Nhiệm vụ team building đặc biệt

Hệ Liệt Người Dọn Vệ Sinh Trong Trò Chơi Kinh Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gần đến ngày Quốc tế Lao động 1/5, ông chủ quyết định tổ chức một buổi team building cho các NPC trong trò chơi kinh dị.
Ông ấy cấp cho tôi một ngàn vạn tệ, đồng thời công bố chính sách như sau:
"1. Ai không muốn tham gia thì có thể không tham gia.
2. Được phép gộp ngày nghỉ phép năm để nghỉ liền.
3. Một ngàn vạn chỉ là khởi điểm, không đủ thì xin thêm."
Tôi ngơ ngác nhìn ông ấy. Người tốt từ đâu ra mà lại cho nghỉ lễ 1/5 từ tận ngày 1/4 thế này?
Ông ấy nói: "Chúng ta không ăn mừng lễ của phương Tây, lần này chỉ là điều chỉnh ngày nghỉ thôi."
Tôi kinh ngạc. Nghỉ từ 1/4 đến 5/5? Đây là những ngày tháng thần tiên gì thế này?
Ông chủ nói tiếp: "Lần này, cô sẽ được trích phần trăm hoa hồng từ chuyến team building, với tỉ lệ một phần nghìn số tiền đã tiêu."
Vậy có nghĩa là nếu tiêu hết một ngàn vạn, tôi sẽ được một vạn. Tiêu hết mười ngàn vạn, tôi được mười vạn. Nếu tiêu hết một trăm ngàn vạn...
Ông chủ nheo mắt lại: "Nếu không giới hạn, tôi luôn có cảm giác sẽ xảy ra chuyện rất kinh khủng. Nói rõ hơn, số tiền này chỉ được dùng để thực hiện nguyện vọng của các NPC và chi trả cho các hoạt động team building cần thiết."
Tôi thất vọng thở dài, cơ hội tự do tài chính đã tan biến.
Mười hai giờ trưa, tất cả người chơi trong trò chơi kinh dị đều bị đẩy ra ngoài.
Một chiếc thẻ ngân hàng chứa một ngàn vạn tệ đã được đặt trước mặt tôi.
Lần này, hãy để tôi thực hiện nguyện vọng của các NPC trong trò chơi kinh dị.
***
Tôi là Ngô Tử Du, nhân viên vệ sinh duy nhất của trò chơi kinh dị. Bởi vì có thiên phú xuyên qua các phó bản, tôi được ông chủ giao cho trọng trách này.
Các NPC không được phép ra khỏi phó bản của mình, chỉ có thể quanh năm suốt tháng ở trong thế giới riêng, giao tiếp cứng nhắc với những người chơi tiến vào phó bản. Vì vậy, mỗi khi một phó bản kết thúc, tôi sẽ ra ngoài dọn dẹp, tạo môi trường thoải mái cho các NPC.
Đương nhiên, việc dọn dẹp cũng không phải là làm không công.
Mỗi khi dọn dẹp một phó bản, tôi sẽ nhận được một nghìn tệ tiền hoa hồng.
Chưa kể tôi còn có hai vạn tệ tiền lương cứng mỗi tháng.
Giữa chết vì nghèo và chết vì mệt, tôi chọn cố gắng hết sức để dọn dẹp.
Dù vậy, tôi cũng không dọn dẹp được bao nhiêu phó bản, bởi vì ông chủ đáng ghét đã đặt ra quy định nghiêm ngặt: không được đi làm trước chín giờ rưỡi, không được tăng ca sau bốn giờ rưỡi.
Và vào các ngày thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu hàng tuần, trò chơi mở phó bản, tôi không được vào dọn dẹp vì rất nguy hiểm.
Cuối tuần là thời gian nghỉ ngơi, ông ấy cũng không cho tôi đến.
Có một ông chủ như vậy thường khiến tôi cảm thấy lo sợ.
Người làm công ăn lương như tôi đâu đã từng gặp những chuyện này.
Giống như Gia Cát Lượng gặp Lưu Bị, Nguyên Phương gặp Địch Nhân Kiệt, tôi có tám phần sức lực hận không thể dùng hết mười phần, nhưng vì đủ loại hạn chế, tôi chỉ có thể dùng ba phần.
Quan trọng nhất là các NPC ở đây cũng đều rất tốt.
Tiểu Lý lúc nào cũng nhảy nhót, Cửu Vĩ rất tò mò, Gã hề chơi bài rất giỏi và thích kể chuyện cười lạnh...
Có bọn họ thật khiến người ta vừa vui vẻ vừa mệt mỏi.
Tôi cầm cuốn sổ ghi chép để thống kê nguyện vọng.
Trong phó bản Cổ bảo, Quái vật chắp vá Tiểu Lý lộ ra nụ cười dữ tợn: "Má Ngô, nguyện vọng của ta là mỗi ngày đều được nhìn thấy cô."
Tôi lắc đầu: "Không được đâu, đổi cái khác đi."
Tôi không có nhiều thời gian đến thế.
Tiểu Lý gãi đầu: "Vậy ta muốn thật nhiều thùng rác."
Thùng rác của nó đều dùng để đựng tay chân rơi rụng của người chơi.
Tôi nghĩ, đối với nó, một cái thùng rác có lẽ thật sự không đủ dùng.
Tôi nhìn nó: "Đổi nguyện vọng khác đi. Lát nữa tôi sẽ lấy cho cậu hai cái thùng rác, không tính vào nguyện vọng này."
Tiểu Lý cười: "Vậy ta ước Má Ngô sống đến một nghìn tuổi, dọn dẹp cho ta một nghìn năm."
Khóe miệng tôi giật giật. Nguyện vọng quỷ quái gì thế này? Sống một nghìn năm, thành một con ma lưng còng, còn ở đây quét dọn, nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.
"Nói một cái gì đó mà tôi có thể làm được, tốt nhất là thứ mà tiền có thể giải quyết được."
Nó toe toét cười ngốc nghếch: "Ta hy vọng Má Ngô khi nhìn thấy ta, có thể vui vẻ như ta nhìn thấy Má Ngô vậy."
Tôi nhìn nó: "Có mọi người ở đây, Má Ngô vẫn luôn rất vui vẻ mà."
Nó đi đến trước mặt tôi: "Vậy cô phải cười lên chứ, Má Ngô. Nào, học theo ta. Há miệng ra, lộ hết răng ra, rồi cười thật to."
Tôi từ chối: "Tôi không muốn học. Tôi luôn có cảm giác cười lên trông sẽ như một con nai ngốc."
Mặt nó xị xuống ngay lập tức, nhảy lên đèn chùm ngồi xổm. Bóng lưng nó trông rất giống con tinh tinh trong Animal Party.
Nó lẩm bẩm: "Má Ngô, cô nói xem con người có nên có chút lễ phép không?"
Tôi nhìn nó: "Là Má Ngô không tốt, Má Ngô sai rồi. Nụ cười này rất đẹp, một chút cũng không giống con nai ngốc."