Chương 190: Bạn chí cốt - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 190: Bạn chí cốt - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 190 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có lẽ nếu năm năm trước, cậu ta không nhờ Ngô Diệp giúp cha mẹ ly hôn, thì có lẽ hôm nay mọi chuyện đã dễ chịu hơn rất nhiều.
Dù cậu ta có vô dụng đến mức nào, chỉ làm một nhân viên văn phòng bình thường, ít nhất cũng có thể để mẹ sống một cuộc đời an nhàn, vô lo, thay vì phải chịu đựng những ấm ức như vậy.
Giờ nghĩ lại, mẹ cậu ta đã quá cố chấp, nhưng cậu ta chẳng phải cũng quá chấp niệm sao? Rốt cuộc, vẫn là không cam tâm.
Bàng Chí thở dài: “Lần này thì đến dép cũng chẳng còn mà đi nữa rồi, lão già chết tiệt đó đã đuổi thẳng cổ tao ra khỏi công ty rồi.”
Ngô Diệp khựng lại: “Có phải vì chuyện xưởng thực phẩm của tao không?”
Bàng Chí lắc đầu: “Không liên quan đến chuyện của mày đâu. Lão già chết tiệt đó nhìn tao ngứa mắt không phải ngày một ngày hai rồi, đuổi tao đi chỉ là chuyện sớm muộn thôi. Tao thì chẳng sao, đã sớm nhìn thấu ông ta rồi, coi như xong. Chỉ là mẹ tao, haiz...”
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, chuyện nhà Bàng Chí thì Ngô Diệp vẫn luôn tường tận. Lúc này, Ngô Diệp lại chợt nhớ đến cái tốt của ông già nhà mình. Sợ vợ thì sợ vợ, tuy hơi nhu nhược một chút, nhưng ít nhất không có nhiều chuyện rắc rối như nhà họ Bàng.
Tuy nhiên, Ngô Sâm cũng đủ lợi hại, một mình cô ấy đã cân hết sức chiến đấu của đám con riêng nhà Bàng Chí, trực tiếp hạ gục cả ông già. Không phục cũng không được.
Đúng lúc này, cô nhân viên phục vụ xinh đẹp gõ cửa phòng bao. Sau khi được phép, cô nhẹ nhàng đẩy cửa vào. Các nhân viên khác nối đuôi nhau bưng bê thức ăn, bày biện xong xuôi. Khi Ngô Diệp xác nhận không cần họ ở lại phục vụ, tất cả lặng lẽ lui ra và đóng cửa lại.
Bàng Chí nhìn bàn đầy thức ăn, không chắc chắn hỏi: “A Diệp, cậu còn hẹn ai nữa à?”
Ở cùng thằng bạn nối khố từ nhỏ, Ngô Diệp chẳng thèm giữ hình tượng. Cậu gắp một cái đùi gà chiên giòn béo ngậy, vừa gặm vừa nói:
“Tao hẹn ai làm gì, hôm nay chỉ có hai đứa mình thôi. Ngớ người ra đấy làm gì? Chẳng phải mày thích ăn cá hấp chỗ chú Kim nhất sao? Hôm nay tao đã mặt dày bảo chú Kim làm tận ba phần. Nhưng chỉ có một phần là của mày thôi đấy, lát nữa cấm tranh với tao.”
Bàng Chí nhìn bàn đầy thức ăn rồi hỏi:
“A Diệp, nhiều món thế này, hai đứa mình ăn hết được không?”
Món ăn ở Túy Hương Các không hề rẻ, bàn này của Ngô Diệp ít nhất cũng phải cả vạn tệ. Trước kia thì chút tiền này chẳng đáng là gì, nhưng giờ nhà họ Ngô tình hình thế nào thì cậu ta đâu phải không biết. Hai người lại chẳng phải người ngoài, cần gì phải lãng phí?
Ngô Diệp liếc xéo cậu ta: “Sao lại không ăn hết được? Giờ cho tao một con lợn, tao cũng nuốt trôi. Thôi, đừng có mà đàn bà nữa, chút đồ này không làm nghèo anh mày được đâu.”
Bàng Chí sống trong một gia đình như vậy, nên việc nhìn mặt đoán ý gần như là bản năng của cậu ta. Chỉ qua vài câu nói, cậu ta đã nhận ra thằng bạn nối khố này đã thay đổi rồi.
Mặt vẫn là khuôn mặt búng ra sữa, có thể lừa người mà không cần đền mạng. Khi không có người ngoài, động tác vẫn thô lỗ tùy tiện như thế, ngay cả cái giọng điệu cà lơ phất phơ từ nhỏ đến lớn cũng không hề thay đổi. Nhưng cậu ta cứ cảm thấy Ngô Diệp có gì đó khác lạ.
Sự “khác lạ” này không phải nói tình cảm của Ngô Diệp với cậu ta đã thay đổi. Cậu ta vẫn cảm nhận được Ngô Diệp vẫn coi mình là anh em tốt, là bạn chí cốt. Cái thay đổi là... khí chất.
Bàng Chí bỗng nhiên chợt nhận ra, Ngô Diệp chẳng phải có khí thế hơn trước rất nhiều sao? Vừa rồi Ngô Diệp liếc cậu ta một cái, rõ ràng không hề có hàm ý gì, nhưng tim cậu ta lại thót một cái, đáy lòng dâng lên một áp lực vô hình.
Cảm giác áp bức này cậu ta chỉ từng cảm nhận được ở cha của Ngô Diệp, ông Ngô Dung mà thôi.
Liên tưởng đến hành tung bí ẩn của Ngô Diệp thời gian qua, cùng với những động thái liên tục của Ngô Dung, Bàng Chí bỗng nhiên không còn chắc chắn nữa -- chẳng lẽ đúng như lời đồn bên ngoài, nhà họ Ngô vẫn còn giữ lại hậu chiêu?
Dù sao cũng là tình bạn từ thời mẫu giáo, Bàng Chí nhanh chóng bình tĩnh lại. Cậu gắp một miếng cá hấp nóng hổi, phản bác: “Xì, rõ ràng mày nhỏ hơn tao. Muốn làm anh thì bảo dì Hà nhét mày vào bụng sinh lại đi đã.”
Ngô Diệp nhổ toẹt miếng xương gà trong miệng ra: “Uổng công mẹ tao vừa khen mày hiểu chuyện hơn tao. Tin không, tao về mách lẻo ngay bây giờ đấy?”
Bàng Chí cười khẩy: “Ngô Tiểu Diệp, giữ chút thể diện được không? Lớn tướng rồi còn mách lẻo, mày không thấy xấu hổ sao?”
Ngô Diệp gắp một đũa thịt lợn xào tương Bắc Kinh. Thịt mềm, tương thơm nồng hậu vị hơi ngọt, ăn kèm với hành thái tươi non. Mùi vị đó, Ngô Diệp ăn bao nhiêu lần cũng không chán.
“Có gì mà xấu hổ? Thêm ba mươi năm nữa, dì Hà của mày vẫn là mẹ tao. Mày xem bà ấy có mắng mày không.”
Bàng Chí vươn bàn tay mập mạp dính mỡ ra, véo véo má phúng phính của Ngô Diệp: “Diệp tử, tao đã bảo cái mặt này của mày sao mãi không gầy đi được? Hóa ra toàn là do da mặt dày mà ra. Dày thế này, ba mẹ mày có biết không đấy?”
Ngô Diệp hất văng móng vuốt gấu của cậu ta ra: “Dày cũng không bằng mày. Bớt ăn đậu hũ của ông đi.”
Bàng Chí tặc lưỡi:
“Diệp tử, sao tao thấy cái mặt nhỏ này của mày còn trắng trẻo mịn màng hơn trước thế nhỉ? Mày nói xem, nếu dì Hà mà sinh mày ra là con gái thì tốt biết mấy. Nếu không, chỉ dựa vào cái mã này của mày thôi, anh đây liều cái mạng già cũng phải cưới mày về.”
Nhắc đến chuyện này, hồi bé Bàng Chí biết Ngô Diệp thực ra là con trai và con trai không thể làm cô dâu của mình, cậu ta còn khóc lóc thảm thiết một trận ra trò đấy.
Hồi đó, con gái cả lớp cộng lại cũng không xinh bằng một mình Ngô Diệp. Đôi mắt to tròn chớp chớp vừa kiêu ngạo vừa thần khí. Bàng Chí lúc đó đã quyết định phải cưới cậu về làm vợ. Kết quả, về nhà kể lại thì bị mẹ cười cho thối mũi...
Đích thị là một đoạn lịch sử đen tối. Thời gian trước, chuyện này còn bị mẹ Ngô biết được và lôi ra trêu chọc.
Ngô Diệp nhìn cậu ta từ trên xuống dưới rồi từ dưới lên trên, hừ một tiếng: “Chỉ bằng mày?” Béo sắp ngang ngửa Thỏ đại ca rồi, so với một ngón tay của Đại Tần nhà ông cũng chẳng bằng.
Khoan đã, cưới về gì đó... Hình như có cái gì đó kỳ quái lọt vào rồi. Không đúng, cậu ta nói chuyện cưới xin với một thằng đàn ông làm gì chứ.
Mạch não của Ngô Diệp khá kỳ lạ. Rất nhanh, cậu lại từ chuyện cưới xin lệch sang đàn ông. Trong lòng bỗng lạnh toát: sao cảm giác mình cong hơi bị triệt để thế này? Ngô Nhị thiếu thẳng tưng ngày xưa đâu rồi?
Bàng Chí bất mãn nói: “Tao làm sao? Đợi tao giảm béo xong, xem có làm mù mắt chó bọn mày không. Chưa nghe câu ‘mỗi người béo đều là cổ phiếu tiềm năng’ sao? Đợi ông đây gầy đi, đẹp trai mù mắt chúng mày!”
Ngô Diệp hừ một tiếng: “Nghe mày nói mấy trăm lần rồi. Mày giảm cho bọn tao xem đi. Đừng có mà sợ giảm béo xong, đến cổ phiếu tiềm năng cũng không làm được nữa nhé?”
Mồm miệng Bàng Chí cũng độc địa lắm: “Ít ra tao còn có chỗ để giảm. Ngô Tiểu Diệp, mày có bản lĩnh thì mọc ra cái mặt đàn ông trưởng thành cho ông xem nào?”
Nhị thiếu gia trừng mắt: “Thằng béo chết tiệt!”
Bàng Chí cười hì hì đáp trả: “Vạn niên nhi đồng!”
Hai đôi đũa cùng lúc gắp vào một miếng bụng cá béo ngậy. Bạn chí cốt một giây biến thành kẻ thù. Cơm chưa ăn xong, hai chai Mao Đài xuống bụng lại thân thiết như mặc chung một cái quần.
“Béo, sau này mày định thế nào? Hay là mày đi theo tao đi.”
Bàng Chí tâm trạng không tốt, uống mấy chén rượu lớn, đầu óc quay cuồng. Cậu đập mạnh xuống bàn một cái, ợ rượu rồi hét lớn:
“Được, ông về bảo mẹ ông ly hôn với lão già chết tiệt kia trước! Sau này, hai mẹ con ông... toàn bộ dựa vào anh em mày rồi. Ông, ông sớm muộn gì cũng làm nên sự nghiệp kinh thiên động địa, cho lão ta hối hận, cho lão ta hối hận!”