Chương 85: Tuyệt cảnh huyện thanh mân - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 85: Tuyệt cảnh huyện thanh mân - 2

Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Bảo Quan vừa thất bại trong việc giành tiệm thuốc, lại vừa phái người đến cửa hàng mỹ phẩm gần đó nhưng chưa kịp tiếp cận. Sao gã có thể cam tâm bỏ đi? “Có chuyện gì vậy?” Hai người đồng thanh hỏi qua bộ đàm.
Ngô Diệp còn chưa kịp lên tiếng thì bên phía Chu Thắng đã hỗn loạn. Chỉ thấy người của gã vứt bỏ hết mọi thứ, ào về phía xe, nhanh chóng quay đầu chuẩn bị rút lui.
Hứa Nham và Trần Bảo Quan lúc này đều nhận thấy điều bất thường, mặt mày sa sầm, ra lệnh cho cấp dưới quay lại xe chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc này, tại ngã tư đường Ngọc Tây và Tào Nam, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Một chiếc xe bọc thép khổng lồ từ trên cao rơi xuống, đập mạnh vào chiếc xe tải lớn của Chu Thắng.
Chiếc xe tải bị bẹp dúm, lún sâu xuống đất. Hơn hai mươi người trên xe chưa kịp kêu một tiếng đã bị nghiền nát thành thịt vụn. Lượng lớn máu đỏ sẫm tràn ra từ các khe hở, nhỏ giọt xuống mặt đường nhựa nứt nẻ.
Một con xác sống khổng lồ toàn thân xanh đen, cơ bắp cuồn cuộn, chậm rãi bước ra từ góc phố.
Trong đầu Ngô Diệp chỉ có một ý nghĩ – Chết tiệt, Titan Tiến Công lạc vào phim trường rồi à? Xác sống cao ba mét thế này thì làm sao mà sống được?
Nhìn thấy con xác sống cấp bốn đáng sợ, trong lòng tất cả mọi người đều hiện lên hai chữ – Chạy mau!
Bước chân của xác sống cấp bốn rất nặng nề và chậm chạp, nhưng mỗi bước nó sải rất dài, dễ dàng vượt qua chiếc xe bọc thép, chỉ vài bước đã đuổi kịp xe bán tải của Chu Thắng.
Bàn tay to lớn tùy tiện vồ lấy, tóm được một dị năng giả. Cái miệng rộng há to gần 180 độ, hàm răng sắc nhọn như cá mập mới mọc cắn phập một cái, đứt lìa đầu dị năng giả, nhai rau ráu vài cái rồi nuốt xuống. Sau đó, nó lại cắn đứt tay trái và tim của nạn nhân, phần xác còn lại bị nó tiện tay ném vào bầy xác sống.
Bầy xác sống nhao nhao lao tới. Mười mấy giây sau, trên mặt đất chỉ còn lại đống xương trắng vụn vỡ.
Toàn bộ quá trình chưa đến nửa phút.
Sau khi ăn thịt một dị năng giả, xương cốt trên người xác sống cấp bốn phát ra tiếng lách cách liên tục, cơ thể nó đang phình to với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được.
Các thợ săn xác sống khác trên xe điên cuồng xả đạn vào nó. Ở khoảng cách gần như vậy, đạn găm vào cơ bắp của nó hoàn toàn không gây ra bất kỳ tổn thương đáng kể nào.
Nó lại bước thêm hai bước, một chân giẫm mạnh lên nóc chiếc xe bán tải cuối cùng. Một tiếng nổ lớn vang lên, bốn bánh xe cùng lúc nổ tung.
Trong tiếng la hét tuyệt vọng và tiếng súng hỗn loạn của mọi người trên xe, nó một tay tóm một dị năng giả, cắn một miếng, mất nửa người. Máu nóng hổi phun đầy người Chu Thắng.
Chu Thắng biết mình khó thoát khỏi kiếp nạn này, vận dụng toàn bộ dị năng. Trên không trung bỗng xuất hiện hàng chục thanh kiếm thép đâm mạnh vào xác sống cấp bốn.
“Gào!!!” Xác sống cấp bốn không hề phòng bị, bị đâm mù hai mắt. Những thanh kiếm thép khác chỉ để lại vết thương nông trên người nó rồi rơi loảng xoảng xuống đất.
Xác sống cấp bốn nổi giận, trực tiếp vặn xoắn Chu Thắng đang kim loại hóa toàn thân thành một cái bánh quẩy. Chu Thắng vừa chết, dị năng tan biến, gã béo hai trăm cân hoàn toàn không còn hình dạng ban đầu. Xác sống cấp bốn cắn vài miếng đã ăn sạch sẽ.
Sau khi nuốt chửng một dị năng giả cấp ba, xác sống cấp bốn lại tiếp tục lớn lên, chiều cao nhanh chóng vượt quá bốn mét.
Nó gầm lên một tiếng, tay không rút những thanh kiếm thép cắm trong mắt ra. Dựa vào khứu giác nhạy bén, nó tóm thêm hai dị năng giả nữa. Ăn xong, nó không lớn thêm nữa, rống dài một tiếng, bắt đầu chạy, đuổi theo những dị năng giả trên những chiếc xe phía trước.
Sau mười mấy tiếng súng hỗn loạn, trong tiếng kêu la thảm thiết, những thợ săn bình thường không có dị năng bị triều xác sống ùa tới nhấn chìm. Vài phút sau, trên mặt đất chỉ còn lại đống xương trắng lộn xộn còn ấm nóng.
Một phần xác sống đuổi theo xác sống cấp bốn, một phần khác thì đánh nhau túi bụi vì những cái xác còn lại. Cả con phố Tào Nam bị triều xác sống liên tục đổ vào, vây kín như nêm cối.
Tai họa, mới chỉ bắt đầu.
“Người của Chu Thắng đã chết hết rồi, mọi người nâng cao cảnh giác!” Giọng nói lạnh lùng của Tần Vô Hoa đã không thể giấu được vẻ lo lắng. Cấp độ của con xác sống mới xuất hiện rõ ràng đã vượt trên cấp ba, nó mạnh đến mức đáng sợ. Và điều đáng sợ hơn là nó chỉ hứng thú với dị năng giả.
Chiếc xe bán tải cuối cùng của Chu Thắng đã bị nó đuổi kịp. Người trên xe đó giỏi lắm cũng chỉ cầm chân nó được năm phút, họ sẽ là mục tiêu tiếp theo của nó!
Con hẻm vô danh lúc đến giờ đã chật kín xác sống. Con hẻm vốn hẹp giờ hoàn toàn không thể qua lại. Hứa Nham quyết đoán đổi sang đường vòng, rời khỏi huyện thành từ đường Hạ Nam ở cuối phố Tào Nam.
Mặc dù con đường này rộng hơn hẻm vô danh nhiều nhưng xác sống trên đường quá đông, đoạn đường mới lại có vô số chướng ngại vật, tốc độ di chuyển hoàn toàn không nhanh hơn được.
Đoàn xe của Trần Bảo Quan ở ngay trước Ngô Diệp. Một khi Ngô Diệp bị đuổi kịp, người tiếp theo gặp họa chính là gã.
Trần Bảo Quan suy nghĩ một chút, nói với một cấp dưới dị năng giả qua bộ đàm: “La Dương, nhân lúc này bắn nổ lốp xe bọn chúng!”
La Dương lúc này đang ở trên chiếc xe bán tải cuối cùng của đoàn xe Trần Bảo Quan. Mắt thấy xác sống khổng lồ sắp đuổi kịp, gã đang nóng ruột như lửa đốt. Vừa hay, gã vẫn chưa quên mối thù Ngô Diệp sỉ nhục Trương Linh và gã lần trước.
Vì lần sỉ nhục đó của Ngô Diệp, sự ra đi của Dương Khởi và Dương Lệ Na, thu nhập của ba người bọn họ giảm sút, buộc phải gia nhập thế lực khác.
Mà hiện tại, Triệu Quốc Cường đã sớm chết trong nhiệm vụ, Trương Linh nương tựa Trần Bảo Quan, trở thành một trong những người phụ nữ của gã, hoàn toàn cắt đứt quan hệ với gã.
Đường đường là một dị năng giả hệ Phong cấp hai trung cấp mà sống dưới trướng Trần Bảo Quan còn không bằng một con chó. Mỗi lần nhìn thấy Trương Linh nịnh nọt, lấy lòng bên cạnh Trần Bảo Quan là gã lại hận đến nghiến răng.
Gã hận Trương Linh bỏ gã mà đi, hận Triệu Quốc Cường suýt hại chết gã, hận vị hôn thê Dương Lệ Na phản bội gã, hận Dương Khởi vô tình vô nghĩa. Tuy nhiên, người gã hận nhất là Ngô Diệp và Tần Vô Hoa.
Vô số lần gã nghĩ, nếu không có nhiệm vụ lần đó, liệu mọi chuyện có khác đi không?
Năm người bọn họ đều là dị năng giả, chỉ cần muốn thì có rất nhiều thợ săn xác sống đầu quân cho họ. Họ có thể lập đội, biết đâu cũng kiếm được một cửa hàng miễn thuế...
Tuy nhiên, tất cả những điều này đều tan thành mây khói sau khi nhiệm vụ đó kết thúc. Bao đêm mơ màng tỉnh giấc, trái tim La Dương hận như ngâm trong nước độc.
La Dương mang theo chút hận thù méo mó, nhận lệnh của Trần Bảo Quan, ôm súng ngắm bò ra đuôi xe. Ngắm bắn, khoảnh khắc đạn rời nòng, gã truyền vào một luồng dị năng mạnh mẽ, đầu đạn đồng vàng linh hoạt xuyên qua đám xác sống.
“Bùm” một tiếng, chiếc xe tải bám sát phía sau rung lắc dữ dội, suýt nữa lật nghiêng. La Dương cuối cùng cũng nở nụ cười thỏa mãn. Cảm giác một phát súng giải quyết bốn kẻ thù thật tuyệt.
Trong tai nghe bộ đàm của Ngô Diệp truyền đến tiếng cười nhớp nháp của Trần Bảo Quan: “Ngô Diệp, muốn sống thì tìm cách giết con xác sống khổng lồ kia đi. Vốn dĩ tao còn muốn tìm cơ hội nếm thử mùi vị của mày, chậc chậc, tiếc quá...”