Hãy Hôn Anh Đi - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng
Chương 33: Cách trở
Hãy Hôn Anh Đi - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chỉ vì một câu chào “bố” của Lâm Trạch mà Hứa Văn Tiêu lập tức giận đến tím mặt. Ông giật lấy điện thoại từ tay Hứa Nghiên, tắt cuộc gọi video, rồi giận dữ mắng con gái rằng thằng nhóc kia xảo quyệt, đừng để bị nó lừa gạt.
Hứa Nghiên vội thay Lâm Trạch giải thích: “Anh ấy chỉ đùa với bố thôi mà.”
Làm sao cô dám nói thật được.
Hứa Văn Tiêu không thèm nghe. Ông không hề hài lòng về cậu “con rể” tương lai này, nhất là khi biết nhà Lâm Trạch ở tận Canada. Trong đầu ông lập tức hiện lên viễn cảnh con gái mình lấy chồng xa xứ, rồi biệt tăm không về. Ông liền gào lên, bắt Hứa Nghiên phải chia tay, nói rằng ông tuyệt đối không chấp nhận.
Hứa Nghiên nói: “Anh ấy đang ở Trung Quốc mà, anh ấy còn là vận động viên quốc gia nữa chứ!”
Hứa Văn Tiêu bịt tai lại, nhất quyết không chịu nghe.
Hứa Nghiên tức tối ném cả nắm vỏ hạt dưa vào thùng rác, rồi trốn về phòng mình, khóa cửa lại gọi video cho Lâm Trạch, mặc kệ lời cấm đoán của bố.
Trên màn hình, Lâm Trạch cười áy náy: “Anh thật sự đã chọc giận bố em rồi sao?”
Hứa Nghiên phồng má, trông y như một con sóc nhỏ: “Anh cố ý phải không?”
Lâm Trạch thừa nhận: “Phải đó.”
Còn dám nhận nữa chứ!
Lâm Trạch như một cậu nhóc nghịch ngợm vừa bày trò xấu: “Anh muốn gây chút rắc rối cho em, để khi em giải quyết nó, em sẽ không ngừng nghĩ đến anh.”
Thì ra là dụng ý hiểm ác như vậy!
Nếu không phải đang là dịp Tết, không được nói lời xui xẻo, Hứa Nghiên nhất định đã mắng cho anh một trận rồi.
Lâm Trạch nhìn Hứa Nghiên tức giận, biểu cảm sinh động, lập tức cảm thấy trái tim trống trải bấy lâu nay như được lấp đầy.
Trước đây, thỉnh thoảng anh cũng nhớ mẹ, nhưng chưa bao giờ thấy mình đáng thương.
Cho đến khi về Trung Quốc, dù sống trong nhà mẹ, anh vẫn không cảm nhận được chút tình mẫu tử nào đã thiếu vắng bấy nhiêu năm qua.
Những gì khiến anh thật sự cảm thấy là “nhà” chính là Hứa Nghiên, là những bữa cơm thường nhật ở Áo Viên, là những hạt giống chưa bao giờ nảy mầm.
Về lại căn nhà ở Vancouver, ông bà nội gần đây đã đến ở đây. Trong nhà còn có bố anh, có dì Susan và con trai Lâm Vũ của dì ấy.
Khi bước vào nhà, Lâm Trạch cảm thấy ngôi nhà này đã quá đủ đầy, dường như chẳng cần đến anh nữa.
Anh cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi. Trong cả hai gia đình.
Lâm Trạch không muốn buồn bã bi lụy, nhưng anh lại muốn được Hứa Nghiên thương xót, muốn cô ôm đầu anh, hôn lên môi anh, và nói: “Chị thương anh lắm.”
Sự dịu dàng của cô có thể tiếp cho anh sức mạnh vô hạn.
Lâm Trạch nói: “Ba ngày nữa anh sẽ về nước.”
Hứa Nghiên không ngờ anh về sớm thế: “Không phải anh nói mùng Tám mới về sao?”
Lâm Trạch vừa tham khảo chính sách xuất nhập cảnh hiện hành: “Anh sẽ phải cách ly tập trung 7 ngày tại khách sạn, rồi về nhà tự theo dõi thêm 7 ngày nữa. Bọn anh sắp phải tập trung huấn luyện cho Giải vô địch thế giới nên anh cần phải trở về càng sớm càng tốt.”
Số ca tử vong vì dịch bệnh vẫn tăng nhanh, chính sách phòng dịch ở Bắc Thành cũng dần siết chặt. Lời Lâm Trạch nói nhắc nhở Hứa Nghiên, cô cố gắng lạc quan nói: “Vậy em sẽ cách ly cùng anh luôn, coi như đó là kỳ nghỉ của chúng mình.”
Lâm Trạch đáp: “Cách ly là để loại trừ nguy cơ lây nhiễm, em đừng có tới.”
Hứa Nghiên cãi lại: “Tình hình dịch bệnh trong nước hiện tại mới nghiêm trọng hơn đấy chứ, biết đâu em còn dễ bị lây hơn anh.”
Lâm Trạch an ủi: “Không đâu, em may mắn mà.”
Trước sự nguy hiểm của virus corona mới chưa từng được biết đến, người ta vừa hoảng sợ vì mức độ lây lan và tỷ lệ tử vong, vừa lo lắng về tác động của đại dịch tới kinh tế – xã hội.
Ví dụ như dự án của Hứa Nghiên. Cô có linh cảm rằng trước khi dập được dịch, tất cả hoạt động văn hóa giải trí và nghệ thuật đều sẽ bị tạm dừng.
Cô muốn sớm quay lại Bắc Thành nhưng bố Hứa không cho. Một phần vì không nỡ, một phần vì sợ cô sẽ nhiễm bệnh trên đường đi.
Hứa Nghiên nói: “Nhưng con vẫn phải quay lại, con còn công việc nữa mà?”
Hứa Văn Tiêu đáp: “Không làm việc này thì làm việc khác, nếu không tìm được việc gì thì cứ ở nhà bố nuôi.”
Hứa Nghiên: “…Lão Hứa, bố đừng có nói lùi bước như vậy.”
Hứa Văn Tiêu: “Hay là con vội về để gặp cái thằng nhóc Tây lai kia?”
Hứa Nghiên mặc kệ bố Hứa, cô mua vé máy bay sớm hơn hai ngày so với dự kiến. Dù sao thì tính ra kỳ nghỉ năm nay cô vẫn ở nhà lâu hơn mấy ngày so với lịch nghỉ lễ chính thức.
Thấy không ngăn được con gái, Hứa Văn Tiêu đòi đưa cô đi.
Hứa Nghiên không muốn: “Bố đi rồi, nhỡ mẹ con đổ bệnh thì ai lo?”
Hứa Văn Tiêu hết cách, chỉ có thể gom hết chỗ đồ ăn thức uống đã chuẩn bị cho con gái, đóng thành mấy thùng lớn rồi bắt cô mang theo.
Hứa Nghiên phát điên: “Chừng này hành lý không biết tốn bao nhiêu tiền cước! Hơn nữa con cũng không vác nổi, bố gửi chuyển phát nhanh đi.”
Hứa Văn Tiêu nói: “Bây giờ gửi chuyển phát cũng không biết khi nào mới tới nơi, mà trong đây lại có cả đồ bảo hộ, rất dễ bị thất lạc. Con phải mang theo bên mình.”
Hiện tại khẩu trang bị đội giá trên trời, còn cực kỳ khan hiếm nữa. Vì mẹ Hứa làm trong bệnh viện, cảm thấy tình hình không khả quan nên Hứa Văn Tiêu đã nhờ một người bạn mua giúp một lô đồ bảo hộ từ rất sớm.
Hứa Nghiên chỉ mang theo hai túi khẩu trang y tế và hai chiếc kính chống giọt bắn, còn lại thì không lấy: “Khoe khoang của cải không tốt đâu, con vác chừng này hàng khan hiếm, bố không sợ con bị cướp giữa đường sao?”
Hứa Văn Tiêu nghĩ cũng đúng, nhưng người lớn tuổi rất cố chấp, cuối cùng lại vòng về điểm xuất phát ban đầu, ông nhất quyết lái xe đưa con về Bắc Thành, tiện thể mang luôn đồ theo.
Dũng thị cách Bắc Thành 1300 km, lái xe mất khoảng 14 tiếng đồng hồ.
Hứa Nghiên không thay đổi được quyết định của bố, đành phải đồng ý.
Hai người xuất phát lúc sáu giờ sáng, khi ấy trời còn chưa sáng. Ban đầu hai người thống nhất thay phiên lái, nhưng Hứa Văn Tiêu chê con gái lái chậm, nên phần lớn thời gian ông vẫn là người cầm lái, chỉ chợp mắt nghỉ ngơi một lát sau bữa trưa.
Mọi hoạt động ăn uống đều diễn ra trên xe, chỉ khi thực sự cần thiết lắm mới xuống trạm dừng để đi vệ sinh, còn lại hai bố con đều không rời khỏi xe.
Xe chạy một đường băng băng, đến hơn tám giờ tối mới về tới căn nhà thuê của Hứa Nghiên. Hứa Văn Tiêu rót hai ly rượu trắng ông mang theo, nhắm với bò kho, uống xong thì nằm vật ra sofa phòng khách ngủ luôn.
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, bố Hứa đã khởi hành về lại Dũng thị. Ông không yên tâm để mẹ Hứa một mình nên không muốn nán lại thêm một ngày nào.
Hứa Nghiên nhợt nhạt ngồi trên ghế sofa nhìn đống hành lý chưa kịp dỡ, hoàn toàn không hề buồn ngủ chút nào.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim kêu líu lo.
Cô nhớ lại bữa ăn tối với bố hôm qua, bố dặn cô đừng làm việc quá sức, nên cô kể về nỗi băn khoăn của mình về ước mơ và lý tưởng rồi hỏi bố về ước mơ và lý tưởng của ông.
Hứa Văn Tiêu nói: “Bố không vĩ đại như mẹ con đâu. Bà ấy ngày nào cũng cứu người, còn bố chỉ mong hai mẹ con khỏe mạnh, mong con lớn lên được vui vẻ.”
Hứa Nghiên nũng nịu: “Con đã lớn rồi mà!”
Hứa Văn Tiêu: “Trong mắt bố, con mãi là một đứa trẻ.”
Càng có tuổi, dường như mọi mong ước của con người đều xoay quanh sức khỏe. Bôn ba cả đời, cuối cùng mới nhận ra vật chất không quan trọng đến thế, lo toan làm gì, miễn sao gia đình bình an là được.
Mà mong ước đó, giữa lúc đại nạn, lại càng trở nên chân thành và tha thiết hơn.
Lâm Trạch đã cách ly ở khách sạn được mấy hôm, sắp chuyển về Áo Viên để tự theo dõi. Hứa Nghiên một lần nữa bày tỏ mong muốn được đến ở cùng anh, nhưng Lâm Trạch hiếm khi nghiêm mặt từ chối, không cho cô mạo hiểm vi phạm quy định cách ly.
Hứa Nghiên: “Em lén đến thì anh làm gì được em nào?”
Lâm Trạch: “Anh sẽ giận đấy. Hứa Nghiên, em có muốn làm anh giận không?”
Hứa Nghiên không muốn anh giận, đành thỏa hiệp.
Buồn chán quá, cô mở file ra điền đơn đăng ký dự án, định lấy công việc để phân tán sự nhớ nhung.
Vừa đọc xong phần hướng dẫn, tim cô đã thót lên, tại sao hạn nộp hồ sơ lại là trước Tết!?
Cô vội vàng mở điện thoại ra tra lại lịch. Đúng thật là hạn nộp đã qua hơn nửa tháng rồi, tính ra từ lúc nhận đơn thì chỉ còn hai ngày nữa là hết hạn.
Cô lập tức gọi cho dì của Trương Húc để báo tình hình: “…Con cứ tưởng chắc chắn sau Tết mới xử lý, ai ngờ hạn lại là trước Tết.”
“Được rồi, Tiểu Nghiên.” Dì cắt lời cô. “Có thời gian nói nhiều với dì như vậy, chi bằng con đi gặp giám đốc Vương mà nghĩ cách cứu vãn tình hình đi.”
Cúp máy, mặt Hứa Nghiên nóng bừng như phát sốt.
Cô lấy tay quạt lấy gió, cố nghĩ cách cứu vãn.
Gọi điện trực tiếp cho giám đốc Vương để nhờ vả chắc chắn sẽ không ăn thua. Những người này ngôn từ khéo léo, đá bóng trách nhiệm siêu hạng.
Cô liền điền đơn nhanh nhất có thể, gửi mail đến địa chỉ chỉ định, rồi vội đi mua một hộp quà màu xanh dương ở trung tâm thương mại, bọc vào một thùng carton bình thường, lái xe tới trước nhà giám đốc Vương, chờ bà về là lập tức trình bày tình hình rồi nói: “Con mang ít đặc sản quê về biếu, cô đừng chê nhé.”
Giám đốc Vương không nhận, Hứa Nghiên liền bỏ lại rồi chạy đi luôn.
Sau đó, giám đốc Vương gọi lại, dặn cô lần sau đừng làm thế nữa. Thật trùng hợp, do công tác phòng chống dịch bệnh nên sự kiện phải hoãn lại, việc nộp hồ sơ dự án cũng bị trì hoãn theo. Khi nào có thông báo mới thì cô gửi hồ sơ lại là được.
Mọi việc xem như êm xuôi. Hứa Nghiên báo lại với dì, nhưng trong lòng lại thấy nghèn nghẹn. Chuyện này có thể giải quyết chắc chắn không chỉ nhờ vào hộp mỹ phẩm cô mua, mà còn nhờ vào mối quan hệ của dì.
Cô không nói rõ được cảm giác khó chịu đó từ đâu, chỉ thấy không hề ổn chút nào.
Cô không kể cho Lâm Trạch về những rắc rối trong công việc. Cô cảm thấy anh là người thuần khiết, tình cảm giữa họ cũng rất trong trẻo, cô sợ rằng than thở những chuyện này lại khiến anh cảm thấy mình trở nên tục tằn.
Anh không cho cô đến Áo Viên ở cùng, nhưng trong lòng cô khó chịu, chỉ muốn đến gặp anh.
Hứa Nghiên không về nhà mà lái xe đến Áo Viên.
Trên cổng sắt vẫn còn dán giấy niêm phong.
Hứa Nghiên gửi cho Lâm Trạch một tin nhắn: “Em đang ở cổng.”
Tin nhắn vừa được gửi đi, cửa sổ tầng hai liền mở ra.
Lâm Trạch chống tay lên bệ cửa sổ, cơn gió lạnh lùa vào nhà khiến anh ho sặc sụa.
Hứa Nghiên xuống xe, ngẩng đầu nhìn anh.
Hai người nhìn nhau, nói chuyện qua điện thoại y như Romeo và Juliet đang tâm tình bên khung cửa sổ.
Hứa Nghiên: “Anh thật sự không cho em vào đúng không? Em đã đến tận nơi rồi đấy!”
Lâm Trạch có chút bất đắc dĩ, cuối cùng đành phải nói thật: “Anh có triệu chứng cảm lạnh rồi.”
Hứa Nghiên nghe vậy càng hoảng hốt: “Sao anh không nói sớm? Em phải vào chăm sóc anh!”
Lâm Trạch: “Có lẽ chỉ là cảm lạnh thôi mà.”
Hứa Nghiên không nghe, tay đã bắt đầu gỡ niêm phong. Cô uy hiếp Lâm Trạch: “Anh mà còn tiếp tục từ chối không cho em vào thì chia tay đi! Em sẽ mặc kệ anh luôn!”
Lời uy hiếp này thật sự quá nghiêm trọng.
Nhưng Lâm Trạch vẫn bình tĩnh, dọa lại cô: “Không sợ chết sao?”
Hứa Nghiên: “Không sợ!”
Lâm Trạch: “Em chết rồi thì bố mẹ em sẽ phải làm sao?”
Tay Hứa Nghiên đang xé giấy niêm phong khựng lại giây lát, rồi cô hét lên với Lâm Trạch: “Không phải anh bảo chỉ là cảm lạnh thôi sao!”
“Thôi được rồi.” Lâm Trạch cũng không chắc, nhưng anh cảm thấy 80% là do hôm đầu về Áo Viên sàn nhà chưa bật hệ thống sưởi nên anh mới bị cảm.
Nếu không gặp Hứa Nghiên, anh còn đủ quyết tâm để từ chối cô. Nhưng vừa thấy cô, anh nhận ra mình chẳng có cách nào kháng cự được.
Cô muốn gì, anh đều nguyện ý giúp cô thực hiện.
Lâm Trạch xuống mở cửa.
Hứa Nghiên lái xe thẳng vào sân, đóng cửa xong là cởi áo khoác, sải bước đi vòng quanh kiểm tra khắp nhà, từng gian phòng một.
Lâm Trạch đi theo sau, hỏi: “Tìm gì đó?”
Hứa Nghiên đẩy anh ra: “Tránh ra! Em tìm xem anh giấu con nhỏ nào trong nhà! Để xem con hồ ly tinh nào quyến rũ anh mà anh không dám cho em vào nhà!”
Làm gì có hồ ly tinh nào.
Lâm Trạch bật cười, bước đến ôm cô thật chặt.
Nhưng Hứa Nghiên không hề nể nang, nỗi tủi thân dâng lên, nước mắt cô trào ra. Cô đẩy mạnh anh: “Không phải anh đã không cho em tới sao!”
Lâm Trạch nửa thật nửa đùa ngồi phịch xuống sàn, ngẩng đầu nhìn cô: “Hứa Nghiên, anh chóng mặt rồi…”
Cô vẫn mặc kệ.
Anh lại gọi từng tiếng: “Hứa Nghiên, nhìn anh đi… Hứa Nghiên, Hứa Nghiên… anh chóng mặt rồi…”
Hứa Nghiên hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt nỗi chua xót vào trong.
Cô ngồi xổm xuống sờ trán anh, kéo anh về giường trong phòng ngủ: “Cho anh hôn mê bất tỉnh luôn!”