Chương 24: Quan tài và hoa hồng

Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý

Chương 24: Quan tài và hoa hồng

Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay khi Đới Lam bất ngờ khuỵu xuống, Chử Tri Bạch theo bản năng lao tới một bước nhưng cuối cùng vẫn không kịp đỡ hắn.
Y quỳ xuống bên cạnh Đới Lam, một tay sờ mũi kiểm tra hơi thở. Đoạn, y quay đầu hô to về phía Trần Huyền Mặc: “Mau gọi 115! Gọi cấp cứu đi! Em mở cửa cho thoáng khí, sao còn đứng ngây ra đó, nhanh lên!”
Hắn vẫn còn thở.
Tim vẫn còn đập.
Chử Tri Bạch đỡ Đới Lam nằm thẳng lại, đoạn thở phào một hơi.
Y lấy lại bình tĩnh, nói: “Không sao đâu, không cần gọi cấp cứu, có lẽ lát nữa anh ấy sẽ tỉnh lại thôi.”
Nói rồi, y chạy vào bếp lấy đường trắng pha với nước ấm, mang ra đặt cạnh Đới Lam.
“Tụt huyết áp à? Không giống lắm đâu.” Trần Huyền Mặc mở xong cửa sổ, liền quay lại đứng cạnh quan sát hai người bọn họ. Khi Chử Tri Bạch chuẩn bị đút nước đường cho Đới Lam, cậu lên tiếng nhắc nhở.
“Thế thì là bị làm sao?” Chử Tri Bạch dừng tay.
Trần Huyền Mặc khẽ cau mày, khoanh tay chống cằm, suy nghĩ rồi hỏi: “Vừa rồi anh kiểm tra hô hấp và nhịp tim vẫn bình thường chứ?”
“Ừm.” Chử Tri Bạch gật đầu.
Trần Huyền Mặc lúc này mới đưa ra phỏng đoán: “Vậy hẳn là tái phát cơn trầm cảm, tinh thần bị kích thích quá mạnh nên ngất đi. Anh cho anh ấy uống nước đường không có tác dụng đâu, bây giờ anh ấy đang hôn mê, không thể ăn uống bình thường, cho dù có uống vào cũng không tỉnh, cái này không liên quan tới đường huyết.”
Chử Tri Bạch lại ấn ấn mạch máu của Đới Lam, vội vàng bổ sung: “Cảm giác nhịp tim không bình thường lắm, hơi nhanh quá mức, cứ như đang lo lắng vậy.”
Trần Huyền Mặc, người có thể coi là mắc bệnh lâu năm nên tự thành bác sĩ, bình tĩnh giải thích: “Nhịp tim tăng nhanh không sao đâu, cho dù thân thể có khỏe mạnh đến đâu, khi mắc bệnh trầm cảm thì chức năng tim phổi đều giảm sút.”
Cậu đã nói vậy, Chử Tri Bạch không biết phải xử lý tiếp ra sao.
“Vậy làm sao bây giờ? Bọn mình cứ ngồi đây chờ anh ấy tỉnh lại sao?”
Hai lang băm cộng một bệnh nhân ngất xỉu. Trần Huyền Mặc nhướng mày nhìn Chử Tri Bạch: “Trước tiên anh đứng dậy đã, đừng áp sát quá để anh ấy nằm cho thoáng, không khí dễ lưu thông.”
Chử Tri Bạch đứng lên bên cạnh cậu. Trần Huyền Mặc đột nhiên nở nụ cười tinh quái: “Chẹp… Cứ tưởng anh hiểu biết rộng lắm, hóa ra là em tưởng bở.”
Tình hình hiện tại của Đới Lam, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng Chử Tri Bạch vẫn khó chịu trong lòng. Trần Huyền Mặc đột nhiên trêu chọc và gây rối khiến đầu óc y càng thêm rối loạn: “Không phải chứ, anh chỉ có thể kiểm soát được bệnh tình của em thôi, anh Lam đột nhiên phát bệnh thế này, anh cũng đâu phải bác sĩ chuyên nghiệp, làm sao anh hiểu biết hết được?”
Trần Huyền Mặc không để ý Chử Tri Bạch, cúi đầu nhìn Đới Lam rồi nói: “Có thể lát nữa anh ấy sẽ tỉnh, cũng có thể sẽ hôn mê rất lâu. Chúng ta phải tìm cách liên hệ với bác sĩ chủ trị của anh ấy, nếu không thì đưa anh ấy đến bệnh viện đi. Chuyện nghiêm trọng phải giao cho người có chuyên môn xử lý.”
Chử Tri Bạch mới phản bác được nửa câu, điện thoại Đới Lam bị rơi dưới thảm bỗng reo lên.
Trong lòng đang rối như tơ vò, tiếng chuông điện thoại càng khiến tâm tình y bị kích động. Cộng thêm câu đùa ẩn ý coi thường mà Trần Huyền Mặc vừa nói, rồi nghĩ đến tên đầu sỏ gây ra những rắc rối này là Đới Minh An, Chử Tri Bạch tức tối không thôi.
Y xông tới nhặt chiếc di động lên, vừa bấm nút nhận đã trực tiếp mắng chửi không cho đối phương cơ hội mở miệng: “Cmn ông nữa đúng là loại người trơ trẽn! Thích gọi điện thoại cho Đới Lam thế cơ à? Tôi gọi ông một tiếng chú là quá tôn trọng rồi, đừng cmn được nước lấn tới. Ông cho rằng tôi sẽ bỏ qua cho ông à? Cái lão già gần đất xa trời kia, chán sống rồi à?”
Mắng xong một tràng chưa thấy đã, Chử Tri Bạch không cúp máy ngay lập tức. Ỷ vào khả năng uốn ba tấc lưỡi thần sầu của mình, y chưa bao giờ ngại đấu khẩu với người khác.
Đầu bên kia điện thoại im lặng một giây, sau đó một giọng nữ vang lên đầy nghi ngờ: “Ờm… có phải là thầy Chử không nhỉ…”
“Đệt!”
Chử Tri Bạch đưa điện thoại ra xa để nhìn màn hình. Thấy tên người gọi đến là ba chữ to rõ ràng “Tưởng Tân Minh”, trong nháy mắt y như chết lặng.
Đầu tiên y phải lục lọi trí nhớ xem đây là ai, sau khi nhớ ra, Chử Tri Bạch mới ngượng ngùng lên tiếng: “À— hóa ra là Tân Minh đấy à… Xin lỗi em, rất xin lỗi em, vừa rồi tôi chưa nhìn kỹ tên người gọi đến, cứ thế bắt máy thôi. Em tìm thầy Đới có chuyện gì không?”
“Dạ không có gì, không có gì đâu ạ, em chỉ muốn gọi điện chúc mừng năm mới thầy Đới thôi ạ, không có việc gì quan trọng đâu. Vừa rồi thầy Chử làm em sợ hết hồn, thầy đến Nguyệt Cảng rồi ạ? Thầy đang ở cùng thầy Đới sao? Có chuyện gì xảy ra vậy thầy? Thầy em đâu rồi ạ?”
“Anh Lam anh ấy…” Chử Tri Bạch đang sắp xếp ngôn từ để thuật lại tình huống vừa rồi một cách toàn vẹn nhất, đột nhiên trong đầu y bật lên câu nói của Trần Huyền Mặc: “Tìm cách liên lạc với bác sĩ chủ trị của anh ấy.” Thế là y vội hỏi: “Bác sĩ Tống có đang ở gần đây không?”
Y nghĩ bụng, nếu Tống Ý đang có mặt ở đó, y sẽ xin ý kiến anh để xử lý chuyện bên này; nếu Tống Ý không có mặt ở đó cũng không sao, y sẽ đưa Đới Lam vào khoa cấp cứu rồi đi tìm Tống Ý.
Đầu bên kia đã chuyển máy cho người khác, một giọng nói đầy tính trấn an vang lên: “Anh Bạch à, tôi đây, anh nói đi, Đới Lam bị làm sao vậy?”
“Ờm…”
Tống Ý nhận điện thoại rất vô tư, mà bên này Chử Tri Bạch có chút chần chừ. Y ngẩng đầu nhìn Trần Huyền Mặc, cậu chớp chớp mắt, hất cằm ngụ ý: cứu người quan trọng nhất, anh còn để ý những chuyện lông gà vỏ tỏi làm gì?
Chử Tri Bạch cũng cau mày, lại cúi đầu nhìn Đới Lam đang nằm hôn mê dưới sàn, sau đó nói: “Anh Lam vừa ngất xỉu, tình hình không ổn lắm. Không nguy hiểm đến tính mạng nhưng khá đáng sợ. Cậu…” Y ngừng lại, ngập ngừng: “Cậu có thể tới đây một chuyến không?”
Nửa câu cuối Chử Tri Bạch ngại không muốn nói ra miệng, dù sao y và Tống Ý cũng chưa quá thân thiết. Quan trọng nhất chính là y có cảm giác, tuy Đới Lam thích vị bác sĩ Tống này, thế nhưng giữa hai người bọn họ vẫn có một bức tường vô hình nào đó.
Đêm giao thừa, ai có thể bỏ hết công việc trong nhà để chạy tới đây xử lý những chuyện phiền phức này chứ?
Thế nhưng người bên kia rất nhanh đã đáp lời. Không đợi Chử Tri Bạch nói hết câu cuối, Tống Ý đã lên tiếng hỏi: “Anh Bạch gửi cho tôi địa chỉ, tôi sẽ tới ngay.”
“À được! Đây đây, tốt quá!” Chử Tri Bạch mừng như bắt được vàng, y vội gửi địa chỉ sang cho Tống Ý, còn trao đổi số điện thoại với anh để tiện liên lạc.
“Cũng gần thôi, mười phút nữa tôi đến nơi. Trước khi tôi đến, làm phiền anh Bạch thu xếp cho Đới Lam nằm thẳng ra, đắp cho anh ấy chăn mỏng giữ ấm cơ thể, tạm thời không di chuyển vị trí anh ấy, chờ tôi đến sẽ xử lý.”
Tống Ý vừa nói vừa mặc quần áo. Sau khi ra khỏi cửa, anh phất tay về phía Tưởng Tân Minh cũng đang sửa soạn để đi cùng, ra hiệu cho cô ở nhà.
Trước khi ra khỏi cửa, anh cúp máy trả di động cho Tưởng Tân Minh, chỉ kịp giải thích một câu: “Để chú đi một mình, đợi Đới Lam khỏe lại sẽ gọi cho cháu,” rồi vội vàng rời đi.
Tống Ý đi rất vội, tiếng đóng cửa nghe có chút nặng nề.
Tưởng Tân Minh đã mặc xong áo khoác, trong tay là chiếc điện thoại bị Tống Ý cầm đến nóng rực. Cô lẩm bẩm phàn nàn: “Sao lại cướp công thế, cháu cũng muốn quan tâm thầy của mình mà.”
Văn Việt nghe được toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối. Lúc này cậu ta vẫn làm ổ trên sofa không nhúc nhích, tiếp tục chơi điện thoại, đầu cũng không buồn nhấc lên, nói: “Con bé này, mày động não suy nghĩ chút đi. Nếu thầy Đới của mày biết mày đến thăm vào lúc thầy ấy suy sụp nhất, khi khỏe lại thầy mày sẽ khó chịu thế nào? Để một mình chú Bồ Tát đi thôi, mình là người phàm không quan tâm chuyện của thần tiên.”
Vậy là ngay trong đêm 30 Tết, Bồ Tát khoác áo măng tô bên ngoài bộ đồ ngủ, mở cửa bước ra ngoài, đạp lên ánh trăng, men theo vườn hoa Nguyệt Hồ, chạy từ phía đông sang phía tây khuôn viên.
Mặc dù gọi thang máy lên lầu nhưng khi bước vào nhà Đới Lam, Tống Ý vẫn có chút thở hổn hển. Ngay khi tiến vào, anh đã nhìn thấy Đới Lam nằm thẳng trên sàn giữa phòng khách.
Khoảnh khắc ấy, trong đầu Tống Ý chợt xuất hiện cảnh tượng Đới Lam tử vong— hoàng hôn, rừng rậm, xương trắng, quan tài màu đen và hoa hồng đỏ rực.
Năm màu sắc hòa quyện tạo nên một bức tranh khiến Tống Ý chỉ tưởng tượng thôi cũng tụt mất nửa thanh máu.
Khi xoay người chạy vào phòng ngủ, Tống Ý cảm thấy trái tim mình vừa lỡ một nhịp đập.