hiểu ý, vội nói: “Ồ, cậu ấy chẳng biết bị làm sao nữa, bảo là sau này các đơn hàng của Kỷ Thị đều nhờ tôi đi giao giúp cậu ấy.”