Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 83: Đào vàng ở huyện thanh mân - 2
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bành Tử Quân cũng là dị năng giả cấp hai trung cấp. Trông thư sinh nhưng thực chất anh ta là dị năng giả hệ Sức mạnh, sở hữu sức mạnh vô song, có thể tay không nghiền nát đá.
Chàng thanh niên lầm lì tên Triệu Càn Vũ là dị năng giả hệ Ám ăn mòn cực hiếm gặp, hơn nữa đã đạt đến cấp hai đỉnh cao. Tần Vô Hoa nhìn thấy ánh mắt cuồng nhiệt đặc trưng của một kẻ đam mê tu luyện trong mắt cậu ta.
Theo yêu cầu của Triệu Càn Vũ, Tần Vô Hoa đã đấu tay đôi với cậu ta ngay tại chỗ, hai người giao ước sẽ dừng lại đúng lúc.
Cuối cùng, Tần Vô Hoa kỹ năng cao hơn một bậc đã giành chiến thắng. Triệu Càn Vũ nhìn hắn như người chết đói nhìn thấy đùi gà béo ngậy, vẻ mặt đầy tiếc nuối vì chưa thỏa mãn.
Ngoài năm người trên, Tần Vô Hoa còn tuyển thêm năm dị năng giả nữa, gồm hai hệ Kim, một hệ Hỏa, một hệ Thổ và cuối cùng là một hệ Trị liệu. Tất cả đều đạt cấp hai trung cấp. Cộng thêm nhóm Bành Tử Quân là tổng cộng 10 dị năng giả.
Trong số những người đến tuyển, dị năng đạt cấp hai trung cấp không nhiều, người có kỹ năng bắn súng và thân thủ tốt càng hiếm, nên rất dễ chọn ra.
Ngược lại, sự cạnh tranh của thợ săn thường gay gắt hơn nhiều. Đối với thợ săn thường, nhiệm vụ với mức lương đảm bảo 4000 tinh hạch đúng là cơ hội ngàn năm có một.
Vì liên tục có người đến địa điểm tuyển chọn, Tần Vô Hoa mất cả buổi sáng mới chọn ra được hai mươi thợ săn thường. Những người này ngoài thân thủ cao cường còn có một điểm chung: đều là cựu chiến binh trước mạt thế.
Phục tùng là bản chất của người lính.
Trưa hôm đó, sau khi ký xong hợp đồng thuê mướn và trả xong tiền lương đảm bảo, chiều Tần Vô Hoa dẫn những người này đến khu vây săn để huấn luyện phối hợp.
Qua một buổi chiều và sáng hôm sau, ba mươi người này từ chỗ ai nấy tự chiến đấu đã biết phối hợp tác chiến. Sự ăn ý tăng lên, sức chiến đấu cũng được cải thiện đáng kể.
Còn Ngô Diệp thì bỏ vốn lớn đổi ba chiếc hộp cách ly năng lượng nhỏ, rồi nhờ Kỷ Vân hàn bốn chiếc hộp cậu đang có thành một chiếc lớn, lắp vào bên trong thùng xe của “Khai Lô”. Đồng thời, thùng xe của Khai Lô cũng được sửa lại thành hình nón cụt, với miệng thu nhỏ lại.
Mỗi lần Khai Lô dùng “tay” trực tiếp bỏ tinh hạch vào hộp cách ly và đóng nắp, hiệu suất làm việc đều giảm đi đáng kể.
Kỷ Vân và giáo sư Lý vội vàng lắp thêm cho Khai Lô một cánh tay máy nữa. Với hai tay thay phiên nhau làm việc, tốc độ mới có thể trở lại như ban đầu.
Sau hôm kết thúc trong sự không hài lòng đó, Hứa Nham và Trần Bảo Quan đều phái thủ hạ đi huyện Thanh Mân thám thính tin tức. Những người được phái đi đều bặt vô âm tín nên hai người đành từ bỏ ý định ban đầu, đồng ý với phương án phân chia của Chu Thắng.
Tiếp theo là bàn bạc chiến lược và chiến thuật.
Mọi người chuyển sang “biệt thự” độc lập mà Chu Thắng đã thuê. Chu Thắng lấy bản đồ huyện Thanh Mân ra, chia sẻ lộ trình với mọi người.
Theo bản đồ, sau khi đến ngoại ô huyện Thanh Mân, họ sẽ đi vào huyện từ đại lộ khu công nghiệp ngoại thành. Từ con đường này sẽ rẽ vào một con phố cũ mà chỉ người dân địa phương mới biết để đi thẳng vào mục tiêu chuyến đi lần này: phố Tào Nam.
Chu Thắng và Ngô Diệp phụ trách đoạn phố phía trên, còn Hứa Nham và Trần Bảo Quan phụ trách đoạn phố phía dưới.
Sau khi vào phố, họ rất có thể chỉ có mười mấy phút để hành động. Vì vậy, để tránh lãng phí thời gian không cần thiết, họ giao ước ngay từ bây giờ: chỉ cần người của bên nào đã vào được một cửa hàng, thì bất kể bên trong có gì, ba bên còn lại đều không được phép cướp đoạt.
Sau khi hành động kết thúc, từ đầu kia phố Tào Nam họ sẽ rẽ vào phố Đông Thị, chạy về phía bến xe huyện Thanh Mân, rồi cuối cùng rời khỏi huyện bằng đường cao tốc.
Đường cao tốc chắc chắn đã bị phong tỏa từ lâu, nên họ chỉ có thể đi theo đường biên bên cạnh. Lần trước, người của Chu Thắng đã thành công rời khỏi huyện Thanh Mân bằng đường biên này, cho thấy tuyến đường hoàn toàn thông suốt và không có vấn đề gì.
Ngô Diệp về nhà bàn bạc lại chiến lược và chiến thuật với nhóm Tần Vô Hoa, Tiền Hâm. Xong xuôi, cậu vẫn thấy không yên tâm, bèn dùng điểm tích lũy và tinh hạch đỏ để đổi thêm 3 liều vắc-xin. Cộng với 3 liều Tần Vô Hoa còn giữ, tổng cộng là đủ 6 liều.
30 người thuê về dù sao cũng chỉ là người ngoài, sống chết mặc bay. Nhưng 5 đàn em mà cậu đã công nhận, nếu bị tang thi làm bị thương, cậu sẽ không đành lòng đứng nhìn họ chết.
Sáng sớm ngày thứ ba, chân trời vừa hửng sáng, Ngô Diệp dẫn theo 5 đàn em và những người được thuê ngồi trên xe tải, bám sát theo một xe tải lớn cùng ba xe bán tải của Chu Thắng, rầm rộ rời khỏi Lam Thành, thuận lợi vượt qua “bức tường tang thi”, lao thẳng về hướng huyện Thanh Mân cách đó hai trăm cây số.
Huyện Thanh Mân trước mạt thế chỉ là một huyện lỵ nhỏ hẻo lánh, chưa đạt đến cấp 4. Toàn huyện có khoảng 80 vạn dân, cư dân thị trấn trong huyện khoảng 35 vạn.
Hai ba năm trước mạt thế, huyện trưởng huyện Thanh Mân vất vả lắm mới thu hút được một khoản đầu tư lớn, xây dựng được một khu công nghiệp tử tế, thu hút không ít nhà đầu tư. Kết quả là chưa kịp tạo nên thành tựu vang dội thì tai họa từ trên trời ập xuống, tất cả đều tan thành mây khói.
Sau ba tiếng đồng hồ lái xe nhàm chán, đoàn xe cuối cùng cũng vào đến ngoại ô huyện Thanh Mân. Từ xa có thể nhìn thấy trong huyện có không ít chung cư thang máy cao ba bốn mươi tầng, cùng các tòa nhà văn phòng.
Trong thế giới này, một huyện lỵ nhỏ như Thanh Mân vốn chẳng đáng để nhắc tới. Nhưng Ngô Diệp cảm thấy, nếu Thanh Mân không bị tàn phá, nó hoàn toàn có thể sánh ngang với một thành phố hạng 3 ở nước C. Tình hình thực sự tồi tệ hơn cậu dự đoán.
Bắt đầu từ ngoại ô, số lượng tang thi rõ ràng tăng lên, chúng bắt đầu điên cuồng đuổi theo đoàn xe. Để tránh tiếng động lớn làm kinh động thêm nhiều tang thi, không ai trong đoàn xe dám nổ súng, tất cả đều cắm đầu chạy hết tốc lực.
Vào đến khu công nghiệp, số lượng tang thi lại tăng gấp đôi, trong bầy tang thi bắt đầu xuất hiện tang thi cấp ba. Tốc độ của chúng cực nhanh, bị kích thích bởi mùi máu thịt tươi sống, chúng lao nhanh ra từ bốn phương tám hướng, bao vây và chặn đường.
Cuối cùng, khi sắp vào con hẻm nhỏ, một con tang thi cấp ba nhảy từ trên lầu xuống thẳng một chiếc xe tải. Có người không kìm được đã nổ phát súng đầu tiên.
Vài tiếng hét thảm thiết vang lên, phủ một lớp bóng đen xui xẻo lên toàn bộ hành động lần này.
---