274. Chương 274: Bạn gái bàng chí

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 274: Bạn gái bàng chí

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 274 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhị thiếu gia oán trách món Tây không phải vì nó dở. Ngược lại, nhà hàng Tây ở Mê Đô có hương vị rất chuẩn, không gian cũng vô cùng tốt, tóm lại là sang trọng đẳng cấp.
Nhưng vấn đề chính là ở chỗ quá mức sang trọng. Mỗi món ăn không chỉ ngon mà còn tinh tế đến mức, trong chiếc đĩa lớn, phần trang trí đã chiếm quá nửa, món chính chỉ còn một chút xíu, ăn dăm ba miếng là hết, chẳng thực tế bằng Túy Hương Các chút nào.
Với cái dạ dày của Nhị thiếu gia, cần phải ăn bao nhiêu đĩa món Tây mới có thể no đây?
Nhị thiếu gia nghĩ nếu chỉ có cậu và tên béo chết tiệt kia, gọi liền mấy phần bít tết thì chắc chắn không thành vấn đề, nhưng lại có thêm bạn gái của tên béo kia, cậu không muốn mất mặt.
Đang yên đang lành thì ăn món Tây làm gì cơ chứ.
Nhị thiếu gia, vì sĩ diện, mang theo một bụng oán niệm đến Mê Đô. Hôm nay Bàng Chí là người mời, dẫn bạn gái đến sớm hơn vài phút.
Ngô Diệp nhìn bạn gái của Bàng Chí, thấy hơi lạ mặt. Chắc hẳn không phải thiên kim tiểu thư của gia đình nào trong giới thượng lưu thành phố H, vì trong giới này, những người thường xuyên qua lại cũng chỉ có bấy nhiêu, dự tiệc này tiệc nọ kiểu gì cũng sẽ quen mặt.
Cô gái mặc chiếc váy voan màu xanh nhạt được cắt may rất khéo léo, trông như mẫu mới của một thương hiệu lớn nào đó trong mùa này. Màu sắc làm tôn lên làn da trắng nõn, đường cắt tinh tế giúp tôn lên vóc dáng đẹp của cô.
Ánh mắt nhìn người của Bàng Chí quả thực không tệ. Bạn gái cậu ta trông rất có nhan sắc, dáng người cao ráo, ba vòng chuẩn chỉnh, dịu dàng pha chút thanh tao ngồi đó, rất ra dáng một nữ thần.
Tuy nhiên, Ngô Diệp từng bị Liên Ngọc lừa dối, giờ lại bị Đại Tần bẻ cong hoàn toàn, nên cậu không còn cảm thụ nổi cái gọi là nữ thần nữa.
Bàng Chí vui vẻ giới thiệu hai người với nhau, hàn huyên một lát rồi bắt đầu gọi món.
Nhị thiếu gia gọi một suất hàu sống, một suất súp rau củ quả, một suất cá hồi áp chảo đặc biệt, một suất bít tết thăn ngoại đặc biệt, một suất gan ngỗng Pháp, một suất ốc sên nấu rượu vang, một suất Tiramisu cổ điển, một ly Cappuccino.
Bàng Chí cũng gọi mấy món mình thích cùng với rượu. Cuối cùng, bạn gái cậu ta là Hà Giai Na chỉ gọi một suất bít tết thăn nội và một suất salad rau củ, cùng một ly cà phê Blue Mountain.
Ngô Diệp và Bàng Chí không câu nệ nhiều, vừa ăn vừa trò chuyện. Vì có Hà Giai Na ở đó, nên chuyện công việc chỉ được nói qua loa, chủ yếu là kể về những chuyện vui vẻ ngày xưa.
Hà Giai Na giữ hình tượng nữ thần rất tốt, chỉ ăn lấy lệ hai ba miếng bít tết rồi thôi, đĩa salad rau củ nhỏ xíu cũng chỉ ăn chưa đến một nửa.
Bàng Chí mới yêu cô không lâu, đang trong lúc mặn nồng, quan tâm hỏi:
“Món ăn không hợp khẩu vị sao?”
Bàng Chí giờ đã gầy đi hẳn, cao ráo, dáng người đẹp. Tuy không đẹp trai như cậu ta tự khoe, nhưng đứng trong đám đông tuyệt đối sẽ không bị chìm nghỉm.
Hà Giai Na mím môi cười khẽ: “Món Tây ở đây chuẩn vị hơn bên ngoài nhiều, rất ngon. Chỉ là em ăn ít nên chỉ ăn được vậy thôi.”
Bàng Chí cười nói: “Anh còn lạ gì con gái các em? Ai cũng muốn gầy như yêu tinh xương trắng. Anh thấy em béo lên một chút nữa mới đẹp.”
Hà Giai Na cười mắng: “Ý anh là bây giờ em không đẹp sao?”
Bàng Chí vội vàng đổi giọng dỗ dành.
Nhị thiếu gia chuyên tâm cắt bít tết, thầm nghĩ cô gái này chưa từng nếm mùi khổ cực của thời mạt thế. Nếu người Lam Thành nhìn thấy đĩa bít tết này chắc sẽ sướng điên, đảm bảo vét sạch cả đĩa.
Con người ta cứ thích tự làm khổ mình. Lúc có cơm ăn no thì suốt ngày đòi giảm cân, quay đi quay lại hết cơm ăn, hận không thể mua hai cân mỡ lợn về nấu canh chan cơm.
Lại nhìn cái dáng vẻ khúm núm chiều chuộng bạn gái của Bàng Chí, Nhị thiếu gia thấy Đại Tần nhà mình tốt hơn nhiều. Xưa nay chỉ có hắn dỗ cậu, chẳng bao giờ cậu phải dỗ hắn. So ra, Đại Tần nhà cậu đỡ lo biết bao nhiêu, lại còn kinh tế thiết thực, phải 'like' mạnh.
Nhị thiếu gia hậu tri hậu giác, cuối cùng cũng hơi hiểu ánh mắt đầy ẩn ý của các cận vệ khi cậu và Đại Tần vô tình “khoe ân ái” là có ý gì rồi. Đích thị là ghen tị đỏ mắt.
Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, bữa cơm kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Sau đó, theo đề nghị của Bàng Chí, họ chuyển sang phòng KTV để hát hò. Ba người hát thì chán, Bàng Chí liền gọi điện rủ năm sáu người bạn đến chơi cùng. Sợ Hà Giai Na không vui, cậu ta còn đặc biệt bảo cô gọi điện mời bạn bè của mình đến.
Hà Giai Na cũng là người gốc thành phố H, gia đình có chút tài sản. Nhưng Mê Đô là nơi hoạt động theo chế độ hội viên, ngưỡng cửa rất cao. Trừ khi có hội viên dẫn vào, người thường không thể vào được.
Hà Giai Na cũng mới cùng Bàng Chí đến đây hai lần. Lần này còn được dẫn chị em bạn dì đến chơi, trong lòng rất vui. Cô lén hôn lên má Bàng Chí hai cái, làm Bàng Chí sướng rơn.
Năm giác quan của Ngô Diệp nhạy bén đến mức nào cơ chứ, chút động tác nhỏ của họ sao có thể qua mắt được cậu? Cậu bĩu môi giả vờ không biết. Sau đó, đợi Hà Giai Na ra ngoài gọi điện thoại, cậu mới hừ một tiếng: “Đồ không có tiền đồ.”
Bàng Chí chẳng giận chút nào, cười đưa tay véo má phồng lên của Nhị thiếu gia, rồi nói:
“Ông đây chỉ có chút tiền đồ thế thôi, sao nào? Ghen tị tao có bạn gái xinh đẹp à? Mày cũng kiếm một cô đi? Nói thật, trong đám bạn của Na Na, tao thấy có hai cô cũng khá xinh, người cũng được. Lát nữa họ đến, tao bảo Na Na làm mối cho mày nhé?”
Bàng Chí cảm thấy Ngô Diệp bị Liên Ngọc làm tổn thương hơi sâu. Tuy nhiên, chuyện đã qua hơn một năm rồi cũng nên buông bỏ rồi chứ? Ngô Diệp gạt tay cậu ta ra, cau mày hỏi: “Nhìn cái dáng vẻ này của mày, mày thật lòng với cô ấy à?”
Người tình trong mắt hóa Tây Thi, Bàng Chí lườm Ngô Diệp một cái rồi nói:
“Đương nhiên rồi, không thì mày tưởng anh đây chơi bời à? Mày không thấy Na Na rất tốt sao? Xinh đẹp, khéo ăn nói, lại dịu dàng chu đáo, còn từng du học nước ngoài về nữa. Hôm nọ tao đưa cô ấy về gặp mẹ tao, mẹ tao cũng khen cô ấy đấy.”
Ngô Diệp ngạc nhiên nhìn cậu ta rồi hỏi:
“Mày còn đưa cô ấy đi gặp dì Quyên rồi sao?”
Ấn tượng của Ngô Diệp về Hà Giai Na không tốt cũng không xấu. Chỉ qua một bữa cơm, Ngô Diệp cũng không đủ tinh tường để nhìn thấu người ta. Cậu chỉ không ngờ Bàng Chí mới quen nhau hai ba tháng đã đưa về ra mắt phụ huynh, có vẻ hơi nhanh.
Bàng Chí trước đây cũng có hai ba cô bạn gái, có cô quen cả năm trời cũng chưa thấy đưa về nhà. Ngô Diệp rất hiểu Bàng Chí tôn trọng mẹ mình đến mức nào. Nếu đã đưa người về gặp dì Quyên, vậy tuyệt đối là thật lòng muốn cưới.
“Biết sao được, ai bảo tao ưng cô ấy chứ?”
Bàng Chí đang nói thì điện thoại reo, cậu ta vội vàng nghe máy, nói chuyện với người đầu dây bên kia. Bị cuộc điện thoại này cắt ngang, Hà Giai Na cũng nhanh chóng quay lại phòng bao, Ngô Diệp không tiếp tục chủ đề đó nữa.
Rất nhanh sau đó, bạn bè của Bàng Chí và Hà Giai Na lần lượt đến.
Bạn bè của Bàng Chí thì Ngô Diệp cơ bản đều quen. Có một người là người Ngô Diệp từng gọi điện chào bán nhà nhưng bị từ chối khéo. Người đó vốn tưởng nhà họ Ngô sụp đổ rồi, ai ngờ người ta chớp mắt một cái đã Đông Sơn tái khởi.
Trong giới, không ít người tò mò tiền vốn nhà họ Ngô lấy từ đâu. Vừa mở xưởng, vừa mở siêu thị, lại đầu tư không ít dự án, số tiền bỏ ra ít nhất cũng mười mấy tỷ. Con cáo già Ngô Dung giấu kỹ thật.
Người ngoài sao biết được, tiền vốn của nhà họ Ngô đều do Ngô Diệp kiếm về chứ?
Thường xuyên lăn lộn trong giới, da mặt đều đã được tôi luyện. Người đó cũng không do dự, thấy Ngô Diệp liền xin lỗi, tự phạt ba ly rượu trắng.
Ngô Diệp đã sớm nhìn thấu bộ mặt thật của đám người này, ngoài mặt qua loa là được. Cậu cũng không định thâm giao với họ nữa, cười cạn ly với người đó, mọi chuyện coi như xí xóa. Còn trong lòng nghĩ gì, chỉ có bản thân mới rõ nhất.
Sau đó, bạn bè của Hà Giai Na cũng đến. Cô làm trong ngành truyền thông, bạn bè chị em đều là những cô gái xinh đẹp nổi bật. Năm sáu đại mỹ nữ xinh đẹp xuất sắc ngồi trong phòng bao, không khí không cần khuấy động cũng tự nóng lên.
Ngô Diệp không hứng thú hát hò lắm, ăn chút đồ, dùng điện thoại lên mạng đọc tiểu thuyết, trốn vào một góc cũng khá tự tại.
Người khác muốn bắt chuyện với cậu nhưng ngại khí thế lạnh lùng tỏa ra quanh người cậu, chưa kịp đến gần đã sợ, Ngô Diệp được yên tĩnh.
Hát được một nửa, mấy nhân viên phục vụ trẻ đẹp trai bưng rượu, bánh ngọt, đĩa trái cây, đồ ăn vặt vào. Dẫn đầu là tổng giám đốc Mê Đô, ông ta cho người đặt đồ xuống xong, cung kính nói với Ngô Diệp:
“Ngô thiếu, thiếu gia nhà tôi vừa đến. Cậu ấy nghe nói ngài ở đây, đặc biệt bảo tôi qua hỏi xem ngài có rảnh không? Nếu rảnh, cậu ấy muốn mời ngài qua uống chén trà ôn chuyện.”
Ngô Diệp không ngờ Triệu Quân hôm nay cũng ở đây. Cũng khá lâu rồi không gặp gã, qua ôn chuyện cũng tốt. Mấy lính đánh thuê Triệu Quân tìm giúp cậu đều là những người khá tốt, giúp gia đình giải quyết rất nhiều rắc rối, vì thế cũng nên cảm ơn gã một tiếng.
Ngô Diệp nhét điện thoại vào túi, cười nói:
“Vừa khéo, tôi cũng lâu rồi không gặp anh Triệu. Đi thôi, tiện thể qua thăm anh ấy. Béo, tao đi trước đây, bọn mày chơi vui vẻ nhé. Tối nay tao mời, coi như tạ lỗi với mọi người.”
Bàng Chí chưa kịp nói gì, tổng giám đốc đã khách sáo cười nói trước: “Sao có thể để Ngô thiếu tốn kém? Thiếu gia nhà tôi nói rồi, chi tiêu tối nay của mọi người đều miễn phí, mọi người cứ chơi thoải mái, chơi vui là được.”
Ngô Diệp nhìn ông ta cười nói: “Sao lại để anh Triệu tốn kém như vậy?”
Tổng giám đốc đáp:
“Ngô thiếu khách sáo quá. Với giao tình giữa ngài và thiếu gia, đâu cần khách sáo như vậy?”
Tổng giám đốc Mê Đô là tâm phúc của Triệu Quân, đã sớm được Triệu Quân dặn dò kỹ lưỡng rằng Ngô Diệp có giao tình vào sinh ra tử với gã. Nếu Ngô Diệp đến Mê Đô, nhất định phải tiếp đãi chu đáo, mọi chi tiêu đều miễn phí.
Người khác không biết chứ ông ta từng tận mắt chứng kiến cảnh Ngô Diệp một chiêu đánh bại quyền vương. Hơn nữa, ông ta cũng biết Ngô Diệp có quan hệ tốt với Victor, một người dính líu sâu đến thế giới ngầm như vậy, không cho phép ông ta lơ là chút nào.
“Được, lát nữa tôi sẽ đích thân cảm ơn anh Triệu. Béo, bọn mày chơi từ từ nhé, tao đi trước đây.”
Sau khi Ngô Diệp theo tổng giám đốc rời đi, đám bạn của Bàng Chí hoàn toàn bùng nổ vì ngạc nhiên.
Ngô Diệp từ khi nào lại có quan hệ thân thiết với thái tử Mê Đô như vậy?
Ra khỏi phòng bao, Ngô Diệp đang định đi thang máy lên tầng thượng, bên cạnh bỗng truyền đến một giọng nói quen thuộc: “A Diệp, lâu rồi không gặp.”
Ngô Diệp quay đầu lại, người đi tới không phải Ngô Sâm thì là ai? Hai tay buông thõng bên hông cậu bất giác nắm chặt thành nắm đấm.