32. Chương 32: Giao Thừa

Hãy Hôn Anh Đi - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thường ngày Lâm Trạch cứ âm thầm lặng lẽ, ai ngờ mỗi khi ra tay lại khiến Hứa Nghiên bất ngờ, trở tay không kịp.
Dù đã thân mật với nhau đến bước cuối cùng, Hứa Nghiên vẫn chỉ coi đây là chuyện yêu đương thông thường. Thế nhưng những lời Lâm Trạch khéo léo rủ cô đi câu cá, rồi lại tha thiết mong cô đừng để ý đến ai khác khiến cô lần đầu tiên nghiêm túc nghĩ đến tương lai của hai người.
Anh yêu cô, cho nên dù công việc bận rộn, dù không gặp được nhau thường xuyên, thì trong kế hoạch tương lai của anh vẫn luôn có hình bóng cô.
Hứa Nghiên bị những lời thì thầm dịu dàng kia của anh làm cho mềm lòng, trái tim cô nghẹn ngào. Cô vòng tay ôm cổ anh: “Được thôi, hè năm sau anh nghỉ phép thì mình đi câu cá nhé.”
Nói là chuyện của năm sau nhưng thật ra cũng không còn xa nữa vì năm cũ sắp qua, năm mới sắp đến.
Hứa Nghiên hỏi anh có kế hoạch gì cho dịp Tết: “Anh coi Giáng sinh là một phần của Tết luôn sao?”
Lâm Trạch đáp: “Trước kia anh có kỳ nghỉ lễ Giáng sinh nên cũng sẽ đón lễ. Nhưng nếu là Tết thì vẫn tính Tết Âm lịch.”
Anh nhắc nhở cô với vẻ bất lực: “Gia đình anh đều là người Trung Quốc mà.”
Dù sinh sống ở Canada, nhưng mỗi khi nói chuyện, ông bà và bố anh vẫn thường xuyên nói mấy câu kiểu “người Trung Quốc chúng ta”.
Hứa Nghiên vẫn ngồi trong lòng anh, vươn tay vuốt ve lông mày anh: “Em nhớ rồi! Thế đội anh có được nghỉ Tết không? Anh ăn Tết ở đây hay về Canada?”
Hứa Nghiên đoán chắc là anh sẽ về. Vì anh vẫn gọi nhà của mẹ là “nhà họ Tống”, không coi đó là nhà của mình.
Quả nhiên Lâm Trạch đáp: “Anh phải về một chuyến thăm ông bà nội và ông bà ngoại.”
Dù anh chưa đi, Hứa Nghiên đã cảm thấy như thể sắp phải chia xa rồi.
Lâm Trạch cố ý trêu cô: “Nếu không nỡ thì đi cùng anh luôn nhé?”
“Chắc bố em sẽ phát điên mất.” Hứa Nghiên thẳng thừng từ chối: “Em có thể gọi video cho ông bà nội và ông bà ngoại của anh để chúc Tết.”
Lâm Trạch không trả lời.
Hứa Nghiên chu môi: “Sao vậy? Không muốn giới thiệu em với mọi người à?”
Lâm Trạch bật cười: “Anh đang ghen tị vì em sắp được nhận lì xì đầy túi đây này.”
Hứa Nghiên cũng cười theo: “Vậy thì em cũng sẽ tặng anh một bao lì xì thật to, dạo này em kiếm được khá nhiều tiền đó.”
Hai người nói chuyện rồi lại hôn nhau, không vội làm gì, chỉ ôm nhau thế này cũng thấy thật mãn nguyện.
Việc Hứa Nghiên nói mình kiếm được nhiều tiền không phải khoác lác đâu. Cô theo dì của Trương Húc tham gia dự án, lợi nhuận được chia đôi. Dù vất vả, nhưng chỉ trong một tháng, cô đã kiếm được số tiền bằng cả năm đi dạy trước đây.
Phát triển bản thân trong một lĩnh vực hoàn toàn mới là việc vừa khổ cực nhưng cũng mang lại cảm giác thành tựu tột cùng.
Ba Đóa nhìn Hứa Nghiên gầy đến mức cằm nhọn hoắt, kinh ngạc lắc đầu: “Trước kia diễn mấy vở kịch lớn cũng chưa bao giờ thấy mày giảm cân hiệu quả đến thế này. Hay là đi khám thử xem? Đừng có bị bệnh gì đấy.”
Đúng là khi cân nặng giảm nhanh thì cũng nên phòng ngừa bệnh tật. Hứa Nghiên đã gần hai năm không khám sức khỏe, lập tức đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe tổng quát. May mắn mọi chỉ số đều bình thường, thậm chí cô còn có dấu hiệu gan nhiễm mỡ nhẹ, bác sĩ khuyên cô nên “hạn chế ăn đồ nướng xiên, bớt nhậu nhẹt, bớt thức khuya”.
Hứa Nghiên gãi đầu. Hóa ra gầy rộc đi chỉ là ảo giác, gan cô vẫn còn tích trữ khá nhiều.
Cô kể chuyện đó cho Lâm Trạch nghe như một câu chuyện cười, nhưng anh lại muốn lập kế hoạch tập luyện cho cô. Cô lập tức gạt phắt đi: “Chuyện của chị, anh đừng có nhúng tay vào!”
Lâm Trạch: …
Không thể tranh cãi lại cô, anh đành đăng ký dịch vụ giao thực phẩm sạch hàng tuần, còn thuê hẳn một đầu bếp về nấu ba bữa mỗi ngày cho cô và Ba Đóa, đảm bảo các bữa ăn đủ dinh dưỡng và ngon miệng.
Ba Đóa đã phát ngán đồ ăn bên ngoài, mà món ăn tự nấu để giảm cân thì chẳng ra sao. Nhờ có Hứa Nghiên mà giờ được ăn món “đặt theo yêu cầu”, lại do một dì đầu bếp từng làm ở nhà hàng cao cấp nấu cực kỳ ngon, bữa nào ăn cũng thấy hạnh phúc ngập tràn.
Bạn trai của Ba Đóa nghe chuyện này, anh ta bắt đầu moi móc và buộc tội bạn trai của bạn cùng phòng cô nàng có ý đồ không trong sáng: “Anh là đàn ông, anh hiểu rất rõ đàn ông. Nếu không có ý định gì với em thì chắc chắn sẽ không bao giờ tiêu tiền cho em đâu.”
Ba Đóa trong cơn tức giận đã lập tức chia tay với anh ta.
Hứa Nghiên cố gắng hòa giải: “Không nghiêm trọng đến mức đó đâu, không nghiêm trọng đến mức đó đâu! Hay để tao giải thích với người ta nhé, có khi anh ta ghen vì quá quan tâm đến mày thôi.”
Ba Đóa: “Thôi đi, anh ta nói người khác nhưng có khác nào đang nói lên suy nghĩ của chính mình đâu. Tao bảo nè, tao có thể chấp nhận người ta không yêu tao nhiều chứ không thể chấp nhận họ không muốn chi tiền cho tao! Yêu đương mà còn keo kiệt thế này thì đến lúc kết hôn về liệu có mong chờ được gì vào việc anh ta sẽ hào phóng không?”
Hứa Nghiên luôn thấy Ba Đóa sống rất thực tế và tỉnh táo. Cô nghe xong cũng thấy có lý, chỉ là vẫn thán phục sự dứt khoát của bạn mình.
Cô giơ ngón cái: “Đúng là tấm gương sáng cho chị em chúng tôi học hỏi.”
Rồi kể lại với Lâm Trạch.
Lâm Trạch trầm ngâm, cảm thấy hơi ngại ngùng, bèn đặt thêm một đợt hải sản cao cấp gửi đến cho Ba Đóa, khiến cô nàng phải nghi ngờ: “Đừng nói là mày hoặc bạn trai của mày thật sự có ý đồ gì với tao đấy nhé?”
Hứa Nghiên ôm lấy Ba Đóa, rúc vào người cô ấy, áo len cọ vào nhau sinh ra tĩnh điện khiến tóc cô xù hết cả lên: “Tao có thể không có bạn trai, nhưng không thể sống thiếu Ba Đóa Đóa đâu~”
Ba Đóa cũng cọ trán cô: “Yêu rồi cái miệng cũng ngọt ngào ghê ha. Tao cũng phải tìm một em trai để vui vẻ mới được.”
“Đi đi, đi đi.” Hứa Nghiên nhét bao lì xì vào túi bạn. Gần đến Tết rồi, Ba Đóa sắp về quê: “Tao chưa biết mua quà gì tặng cô chú nên đưa tiền cho mày đây. Mày mua quà rồi thay tao gửi tấm lòng đến cô chú nhé!”
Ba Đóa mở bao lì xì ra đếm, tổng cộng có hai mươi tám tờ! Cô ấy rút hai mươi tờ trả lại cho Hứa Nghiên: “Cho dù mày phát tài cũng đâu cần phải vung tiền đến thế!”
Hứa Nghiên đẩy tiền lại, không hề có ác ý, thật lòng đáp lại: “Tao thật sự không biết tặng gì cho mày. Mày nói mày thích tiền mà, vừa hay tao vừa nhận lương.”
Ba Đóa: “Tao thích tiền thật đó, nhưng không phải ai cho tao cũng vui đâu.”
Hứa Nghiên hơi ngây người. Từ nhỏ cô đã chẳng cần lo lắng gì về tiền bạc, vốn không có khái niệm cụ thể về giá trị đồng tiền. Thời gian gần đây vất vả làm việc, khi kiếm được thì chưa có cảm giác gì, nhưng khi đem tiền tặng cho người mình quan tâm thì cảm thấy vui vô cùng.
Thấy Ba Đóa không nhận, cô nghĩ mình thiếu thành ý nên ngay trong đêm chạy đến đại lý vé số đổi hai nghìn tệ thành một trăm tấm vé cào, nhét vào lì xì tặng lại bạn mình.
Không ai có thể cưỡng lại được sức hấp dẫn của vé số cào cả.
Tất nhiên Ba Đóa cũng vậy.
Cô nàng lấy đồ khui bia làm dụng cụ cào vé, ném hành lý chưa kịp xếp sang một bên, ngồi xuống bàn bắt đầu cuộc hành trình cào vé số.
Hứa Nghiên ngồi bên, thu thập những tấm trúng thưởng và reo hò cổ vũ.
Hôm đó Ba Đóa cực kỳ may mắn. Cô nàng cào trúng liên tục, từ hai nghìn tệ biến thành hai nghìn sáu trăm tệ, lời được sáu trăm tệ.
Hai người phấn khích đến mức không thể đợi đến sáng hôm sau, trùm kín mít như quả bóng chạy đi lĩnh thưởng ngay trong đêm. Vừa ra khỏi đại lý vé số, Ba Đóa chuyển ngay một nửa số tiền trúng thưởng cho Hứa Nghiên.
Cả hai đều rất vui.
Hứa Nghiên thấy kiểu tặng quà Tết này cũng hay, định “áp dụng” cho bố mẹ và cả Lâm Trạch, mỗi người một phần.
Lâm Trạch nhẹ nhàng dội cho cô một gáo nước lạnh: “Phàm đã dính đến cờ bạc thì chắc chắn sẽ thua.”
Hứa Nghiên: “Em may mắn mà!”
Lâm Trạch: “Anh chỉ mong em giữ lại vận may cho bản thân, đừng chia sẻ cho người khác.”
Hứa Nghiên: “Anh đúng là biết phá hỏng bầu không khí thật đấy.”
Lâm Trạch: “Anh xin lỗi.”
Cả hai im lặng vài giây qua điện thoại.
Hứa Nghiên bực bội cúp điện thoại.
Vừa cúp xong đã thấy hối hận, đang định gọi lại thì anh gửi tới một tin nhắn thoại: “Em có thể mua cho anh một tờ được không? Anh cũng muốn thử.”
Môi Hứa Nghiên đang phụng phịu lập tức giãn ra, rồi cong lên thành nụ cười.
Coi như anh biết điều!
Hứa Nghiên là người biết suy nghĩ. Cô hiểu anh không thích những chuyện liên quan đến cờ bạc nên đã đổi kế hoạch, chỉ tặng mỗi người một tấm lấy may là được.
Nhưng cô mua cho bố mẹ một tấm vé năm mươi tệ, còn chỉ mua cho Lâm Trạch vé năm tệ giá trị nhỏ.
Hôm tiễn anh ra sân bay, Hứa Nghiên lấy vé đưa cho Lâm Trạch rồi bảo anh cào luôn.
Nhà người ta tiễn nhau thì lưu luyến, bịn rịn. Hai người bọn họ thì đi tìm cửa hàng tiện lợi để mua kẹo cao su đổi tiền lẻ. Cuối cùng mãi mới đổi được một đồng xu, cả hai ngồi xổm cạnh ghế chờ để cào vé số.
Quả thực may mắn thật, họ cào trúng năm tệ.
Lâm Trạch không đổi thưởng, anh cất tấm vé số và đồng xu vào chiếc túi đeo chéo có đính thú bông, muốn giữ lại làm kỷ niệm.
“Anh đi đây.” Lâm Trạch nhìn đồng hồ, vuốt nhẹ sau gáy cô.
Hứa Nghiên chu môi. Vì cô đang đeo khẩu trang nên không thể thấy được biểu cảm.
Nhưng Lâm Trạch biết.
Anh không để cô tiễn mình nữa: “Hết Tết anh về, về là đến tìm em ngay. Đeo khẩu trang cẩn thận nhé, đừng nán lại sân bay nữa.”
Báo đài đang đưa tin về một loại bệnh viêm phổi truyền nhiễm đang lây lan nhanh chóng. Hứa Nghiên chẳng còn ấn tượng gì về dịch SARS năm xưa, nhưng gần đây ra đường thấy ai cũng đeo khẩu trang ở nơi công cộng nên cô cũng bắt chước mua hẳn một thùng khẩu trang N95.
Tiễn Lâm Trạch xong, cô cũng lập tức về quê. Trước khi về, Hứa Nghiên còn chốt thêm một dự án là cuộc thi văn nghệ “Gia đình hòa thuận” do Hội Phụ nữ Quận tổ chức. Dự án này đã quyết định xong xuôi, Hứa Nghiên chỉ cần điền đơn là hoàn tất thủ tục.
Lúc này, chỉ còn năm ngày nữa là đến đêm Giao thừa. Hứa Nghiên tự cho phép mình nghỉ ngơi sớm, về nhà chơi với bố mẹ thêm vài hôm, chuyện công việc để sau Tết rồi tính.
Về tới nhà, cô còn cẩn thận cách ly ba ngày trong phòng để đảm bảo mình không bị cảm lạnh hay lây sốt từ bất kỳ ai khác trên đường.
Nhưng dịch bệnh bùng phát mạnh mẽ, nhanh chóng biến thành đại dịch, số người thương vong không đếm xuể.
Mẹ Hứa Nghiên là bác sĩ chuyên khoa hô hấp, bà được lệnh phải trực tại bệnh viện trong trường hợp khẩn cấp, thành ra chỉ còn Hứa Nghiên và bố cô ở nhà đón năm mới.
Hứa Văn Tiêu đã lâu rồi mới gặp con gái cưng, ông đã chất đầy đồ ăn vặt và nước uống trong phòng chứa đồ cho cô. Ông cứ liên tục giục cô ăn nhiều vào vì cô gầy quá.
Hứa Nghiên tặng ông một tờ vé số, dù chẳng trúng được đồng nào nhưng ông vẫn hí hửng khoe lên vòng bạn bè: “Tôi có cô con gái ngoan nhất thế gian!”
Hứa Nghiên lo cho mẹ mình. Nhưng bà là bác sĩ, đây là công việc và trách nhiệm của bà. Có rất nhiều bệnh nhân đang cần bà, cô không thể vì ích kỷ mà bảo mẹ về nhà “tránh nạn”.
Hứa Văn Tiêu an ủi con gái: “Yên tâm đi, mẹ con là người dày dạn kinh nghiệm, mẹ sẽ biết cách tự bảo vệ bản thân. Nếu con thật sự bảo mẹ về, lòng mẹ sẽ càng thêm bất an. Mẹ con là ‘thiên sứ’ mà.”
Câu cuối cùng, bố Hứa vừa cười vừa nói. Nhưng Hứa Nghiên thì không cười nổi.
Cô ngồi khoanh chân trên ghế sofa xem chương trình Xuân Vãn có vẻ nhạt nhẽo. Cô cầm điều khiển TV bấm giảm âm lượng: “Bố, con gọi video để bạn trai con chúc Tết bố nhé?”
Hứa Văn Tiêu: “Haha, được chứ… Ai? Ai gọi?”
Hứa Nghiên: “Bạn trai con ạ.”
Hứa Văn Tiêu: “Bạn trai nào?”
Hứa Nghiên: “??? Ơ kìa, bố nói gì vậy???”
Hứa Văn Tiêu trừng mắt: “Cái thằng ca sĩ kia hả?”
Hứa Nghiên: “Không phải, anh ấy chơi khúc côn cầu!”
Cô nghĩ, giá như mẹ ở nhà thì tốt biết bao, hai mẹ con còn có thể thủ thỉ tâm sự. Chứ có nói với bố thì ông cũng không hiểu, ngôn từ loạn xạ hết cả lên.
Hứa Nghiên đổi ý, không muốn gọi cho bố Hứa xem nữa. Cô ra ban công, tự gọi video cho Lâm Trạch.
Cô buộc tóc gọn gàng, thoa son bóng, kẻ lông mày.
Ở bên kia đang là ban ngày, anh vừa thắp hương cho tổ tiên cùng ông nội và bố, giờ đang ngồi uống trà.
Biết cô sẽ ngại, anh nói với ông nội một tiếng, rồi cầm điện thoại vào bếp, chỉ để cô chào bà nội.
Rõ ràng bà nội đã nghe nói về cô từ lâu. Bà mặc áo màu tím sẫm, mái tóc bạc búi gọn gàng, vẻ mặt hiền hậu.
Bà nội giơ tay, trên cổ tay bà đeo một chuỗi vòng vàng lấp lánh. Bà thản nhiên tháo ra một chiếc vòng ở trên cùng đưa cho Lâm Trạch: “Để khi nào Lâm Trạch về nước thì đưa cho con.”
Hứa Nghiên vội vàng cảm ơn, mặt đỏ bừng cả lên.
Lâm Trạch không để cô ngại lâu, nhanh chóng quay về phòng.
Hứa Nghiên thấy một cậu bé lướt qua camera, cô đoán đây là em trai cùng cha khác mẹ của Lâm Trạch. Nhìn cậu bé như con lai, mái tóc xoăn tít.
Cô cũng vô thức đi vòng quanh trong phòng. Đến khi quay người lại, thấy qua cửa kính ban công, bố Hứa đang dán sát mặt vào cửa, hai tay che trên lông mày để nhìn rõ điện thoại cô đang cầm.
Cô cạn lời, bước tới mở cửa ban công, giới thiệu qua với Lâm Trạch: “Đây là bố em.”
Bố Hứa lập tức đứng thẳng người, giữ dáng vẻ nghiêm nghị của một doanh nhân thị trấn nhỏ, nhìn Lâm Trạch bằng ánh mắt mà ông cho là sắc lẹm.
Nhưng Lâm Trạch không hề lùi bước, vẫy tay chào to và dõng dạc: “Con chào bố!”
Hứa Văn Tiêu: !
Ông hừ lạnh một tiếng, mắng thằng nhóc “mặt dày chạy tới nhận bố”: “Cợt nhả!”
— — —
Hết chương 32