275. Chương 275: Vả mặt - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 275: Vả mặt - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 275 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay sau đó, Ngô Diệp cười lạnh một tiếng, hoàn toàn không để ý đến Ngô Sâm, quay sang nhìn quản lý của Mê Đô, châm chọc nói:
“Đẳng cấp của Mê Đô xuống thấp thế này từ bao giờ vậy, sao đến loại súc sinh không bằng cầm thú cũng cho vào?”
Nếu là một năm trước gặp Ngô Sâm, có lẽ cậu sẽ không nhịn được mà đánh hắn một trận. Nhưng sau hơn một năm, trải qua biết bao sinh tử, nắm trong tay sinh mạng của hàng chục vạn người, nhìn lại Ngô Sâm, Ngô Diệp chỉ thấy một khuôn mặt xa lạ và mang vẻ mặt của một kẻ con buôn. Cơn giận thoáng qua, chỉ còn cảm giác xa lạ như gặp một người không quen biết.
Nếu cậu muốn giết Ngô Sâm, dễ như bóp chết một con kiến. So với việc dễ dàng giải quyết hắn, tự tay làm bẩn mình, cậu muốn nhìn thấy hắn hối hận không kịp hơn.
Trong mắt Ngô Sâm, chẳng phải tiền tài danh vọng là quan trọng nhất sao? Nếu có một ngày khiến hắn mất tất cả những thứ đó, sau đó trơ mắt nhìn gia đình cậu phất lên như diều gặp gió thì sao? Chỉ nghĩ thôi cũng thấy hả dạ.
Tim quản lý thót lại, trán và lưng toát mồ hôi hột, chẳng mấy chốc chiếc áo sơ mi trắng tinh đã ướt đẫm mồ hôi.
Ông ta chưa kịp nói gì, em họ Vương Bằng của Ngô Sâm đã gào lên: “Mày là cái thá gì, mày tưởng mày vẫn là Nhị thiếu gia nhà họ Ngô từng oai phong lẫm liệt à? Mẹ mày...”
Không cần Ngô Diệp mở miệng, quản lý lau mồ hôi lạnh, ra hiệu cho mấy nhân viên phục vụ lôi Vương Bằng đi, bịt miệng gã lại. Dám vô lễ với khách như vậy, Mê Đô cũng có tiếng là không ngán bất cứ ai gây rối.
Nhưng Mê Đô có tư cách đó, ai dám gây sự ở Mê Đô thì đừng trách họ không khách sáo.
Đi cùng Ngô Sâm không chỉ có Vương Bằng mà còn có một người anh họ khác là Vương Thanh.
Vương Thanh rất sĩ diện, chuyện này xảy ra khiến mặt gã tím tái. Gã cũng chẳng phải người tính tình tốt đẹp gì nhưng gã có mắt nhìn hơn Vương Bằng, nhận ra nhóm người Mê Đô rõ ràng cùng phe với Ngô Diệp. Trong lòng vô cùng thắc mắc -- Chẳng lẽ đúng như lời đồn, Ngô Diệp bám víu được vào Triệu thái tử của Mê Đô? Nghĩ vậy, ánh mắt giận dữ của gã nhìn Ngô Diệp thêm vài phần khinh bỉ và coi thường.
Thực ra Ngô Sâm vẫn luôn âm thầm để ý tin tức về nhà họ Ngô. Nhà họ Ngô có bao nhiêu tài sản người khác không biết, hắn tự tin trước kia ông cụ vẫn không giấu hắn điều gì.
Giờ thấy nhà họ Ngô lật ngược tình thế ngoạn mục, trong lòng Ngô Sâm rất khó chịu. Có lẽ vì làm nhiều việc trái lương tâm, suy bụng ta ra bụng người, hắn không cho rằng sau này Ngô Diệp phát đạt sẽ tha cho hắn. Hắn chỉ lo đánh rắn không chết bị rắn cắn lại.
Từ tin tức hắn nghe ngóng được, lại nhìn tổng giám đốc Mê Đô bình thường kiêu ngạo giờ lại cung kính với Ngô Diệp, trong lòng Ngô Sâm nảy sinh nhiều hối hận.
Tất nhiên, hắn không hối hận vì đã ra tay với Ngô Diệp, với nhà họ Ngô, mà là hối hận vì người phái đi không đáng tin, có việc cỏn con cũng làm không xong...
Nếu Ngô Diệp thực sự nương tựa được vào người có thế lực lớn như Triệu Quân, chuyện sau này e là khó giải quyết rồi... Ngô Sâm hơi cúi đầu, đôi mắt sau cặp kính lóe lên tia sáng u tối.
“Ngô thiếu đừng giận, chuyện này là do chúng tôi làm không tốt, ngài đừng giận.”
Tổng giám đốc liên tục cúi đầu xin lỗi. Ân oán giữa nhà họ Ngô chính là do ông ta đích thân đi thu thập tài liệu, nội tình bên trong rõ như ban ngày. Ông ta sợ Ngô Diệp tức giận động thủ, lỡ tay gây ra án mạng ở Mê Đô thì ông ta không biết ăn nói thế nào.
“Giận mấy con súc sinh làm gì, chúng ta đi thôi.”
Vương Thanh không nhịn được nữa, gào lên: “Mày chửi ai là súc sinh.”
Nhị thiếu gia liếc gã một cái, cười lạnh:
“Nhìn xem súc sinh vẫn là súc sinh, tiếng người cũng không hiểu.”
Ngô Diệp chưa bao giờ thích đám họ hàng bên ngoại của Ngô Sâm, đặc biệt ghét hai anh em Vương Bằng, Vương Thanh. Hồi nhỏ hai người đó cậy lớn bắt nạt cậu không ít, đây có lẽ cũng là một trong những nguyên nhân khiến cậu và Ngô Sâm mãi không thân thiết được.
Vương Thanh tối nay uống không ít rượu, tâm trạng vốn đã không tốt. Bị Ngô Diệp châm chọc khiêu khích, lý trí có phần mất kiểm soát. Vẫn coi Ngô Diệp là đứa trẻ con ngày xưa bị họ bắt nạt đến phát khóc, gã chửi ầm lên:
“Mày chẳng qua chỉ là thằng trai bao bán mông, ông đây hôm nay...”
Nói rồi còn lao tới, nắm đấm to như cái bát đấm thẳng vào mặt Ngô Diệp...
Một tiếng hét thảm thiết như heo bị chọc tiết suýt làm vỡ màng nhĩ mấy người có mặt. Vương Thanh khụy xuống đất, ôm cánh tay trái mềm oặt, không còn cảm giác, đau đớn lăn lộn trên đất.
Chỉ thấy cổ tay Vương Thanh xoắn vặn như sợi quẩy, xương gãy chọc thủng da thịt, lòi cả ra ngoài. Máu tươi ồ ạt nhanh chóng nhuộm đỏ tấm thảm hoa văn lộng lẫy trên hành lang, trông vô cùng đáng sợ.
Ngô Diệp vừa rời khỏi phòng bao được một lúc, Hà Giai Na và Bàng Chí cùng đi ra định xuống lầu đón người, vừa hay từ xa đã nhìn thấy cảnh này, sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
Ngô Diệp lơ đãng phủi tay như thể rũ bỏ bụi bẩn, cười lạnh nói với những người xung quanh đang sợ ngây người: “Tôi đây là phòng vệ chính đáng.” Cậu quay sang nói với quản lý: “Đi thôi, kẻo anh Triệu đợi lâu.”
“Vâng, vâng.” Quản lý liên tục đáp lời. Thang máy vừa mở cửa, ông ta ra hiệu cho thuộc hạ, rồi vội vàng theo Ngô Diệp vào thang máy.
Trong Mê Đô có sàn đấu ngầm, đương nhiên trang bị không ít bác sĩ tay nghề cao, cùng thiết bị, thuốc men tiên tiến. Thuộc hạ của quản lý nhận được ám hiệu từ cấp trên, vội cho người đưa Vương Thanh đi.
Dù sao đi nữa, tai nạn xảy ra ở Mê Đô, vẫn cần phải xử lý ổn thỏa.
Triệu Quân lần này đến thành phố H là chuyên đến để bàn bạc một vụ làm ăn lớn. Vụ làm ăn này không gì khác ngoài việc muốn phát triển khu công nghiệp cũ.