Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 84: Tuyệt cảnh huyện thanh mân - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùi máu tanh của các thợ săn xác sống lan tỏa, lũ tang thi trên những tòa nhà cũ hai bên đường lập tức thi nhau nhảy xuống như sủi cảo được thả vào nồi nước sôi.
Những ngôi nhà trong con hẻm không tên này không quá năm tầng, nên việc nhảy từ độ cao đó xuống gần như không ảnh hưởng đến khả năng vận động của tang thi, trừ khi chúng không may mắn tiếp đất bằng đầu.
Chúng hoặc rơi thẳng lên những chiếc xe, hoặc lồm cồm bò dậy từ mặt đất rồi điên cuồng đuổi theo đoàn xe.
Con hẻm không tên lúc đoàn người mới đến gần như vắng bóng, nhưng chỉ trong chốc lát đã trở nên tắc nghẽn bởi lũ tang thi.
Tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên, tiếng súng dần dần hòa quyện vào nhau tạo thành một hỗn âm.
Chỉ một con hẻm ngắn ngủi nhưng chiếc xe tải lớn của Ngô Diệp phải mất đến ba phút mới có thể đi hết.
Dương Lệ Na cùng hai dị năng giả hệ Kim khác phản ứng cực nhanh. Ngay khi con “sủi cảo tang thi” đầu tiên rơi xuống, họ đã biến hai tấn thép trên xe thành hai hàng kích thép đan chéo, mũi kích lóe lên ánh hàn quang lạnh lẽo.
Từ đầu phố đến cuối hẻm, gần một nửa số kích thép đều găm chặt những con “sủi cảo tang thi” đang nhe nanh múa vuốt. Nhiều tang thi khác bị những cây kích dài ba mét chặn lại, con thì rơi ra ngoài xe, con thì kẹt cứng giữa các khe hở.
Ngoài ra, bên ngoài xe tải còn có một vòng lưỡi dao thép sắc bén dài nửa mét. Hai lớp phòng ngự này kết hợp lại khiến tang thi không thể tiếp cận các thợ săn xác sống, nhờ đó tranh thủ được tối đa thời gian và không gian chiến đấu cho người trên xe.
Đi hết con hẻm không tên, chỉ có Ngô Diệp và Chu Thắng, những người đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, là không có thương vong.
Hứa Nham quản lý thuộc hạ cực kỳ nghiêm khắc. Sau khi sự cố xảy ra, chỉ trong vài chục giây, y đã kiểm soát được tình hình, tích cực đối phó và chỉ mất sáu người.
Dưới trướng Trần Bảo Quan có nhiều kẻ điên cuồng. Bình thường thì không sao, nhưng lúc này ai nấy đều giết chóc đến đỏ cả mắt, hoàn toàn không nghe lời gã chỉ huy, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã có hơn hai mươi người chết và bị thương.
“Chu Béo, về tao sẽ tính sổ với mày!” Trần Bảo Quan gằn giọng qua bộ đàm, đôi mắt đỏ ngầu, xung huyết, tràn đầy sát ý điên cuồng và méo mó.
Chu Thắng không hề ngán gã ta:
“Tính sổ cái khỉ gì chứ, người của mày không nghe chỉ huy thì liên quan quái gì đến tao! Tao còn chưa trách mày làm hỏng việc đâu! Các đơn vị nghe rõ, các đơn vị nghe rõ, hiện tại đã vào phố Tào Nam, hãy hành động nhanh chóng, giữ vững vị trí của mình! Dự kiến rút lui sau 15 phút!”
Chu Thắng nói xong, mặc kệ người khác nghĩ gì, gã lập tức bỏ bộ đàm xuống, trực tiếp phái một đội tinh nhuệ đến phố Ngọc Tây, lao thẳng về phía chiếc xe bọc thép mà gã hằng mong mỏi.
Ngô Diệp biết mục đích chuyến đi này của Chu Thắng không hề đơn giản, chắc chắn là gã ta muốn bỏ mặc mọi người để đi “ăn mảnh”. Nhưng cậu cũng chẳng thể quản được nhiều đến thế.
Thấy trên đoạn đường mình phụ trách có một siêu thị nhỏ, cậu trực tiếp bảo Dương Khởi lùi xe, dùng đuôi xe đâm mạnh vào cửa kính vỡ của siêu thị, lùi hẳn vào bên trong.
Cửa chắn thùng xe mở ra, mười thợ săn phổ thông nhanh chóng xuống xe tiến vào siêu thị. Năm người khuân đồ, năm người giết tang thi, phối hợp vô cùng ăn ý.
Ngô Diệp và Tần Vô Hoa mỗi người một khẩu súng máy hạng nặng, một lòng hai việc, vừa ăn ý ném lưới điện, vừa dùng súng máy càn quét điên cuồng. Chỉ dựa vào sức của hai người, họ đã kìm chân được bầy tang thi bên trái xe tải.
Tiền Hâm và Dương Lệ Na phụ trách bên phải xe tải. Tiền Hâm dùng súng ngắm kết hợp dị năng, liên tục săn giết những con tang thi cấp ba trong bầy.
Dương Lệ Na dùng súng máy hạng nặng kết hợp dị năng hệ Kim của mình, tạo ra một cơn bão kim loại đáng sợ để kìm chặt lũ tang thi cấp thấp.
Các thợ săn xác sống khác chêm vào những chỗ trống, tạo thành một đội ngũ lắp ghép tạm thời nhưng độ ăn ý không hề thua kém ba đội cố định kia chút nào!
Kỷ Vân một lòng một dạ điều khiển Khai Lô ra vào giữa mưa bom bão đạn, tốc độ thu thập tinh hạch nhanh đến mức khiến người ta phải líu lưỡi.
Siêu thị nhỏ chỉ rộng khoảng ba bốn mươi mét vuông. Thức ăn và những món đồ giá trị trong siêu thị đã sớm bị người ta cướp sạch, kệ hàng đổ ngổn ngang.
Nhưng điều này không có nghĩa là trong siêu thị không còn đồ tốt. Một quầy mỹ phẩm gần như không ai động đến; ngoại trừ muối ăn ra thì rất nhiều gia vị khác nằm lẫn lộn với xương trắng trong góc, chẳng ai ngó ngàng; giấy vệ sinh, băng vệ sinh, bỉm; thuốc lá, rượu, trà rẻ tiền; nào là bột giặt, nước giặt, nước rửa bát, dầu gội, sữa tắm vân vân... Những thứ vụn vặt mà hồi đầu mạt thế chẳng ai thèm để ý này giờ toàn là hàng có giá trị.
Ngô Diệp phân tâm nghe thấy báo cáo vui mừng khôn xiết của đám thợ săn, trong lòng yên tâm hơn chút. Dù thế nào thì chuyến này chắc chắn đã hòa vốn rồi.
Trong lúc giao tranh ác liệt, thời gian trôi qua cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã qua năm sáu phút. Đám thợ săn phụ trách thu gom vật tư bắt đầu ném từng túi lớn túi nhỏ chiến lợi phẩm lên xe. Đúng lúc này, dị biến xảy ra.
Hệ thống: [Nhiệm vụ ngẫu nhiên: Săn giết tang thi cấp bốn.]
Sắc mặt Ngô Diệp biến đổi ngay lập tức: [Cái gì?! Huyện Thanh Mân lại có tang thi cấp bốn?]
Cấp ba và cấp bốn là một ranh giới. Vượt qua ranh giới này, sức chiến đấu của tang thi cấp bốn gấp 50 lần cấp ba!
Mẹ kiếp, đây là thứ mà hiện tại dù thế nào họ cũng không thể đối phó nổi có được không? Hệ thống cố gắng lách luật vận hành, nhắc nhở ký chủ ngốc nghếch một cách hơi phạm quy: [Vừa mới có thôi.]
Theo quy tắc vận hành của hệ thống, ký chủ hoàn thành càng nhiều nhiệm vụ, đổi càng nhiều đồ, sử dụng hệ thống càng thường xuyên thì năng lượng hệ thống có thể điều động càng nhiều, cấp độ tự nhiên sẽ tăng lên.
Cấp độ hệ thống càng cao, một trong những lợi ích là phạm vi giám sát bao phủ càng rộng.
Nhưng chức năng cảnh báo giám sát của hệ thống không phải để ký chủ dùng miễn phí. Mỗi lần sử dụng đều cần ký chủ trả một lượng năng lượng nhất định làm thù lao.
Hệ thống bày tỏ rằng tất cả là do con virus chết tiệt kia phá rối khiến chip của nó gặp vấn đề. Nó mới sơ ý dùng một lượng lớn nút tính toán để ban bố cho ký chủ ngốc nghếch một nhiệm vụ ngẫu nhiên lách luật rõ ràng như vậy, làm mất toi một đống năng lượng.
Sau này nhất định phải bắt ký chủ ngốc nghếch bù lại cho nó!
Ngô Diệp tạm thời chưa cảm nhận được thiện ý của hệ thống nhưng lại hiểu ra từ lời nói của nó. Chắc chắn là con tang thi cấp ba nào đó đột ngột hoàn thành tiến hóa, mà thứ có thể khiến tang thi tiến hóa nhanh chóng không gì khác ngoài máu thịt và tinh hạch của dị năng giả.
Trận chiến trên phố Tào Nam đang diễn ra đâu vào đấy, bốn phe của họ miễn cưỡng coi như đã kìm chân được tang thi trên con phố này.
Vậy thì, tai họa này chắc chắn là do đám người Chu Thắng phái đi gây ra.
Tình huống càng nguy cấp, tư duy của Ngô Diệp càng trở nên rõ ràng. Hệ thống vừa nói xong, cậu đã xác định được phương hướng tang thi cấp bốn xuất hiện.
Phố Đông Thị ngược hướng với phố Ngọc Tây mà đám người Chu Thắng phái đi vừa đến, nhưng hai con phố lại chạy thẳng Đông Tây thông nhau.
Tuyến đường rút lui đã định không thể đi được nữa!
“Tình hình có biến, tất cả lập tức quay lại xe, ngay lập tức rút khỏi huyện Thanh Mân theo đường cũ!” Ngô Diệp thông báo cho toàn bộ đoàn xe qua bộ đàm.
Hứa Nham trấn thủ ở vòng ngoài cùng của tuyến đường lúc đến, vừa mới xung đột với người của Trần Bảo Quan xong, thành công vào được một hiệu thuốc, vừa mới bắt đầu bốc thuốc, sao nỡ rời đi?