23. Chương 23: Khai màn cuộc so tài giải đề nảy lửa!

Hệ Thống Học Bá Lầy Lội

Chương 23: Khai màn cuộc so tài giải đề nảy lửa!

Hệ Thống Học Bá Lầy Lội thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hà Tu sửa soạn rời đi, nhưng để lại cho Diệp Tư một cuốn sổ tay ghi chép các môn khoa học tổng hợp mà hắn từng hệ thống lại hồi lớp 10, dặn Diệp Tư cứ lật ra trước mặt bạn bè, tiếp tục củng cố hình tượng "học kém".
Cuốn sổ ấy là hồi lớp 10 hắn đã sắp xếp lại, ghi chép hệ thống hóa kiến thức tổng hợp các môn khoa học để ôn thi đại học.
Phong cách ngông nghênh đến mức "cha mẹ anh em cũng chẳng thể nhận ra nổi".
Sáng sớm, Diệp Tư ôm cuốn sổ đi photo, nhìn máy in nhả từng tờ mà khẽ thở dài.
Thật ra cậu cũng chẳng rõ cảm xúc của mình là gì, chỉ là người vẫn thường ở cạnh bỗng dưng vắng mặt hai hôm, khiến cậu hơi khó thích nghi. Nghĩ nếu một ngày nào đó Tống Nghĩa bỗng "biến mất" một cách đột ngột, chắc cảm giác cũng sẽ na ná thế này.
Sáng sớm cửa tiệm hầu như chẳng có ai, ngay cả ông chủ cũng không thấy. Tiệm mở cửa, còn Thực ca thì ngủ trên tầng hai. Diệp Tư ngậm kẹo bạc hà, xem sổ ghi chép của Hà Tu, hai bên trái phải là Ngô Hưng và Tống Nghĩa gục xuống, hai vị "thần ngủ hộ pháp" của cậu.
Đến trưa, hiệu sách bắt đầu đông lên, toàn học sinh lớp 12. Vừa ngồi xuống đã thấy "đại ca của trường" mặt mày nghiêm túc cắm đầu học bài, sợ đến mức không dám thở mạnh.
Sợ hãi thì sợ, nhưng lại không kìm được việc lén lút bàn tán trên diễn đàn.
Đến cả Diệp Tư cũng bắt đầu học hành điên cuồng rồi sao.
Sau khi bị lộ thân phận học bá, Diệp Tư dần dần dựng thêm hình tượng "người ham học".
Một người vừa thông minh, vừa giỏi giang, lại còn chăm chỉ hơn bạn, thì bạn còn có thể lý lẽ với ai được nữa?
Mà cũng không thể lý lẽ, bởi nếu cãi lý có khi còn bị đánh cho một trận.
Diệp Tư đang làm bài ngẩng đầu lên, phát hiện hai người ngồi đối diện lưng thẳng tắp, ánh mắt bi tráng kiểu "ngũ tráng sĩ núi Lang Nha nhìn vực sâu" mà nhìn chằm chằm vào đề, còn Trương Sơn Cái ngồi chéo bên thì nghiến răng nghiến lợi viết lia lịa, ngòi bút gõ cành cạch như chim gõ kiến.
Cậu thở dài, định nghỉ một lát, móc điện thoại ra lướt WeChat.
Không ngờ Hà Tu vốn luôn sống khép kín lại vừa đăng trạng thái, chỉ mới một phút trước thôi.
Hai tấm hình, tấm đầu là cánh đồng lúa mì mênh mông nhìn từ cửa sổ tàu hỏa, tấm sau là ảnh chụp trong game: những sóng lúa vàng óng nối liền với hoàng hôn nơi chân trời, những đám mây đỏ rực, nhân vật nhỏ trong game đang chạy trong gió.
Không giống lúc ban đầu nữa, trang bị và quần áo đã đổi sang loại cao cấp hơn, sau lưng đeo thêm cung, bên hông là ống đựng tên, càng giống hệt ảnh đại diện của Hà Tu.
Hà Tu viết: Trên đường đi gặp công chúa, tình cờ gặp một cánh đồng lúa mì. Băng qua nó, nhìn thấy mặt trời đầy lười nhác.
"Học thần mà cũng biết đăng trạng thái sao?" Tống Nghĩa vừa tỉnh ngủ, cầm điện thoại mắt còn mơ màng, "Hiếm thật đấy."
Vừa dứt lời, bài đăng của Hà Tu đã có một lượt thích, chính là của Tống Nghĩa.
"Bỏ đi." Diệp Tư lạnh lùng đáp.
"Hả?" Tống Nghĩa dụi mắt, "Bỏ cái gì?"
"Bỏ thích đi." Diệp Tư ấn tay cậu ta, đưa di động mình ra, "Ai mới là bạn cùng bàn hả? Mày dám thích trước, còn có quy tắc nào không hả?"
"Mày bày ra cái quy tắc này từ bao giờ thế?!" Tống Nghĩa tức sôi máu, ấn hủy thích, trừng mắt nhìn cậu, "Người ta đi tìm công chúa, công chúa còn chẳng bắt tao bỏ thích, thế mà mày lại so đo!"
Diệp Tư lười cãi lý với thằng chưa tỉnh ngủ, bèn làm cú "thích đầu tiên", rồi bình luận dưới bài đăng đó.
Diệp Tư: Kẹo vừng giòn, mười cân.
Chắc Hà Tu để điện thoại ngay cạnh đó, rất nhanh đã trả lời: Mua mười tặng mười, có thể mang về hai mươi cân.
Diệp Tư nhìn dòng chữ mà cười ngây ngô cả buổi, cảm thấy "học thần" lúc ngốc nghếch thì ngốc đến mức chẳng nhận ai, chẳng giống chút nào với cái danh xưng "đại thần" có thể liệt kê một kiến thức ra mười hai dạng đề.
Cười đủ rồi lại khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, Diệp Tư cất điện thoại, cúi xuống tiếp tục làm bài.
"Giờ thì được thích rồi." Cậu vừa làm bài vừa nói với Tống Nghĩa.
"Thích cái khỉ khô gì!" Tống Nghĩa đổi tư thế nằm tiếp, "Mày không còn là vợ tao nữa rồi, mày đi đi, đi tranh bạn cùng bàn với công chúa ấy."
"Cút." Diệp Tư thúc khuỷu tay một cái, "Đàn ông với nhau, ai mà làm vợ mày."
Bài đăng ấy như có ma lực, cái bực bội vẩn vơ vốn có bỗng tan biến hết. Diệp Tư dành cả ngày viết xong hết bài tập, tối bốn tiết tự học lại đọc được gần nửa cuốn sổ ghi chép.
Suốt thứ Hai, hành lang các lớp học bàn tán xôn xao về "cuộc so tài giải đề nảy lửa" tối nay, trên diễn đàn cũng có mấy chục bài đăng liên quan, gần như chiếm hết cả bảng tin, bài hot nhất có hơn chín nghìn bình luận.
Diệp Tư thì chẳng hứng thú nổi, đến bữa cơm tối, Tiểu Béo ngồi phía trước quay đầu lại đầy phấn khích: "Còn nửa tiếng nữa thôi!"
"Quay lên đi." Diệp Tư cau mày, hằn học: "Học thần còn chưa về, đấu cái gì mà đấu."
"Học thần về rồi!" Tống Nghĩa từ ngoài hành lang chạy ào vào, gió thổi phần phật, "Thầy Mã gọi ba đứa mình họp! Hai cậu, cộng thêm tôi – bình luận viên của trận đấu!"
Diệp Tư ngẩn người, buông bút quay đầu lại.
Hà Tu kéo theo một chiếc vali, đi vào từ cửa sau, trước tiên nhét chiếc vali vào khe giữa tường và bàn, rồi mới đặt cặp sách xuống: "Đi thôi, đi thẳng đến văn phòng nào."
Diệp Tư nhìn chiếc vali: "Cậu còn mang cả chăn gối đi à? Tối qua tôi thấy giường cậu đâu có thiếu đồ."
"Kẹo vừng." Hà Tu thở dài, "Hai mươi cân."
Diệp Tư trợn tròn mắt nhìn chiếc vali thật lâu, không thốt nên lời nào.
Cậu giơ ngón cái: "Đúng là người giữ lời."
"Đi nhanh thôi." Hà Tu cười, rút khăn giấy lau tay, "Hồ Tú Kiệt vừa gặp tôi dưới lầu đã giục giã rồi."
"Đến ngay đây!" Diệp Tư uể oải cả ngày, bỗng tràn đầy sức sống, chống tay vào bàn nhảy ra ngoài, một mình dẫn đầu đi tới văn phòng.
Hà Tu từ túi lấy ra một gói kẹo vừng bọc giấy dầu nâu đưa cho cậu: "Chỉ nhét được một gói, cậu thử xem."
Kẹo vừng giòn – đúng như tên gọi, lớp vỏ giòn rụm, vừng thơm lừng, bên trong ngọt lịm.
Diệp Tư cắn một miếng là nghiện, thò tay vỗ vỗ vào túi Hà Tu, Hà Tu cười nói: "Về mở ra thì tất cả đều là của cậu."
"Được thôi." Diệp Tư vừa đi vừa bật nhảy, ngón tay quệt qua thanh ngang rộng bốn mươi phân trên trần nhà, "Ăn một miếng là thấy hứng khởi ngay."
"Cái đó gọi là Snickers." Tống Nghĩa thở dài, "Tao cứ tưởng sao mày cả ngày không có tinh thần, hóa ra là đói. Sao không nói sớm, tối tao mang cho mày hai cái đùi gà."
Cuộc so tài giải đề nảy lửa tổ chức ở phòng Tổng vụ, trường Anh Trung có cả bộ thiết bị livestream, vốn được chuẩn bị cho các tiết dạy trực tuyến của giáo viên nước ngoài. Mỗi lớp nối máy chiếu vào máy tính giảng dạy, có thể xem trực tiếp.
Đề in ra tổng cộng 32 câu, 20 trắc nghiệm, 10 điền khuyết, 2 chứng minh, toán lý hóa trộn lẫn, độ khó về kiến thức cực cao. Hà Tu vừa nhìn đã thấy câu điền cuối cùng vốn là một bài tự luận hẳn hoi, giờ lại biến thành câu điền khuyết.
Diệp Tư và Hà Tu ngồi đối diện nhau, hai bàn độc lập, ở giữa chừa lối đi cho Tống Nghĩa.
"Hai em đừng căng thẳng." Thầy Mã mặt mày phấn khích, xoa hai tay vào nhau, "Chủ yếu là để tạo không khí thôi. Đề này toàn là những câu hỏi khó đỉnh cao trong các kỳ thi, giới hạn 20 phút, chắc chắn không thể làm hết. Chọn câu nào dễ ra đáp án nhanh thì làm, 20 phút sau sẽ tính số câu đúng. Nếu bằng nhau thì tính theo thời gian làm bài ngắn hơn, hai em hiểu chưa?"
Hà Tu gật đầu, Diệp Tư im lặng, liếc nhìn máy quay.
Theo cuộc bàn tán trên diễn đàn thì tối nay ai cũng rút ngắn giờ nghỉ, trở về lớp sớm để xem.
Chắc các lớp đã bật máy chiếu cả rồi.
Hồ Tú Kiệt và Thầy Mã ngồi ở chiếc bàn dài đặt vuông góc với hai bàn đấu. Hồ Tú Kiệt đặt đồng hồ bấm giờ ngay trên bàn, để Diệp Tư và Hà Tu đều có thể nhìn rõ.
"Không bật chuông báo, các em tự kiểm soát thời gian nhé." Hồ Tú Kiệt nói.
Tống Nghĩa chỉnh lại mái tóc vuốt gel, "Mọi người đã nóng lòng lắm rồi! Lát nữa bắt đầu, nếu thấy tôi nói nhiều phiền phức thì gõ bàn, nhưng ráng chịu một chút nhé, chủ yếu là để tạo không khí thôi!"
Hà Tu gật đầu, đáp: "Biết rồi."
Diệp Tư thúc giục: "Nhanh bắt đầu đi."
"Kính thưa toàn thể quý thầy cô và các bạn học sinh đang ngồi trước máy chiếu!" Tống Nghĩa cầm quyển sách toán làm micro, giơ tay về phía camera, "Trận đấu giải đề khối tự nhiên lớp 12, màn khởi động trước kỳ thi – ngay bây giờ, xin được phép bắt đầu!"
Trong ống kính, Hà Tu vẫn bình thản như thường, Diệp Tư khó chịu xoa tai, gác chân phải lên ghế.
Tống Nghĩa cảm thấy đèn chiếu hơi nóng mặt, vung tay về phía hai "thí sinh", "Luật thi đã được chiếu trên màn hình, sau đây mời cô Hồ Tú Kiệt, chủ nhiệm Hồ, phát đề cho hai thí sinh!"
Diệp Tư xấu hổ đến mức không muốn nhận Tống Nghĩa là huynh đệ, đưa tay che mặt cố né khung hình. Hồ Tú Kiệt đi tới đặt hai tờ đề mỏng trước mặt hai người, rồi để thêm một xấp giấy nháp.
"Bắt đầu đi." Hồ Tú Kiệt nói, "Đừng để bình luận viên ảnh hưởng, thi cho ra phong cách, cho ra trình độ."
Thầy Mã nắm chặt tay, tha thiết: "Cố lên hai đứa!"
Diệp Tư mặt không cảm xúc, ôm chân trước tiên viết tên.
Khóe mắt thấy Hà Tu lật thẳng đến cuối làm bài chứng minh – đó là thói quen của hắn, vì mặc định bài cuối khó nhất nên ưu tiên làm trước, tránh việc vừa mở đầu làm mấy câu dễ lại buồn ngủ.
Diệp Tư cũng lật sang trang cuối cùng theo hắn, mặt không chút biểu cảm liếc nhìn bài chứng minh cuối.
Đầu óc trống rỗng.
"Sa Điêu?" cậu gọi thầm trong đầu.
Sa Điêu khựng lại hai giây: "Xin lỗi, trong kho đề chỉ lưu trữ các dạng chứng minh thường gặp, còn loại chứng minh định lý thế này thì đáp án toàn là 'quá trình đã bị lược bớt'."
"......"
Sa Điêu lại nói: "Nhưng tôi tìm được vài bài tập sau sách giáo khoa có dạng tương tự, có thể ghép lại cho cậu một đáp án. Chắc chắn không hoàn toàn đúng, nhưng giả vờ một chút cũng không đến mức bị lộ tẩy."
Diệp Tư thở phào: "Chỉ cần không lộ tẩy là được. Thật ra để Hà Tu thắng thì tôi càng nhẹ nhõm hơn."
Không còn áp lực, cậu bắt đầu làm từ câu đầu tiên. Sa Điêu đặt giới hạn thời gian cho mỗi câu thường là mười giây, quá mười giây mà chưa viết đáp án thì phạm quy. Thế nên cậu cố kéo dài đến tận khi Sa Điêu cảnh báo "sắp đột tử" cậu mới chậm rãi viết một chữ cái, rồi lại lật sang câu tiếp theo.
Tống Nghĩa đi tới bên cạnh cậu: "Wow, Diệp Thần của chúng ta đúng là điềm tĩnh và lão luyện! Mọi người xem! Nhiều giấy nháp thế mà cậu ấy chẳng dùng tờ nào, ánh mắt sáng như đuốc! Ngồi vững như bàn thạch! Những câu trả lời hoàn hảo tuôn ra từ đầu bút của cậu ấy..."
Diệp Tư nổi hết cả da gà da vịt, ngẩng đầu nhìn Tống Nghĩa: "Hay đấy, mau cút đi..."
Tống Nghĩa cười hề hề hai tiếng: "Diệp Thần không chỉ làm bài điềm tĩnh mà tính cách còn lạnh lùng, quả thật... xin lỗi cô Hồ, em nói lại, quả thật là nam thần số một thế kỷ mới! Em thay mặt toàn thể nữ sinh xin quỳ dưới chân của Diệp Thần, nguyện sinh khỉ cho Ngài... xin lỗi mọi người, em không nói vấn đề này nữa, em sẽ sang khen Hà Tu."
Tống Nghĩa lại lò dò đến trước mặt Hà Tu: "Woa, học thần cũ và học thần mới của chúng ta đang áp dụng chiến thuật hoàn toàn khác nhau! Mọi người nhìn xem, cậu ấy bắt đầu từ câu chứng minh ở cuối! Không thể không nói chữ của học thần thật là rung động lòng người, từng dòng công thức toán viết xuống, trôi chảy như mây nước. Dù tôi chẳng hiểu nổi câu nào, nhưng đã lờ mờ cảm nhận được sự chấn động từ từng nét chữ!"
Hà Tu ngẩng lên nhìn cậu ta: "Có giấy ăn không?"
"Hả?" Tống Nghĩa ngẩn ra, "Xin giấy ăn làm gì?"
Tống Nghĩa lục túi một lúc lâu mới lôi ra một tờ giấy nhàu nát đưa cho, Hà Tu thản nhiên lau lên bài thi của mình: "Người bình luận có thể tránh xa thí sinh một chút không? Nước bọt đã phun hết lên giấy thi rồi."
Tống Nghĩa trợn mắt một cái, ngại vì có Hồ Tú Kiệt ở đó nên nuốt chữ "m* kiếp" xuống, xoay người đi bình luận tiếp về Diệp Tư.
Hà Tu làm xong hai câu chứng minh thì đúng lúc Tống Nghĩa nói: "Mọi người xem, Diệp Thần đã hoàn thành hai mươi câu trắc nghiệm! Hai mươi câu đấy! Cậu ấy chỉ mất..." cậu ta quay lại nhìn đồng hồ bấm giây, sửng sốt: "3 phút 20 giây! Quá đỉnh!"
"Tôi cảm giác kết quả đã rõ ràng! Tuy chiến thuật khác nhau, nhưng Diệp Tư hiện chỉ còn mười hai câu, còn Hà Tu vẫn còn ba mươi câu."
Hà Tu rất bình tĩnh, tốc độ của Diệp Tư hắn đã thấy quen rồi. 3 phút 20 giây làm mười câu trắc nghiệm, gần như mười giây một câu, giống hệt lần ở văn phòng.
Hắn lật đề lên trước chuẩn bị làm trắc nghiệm, thì trong khóe mắt thấy Diệp Tư cũng lật đề, bắt đầu làm câu điền khuyết.
"Hà Tu, kéo bàn ra trước một chút, em hơi lệch khỏi khung hình rồi." Hồ Tú Kiệt nhìn điện thoại nói.
Hà Tu gật đầu, cả người lẫn bàn kéo ra trước một đoạn dài. Lúc này không chỉ Diệp Tư, mà ngay cả bàn tay đang làm bài của Diệp Tư cũng lọt vào tầm nhìn của hắn.
Xem được hai câu, hắn lại thấy có gì đó kỳ lạ.
Hà Tu giả bộ vẫn đọc đề, lặng lẽ dừng bút, khóe mắt thì quan sát động tác của Diệp Tư.
Mười giây, hạ bút.
Lại mười giây, hạ bút.
Khoảng cách giữa các lần cũng chính xác mười giây, chuẩn đến mức rợn người. Và trước mỗi lần hạ bút, cậu đều hấp tấp đặt ngòi xuống giấy, sau đó mới lười nhác viết con số, như thể đang cố kéo dài thời gian. Đến khi mười giây tiếp theo sắp hết thì lại vội vàng đặt ngòi bút xuống.
Trong khi độ khó của các câu điền khuyết chênh lệch rất lớn. Ví dụ câu 4 liên quan đến hàm biến phức trong chương trình đại học, nếu Diệp Tư có thể tính trong mười giây thì chẳng có lý do gì câu tiếp theo là tích phân kép đơn giản hơn nhiều nhưng cũng phải mất mười giây.
Hà Tu khẽ nhíu mày, tiếp tục làm bài. Hắn vừa làm xong một cột trắc nghiệm thì Diệp Tư cũng đã làm xong toàn bộ phần điền khuyết, lật sang phần chứng minh.
Lần này, Diệp Tư rơi vào khoảng dừng rất lâu.
"Ah, dường như Diệp Thần không quá sở trường với câu chứng minh. Nhưng không sao! Mọi người xem vẻ mặt của cậu ấy, vẫn bình tĩnh, như đã dự liệu trước. Vẻ mặt này cho chúng ta biết cậu ấy không hề hoảng loạn, bộ não đang vận hành với tốc độ cao, sắp sửa đưa ra đáp án hoàn mỹ nhất cho thế giới!" Tống Nghĩa nắm chặt tay, dí sát tai Diệp Tư hét: "Cố lên Diệp Tư! Come on! Baby!"
"Im đi." Diệp Tư chán nản gạt cậu ta ra, "Ai có thể lôi cái tên bình luận viên này ra ngoài không?"
Hà Tu không ngẩng đầu, vừa cắm cúi làm bài vừa để ý động tĩnh phía đối diện. Một lúc lâu sau, đợi đến khi hắn làm xong trắc nghiệm và chuyển sang điền khuyết, Diệp Tư mới ngập ngừng viết dòng đầu tiên trong phần chứng minh.
Phần điền khuyết còn khó khăn hơn trắc nghiệm, toàn là kiến thức toán đại học hoặc đề thi vật lý cấp độ sáu sao. Hà Tu dốc sức phá giải từng câu, cuối cùng làm xong mười câu thì Diệp Tư mới miễn cưỡng hoàn thành một bài chứng minh.
Đáp án Sa Điêu đưa ra cực kỳ rời rạc, câu trước câu sau chẳng ăn nhập, ngay cả Diệp Tư cũng thấy lủng củng, hơn nữa dòng cuối còn lệch hẳn so với yêu cầu. Diệp Tư thở dài, tự thêm một câu:
"Bởi vậy, định lý gốc đã được chứng minh là đúng."
Cưỡng ép chứng minh.
Ép người khác công nhận.
Tống Nghĩa thở dài: "Đáng tiếc, Diệp Thần vẫn thiếu một câu, Hà Tu đã làm xong rồi."
Hồ Tú Kiệt giơ tay bấm đồng hồ: "Hết giờ."
Diệp Tư thở phào, nhìn câu cuối bỏ trống rồi buông bút. Cậu ngẩng đầu, thấy Hà Tu đang nhìn mình, trong đôi mắt đen bình tĩnh dường như ẩn chứa một chút nghi ngờ.
"Sao thế?" Diệp Tư hỏi.
Hà Tu thu lại ánh mắt, nộp bài cho Hồ Tú Kiệt, bình thản nói: "Không có gì, làm bài lâu quá, nên ngẩn người một chút thôi."