Chương 42: Khu công nghiệp cũ - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 42: Khu công nghiệp cũ - 1

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hệ thống vẫn luôn mong Ngô Diệp có thể trở lại thế giới tang thi. Trước đây, khi cho Ngô Diệp mua đồ trả góp, nó đã thỏa thuận về việc thu lãi, nhờ đó tích lũy được một số điểm và năng lượng tinh hạch.
Thêm vào đó, trong suốt thời gian qua, Ngô Diệp không ngừng trao đổi vật phẩm và cường hóa gen, giúp hệ thống theo quy tắc vận hành tích lũy được một lượng điểm và năng lượng đáng kể, đồng thời cũng tự nâng cấp nhẹ.
Vì vậy, nếu cố gắng tiết kiệm một chút, cơ bản hệ thống có thể gom đủ năng lượng để đưa Ngô Diệp xuyên qua hố đen.
Hệ thống thành thật thông báo: [Trong vòng ba ngày, tôi có thể cho cậu nợ một cơ hội sử dụng cổng dịch chuyển. Sau ba ngày, tôi cũng đành chịu.]
[Tại sao?] Ngô Diệp hỏi.
[Việc vận hành cần tiêu hao năng lượng. Khi năng lượng dự trữ của hệ thống giảm xuống dưới ngưỡng an toàn, nó sẽ chuyển sang trạng thái ngủ đông, cho đến khi ký chủ tìm được nguồn năng lượng phù hợp mới có thể khởi động lại.]
Thời gian ba ngày hơi gấp gáp, nhưng bệnh tình của A Ly không thể trì hoãn thêm được nữa, cần phải chữa trị càng sớm càng tốt.
Em trai cậu mới mười sáu tuổi lại rất thông minh, biết đâu sau khi chữa khỏi còn có thể cùng bạn bè cùng trang lứa thi đại học, tận hưởng cuộc sống của một đứa trẻ bình thường.
[Hệ thống, cảm ơn mày.] Ngô Diệp gửi sóng não trả lời rất chân thành.
Hệ thống bỗng cảm thấy nhiệt độ chip hằng nhiệt tăng vọt vài độ, quả nhiên là nó bị nhiễm virus rồi sao? Hệ thống cố tỏ ra bình tĩnh hừ một tiếng, rồi vội vàng quay về kiểm tra chip của mình.
Ngô Diệp ngồi trong bệnh viện một lúc, thấy Ngô Ly vẫn chưa tỉnh bèn cùng cha mẹ bắt taxi về căn hộ gần trường học.
Sau một hồi loay hoay, về đến nhà đã gần một giờ sáng. Ngô Diệp thấy cha mẹ đều mệt mỏi rã rời nên giục họ đi nghỉ trước, những chuyện còn lại hãy bàn vào ngày mai.
Đứa con trai mất tích cả tháng trời cuối cùng cũng trở về, tảng đá đè nặng trong lòng cha mẹ Ngô cuối cùng cũng được trút bỏ.
Đối với hai ông bà, chuyện tập đoàn đổi chủ đã là chuyện đã rồi, có buồn cũng vô ích. Sự an toàn của Ngô Diệp mới là quan trọng nhất.
Suốt tháng qua không tìm thấy tung tích Ngô Diệp, Ngô Ly lại nói chính Ngô Sâm gọi anh hai ra ngoài, nên cha Ngô luôn nghi ngờ Ngô Diệp nằm trong tay đám người Ngô Sâm. Vì 'ném chuột sợ vỡ đồ quý' nên ông không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Chu Vương Nguyên được Ngô Sâm báo tin, đương nhiên nắm được điểm yếu của cha Ngô, thỉnh thoảng tiết lộ vài thông tin mập mờ để không ngừng 'được đằng chân lân đằng đầu'.
Ngô Sâm đã sớm lợi dụng quyền hạn và con dấu cha Ngô giao cho để rút cạn gần hết vốn liếng công ty bằng đủ mọi thủ đoạn, sau đó dùng số vốn này đăng ký thành lập một công ty khác.
Tập đoàn Ngô thị chỉ còn là cái vỏ rỗng, được hắn dùng làm thù lao hứa cho Chu Vương Nguyên. Chu Vương Nguyên đã góp không ít sức trong quá trình “hút máu” của Ngô Sâm nên cũng nhận được lợi ích tương xứng.
Giờ hắn nhảy ra tranh giành quyền lãnh đạo Ngô thị phần nhiều là do chấp niệm, tất nhiên cũng là để kiếm thêm lợi ích từ Ngô Dung. Còn Ngô Sâm liên tục 'châm dầu vào lửa' bên cạnh, thuần túy là để ép Ngô Diệp lộ diện.
Hắn không tin một người sống sờ sờ lại có thể mất tích một cách kỳ lạ không dấu vết. Nếu Ngô Diệp có bản lĩnh thoát khỏi âm mưu tất sát của hắn thì đợi đến khi cậu thực sự trưởng thành sẽ thế nào? Ngô Sâm tự phụ rằng tính toán của mình không sai sót, hắn không cho phép Ngô Diệp trở thành biến số.
Trong ván cờ này, Ngô Diệp mất tích lại trở thành mấu chốt.
Giờ cậu xuất hiện trở lại trước mắt mọi người, cục diện hiện tại chắc chắn sẽ xảy ra biến đổi 'long trời lở đất'.
Đêm nay, định sẵn là đêm mất ngủ của rất nhiều người.
Đợi cha mẹ ngủ say, Ngô Diệp cầm chứng minh thư vốn bị mẹ giữ, lén lút rời khỏi nhà.
Căn hộ cao cấp nằm ở trung tâm thành phố có hệ thống an ninh tương xứng với giá nhà, đến mức một con ruồi bay vào cũng bị camera dày đặc nhận diện rõ ràng, muốn trà trộn vào là chuyện không tưởng.
Tuy nhiên, Ngô Diệp là chủ nhà hợp pháp, cậu cầm chứng minh thư đến thẳng trung tâm quản lý để đối chiếu và đăng ký.
Cô nhân viên lễ tân chưa chính thức nhận chức nhìn thấy Ngô Diệp khoác trên người toàn hàng hiệu quốc tế, mắt sáng rực như đèn pha. Lại nhìn ý cười lấp ló trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp của cậu, toàn thân cậu như viết hai chữ “Đại gia”.
Tim cô nàng đập thình thịch, dùng tốc độ nhanh nhất tìm thẻ phòng dự phòng và thẻ chủ nhà cho cậu. Cô lén lút viết nhanh một mẩu giấy kẹp dưới thẻ phòng, cười tươi như hoa đặt vào tay Ngô Diệp, cuối cùng còn không quên khẽ gãi vào lòng bàn tay cậu.
Ngô Diệp rất tỏ vẻ hiểu ý, nở nụ cười đầy ẩn ý, buông một câu cảm ơn rồi rời đi dưới ánh mắt lúng liếng x**n t*nh của cô nàng lễ tân. Ra khỏi cửa, cậu rẽ phải, ném mẩu giấy vào thùng rác một cách chính xác.
Cầm thẻ chủ nhà, Ngô Diệp thuận lợi lên tầng sáu tòa nhà C. Căn hộ cách âm rất tốt. Ngô Diệp đứng bên ngoài do dự một giây rồi quyết định không bấm chuông mà quẹt thẻ vào thẳng.
Liên Ngọc đã bất nhân thì đừng trách cậu bất nghĩa!
Đêm nay, cậu nhất định phải hỏi cho ra lẽ tại sao Liên Ngọc lại bỏ thuốc cậu!
Sau khi “cho thuê” căn hộ này cho Liên Ngọc, trừ khi cô mời hoặc vào những dịp đặc biệt, Ngô Diệp rất ít khi đến đây. Vì thật lòng yêu thích, cậu luôn dành cho Liên Ngọc sự tôn trọng đầy đủ.
Giờ đứng trong phòng khách ấm áp, trang nhã dưới tầng, lần đầu tiên Ngô Diệp nghiêm túc quan sát nơi này, bỗng thấy mọi thứ xa lạ đến thế.
Trên lầu có tiếng nói chuyện.
Ngô Diệp nín thở theo bản năng, nhẹ nhàng đi lên lầu. Qua cánh cửa phòng khép hờ, giọng nói không cam lòng của Liên Ngọc truyền ra:
“Ngô Sâm, bây giờ anh cần đến tôi rồi sao? Lúc trước anh hứa với tôi thế nào? Chẳng phải anh đã đính hôn với Âu Dương Hinh rồi sao? Anh bảo cô ta đi quyến rũ em trai anh đi còn tìm tôi làm gì?”
Đầu dây bên kia không biết nói gì mà Liên Ngọc lại hét lên: “Tôi bỏ thuốc Ngô Diệp thì đã sao? Thuốc đó cũng là do người của anh đưa cho tôi, lôi ra ánh sáng thì anh cũng chẳng yên thân đâu!”
Dù có tưởng tượng ra sự thật ngàn lần cũng không gây sốc bằng việc chính tai nghe đương sự nói ra.
Ngô Diệp vốn tưởng mình tận tai nghe thấy những lời này sẽ đau lòng, sẽ kích động, sẽ phẫn nộ, nhưng giờ cậu phát hiện mình lại chẳng có cảm giác gì, trái tim tê liệt như không phải của mình.
Phản ứng này quá bất ngờ khiến Ngô Diệp buộc phải tự hỏi lại bản thân một vấn đề: Cậu thực sự thích Liên Ngọc sao?