Chương 25: Em có ở đây không?

Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý

Chương 25: Em có ở đây không?

Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Ý phản ứng rất nhanh, khi Chử Tri Bạch chạy vào phòng ngủ đã nhìn thấy cảnh Đới Lam như phát điên, bám chặt lấy anh.
Đới Lam vẫn đang hét và khóc, hai tay ôm siết chặt Tống Ý, mười đầu ngón tay hằn thành vết trên lưng anh.
Trạng thái nổi điên này giống hệt tình trạng của Trần Huyền Mặc trước đây. Chử Tri Bạch không khỏi hoang mang, Đới Lam rốt cuộc có nhận ra người mà hắn đang ôm là ai hay không?
Bởi vì y biết khi Trần Huyền Mặc lên cơn, cậu sẽ không nhận ra bất cứ ai, đừng nói là bạn trai, ngay cả người thân họ hàng cũng vậy.
Hai người đứng ngoài cửa lúng túng không biết phải làm gì, ngược lại, Tống Ý ngồi bên thành giường đang bị Đới Lam ôm cứng ngắc lại vô cùng bình tĩnh.
Tuy bị Đới Lam ôm chặt đến mức đau thấu xương, thế nhưng Tống Ý vẫn vòng tay vỗ sau lưng hắn, vừa vỗ vừa ghé vào tai hắn thì thầm an ủi: “Đới Lam à, Đới Lam ơi, tôi đây mà, đừng sợ, chúng ta không sợ nhé!”
Không rõ là bản năng của người bệnh luôn nghe lời bác sĩ, hay là Đới Lam thực sự rất nghe lời Tống Ý. Sau khi được vỗ về vài cái, Đới Lam đã ngừng la hét. Ngay khi tiếng hét của Đới Lam vừa dứt, toàn thân hắn như bị rút cạn năng lượng, chân tay rã rời đổ sụp lên người Tống Ý.
Trước khi rơi vào trạng thái hôn mê lần thứ hai, khóe miệng Đới Lam khẽ giật giật, thều thào hỏi một câu gì đó nhưng Chử Tri Bạch đứng cách đó khá xa nên không nghe rõ.
Chỉ có Tống Ý nghe được, Đới Lam gần như ghé sát vành tai của anh, dùng giọng nói thều thào yếu ớt như sắp đứt hơi: “Là Tống Ý sao?”
Tống Ý ban đầu hơi sửng sốt, sau đó anh nở nụ cười đầy phức tạp, cũng nhẹ nhàng đáp lời hắn: “Sao anh nhận ra tôi?”
Không rõ Đới Lam có nghe thấy không, nhưng cũng chẳng sao.
Đới Lam một lần nữa ngất đi, Tống Ý không buông tay ngay mà vẫn ôm người trong lòng, nhẹ nhàng vỗ dọc sống lưng Đới Lam.
Anh có thể cảm nhận được sự run rẩy bất an khi Đới Lam ngã vào lồng ngực mình.
Hai người ôm sát nhau như vậy, hai trái tim như hòa chung nhịp đập.
Tống Ý khẽ thở dài một hơi, vừa vỗ về sau lưng Đới Lam, anh vừa bắt đầu cất tiếng hát ru:
“Khi màn đêm buông xuống,
Bầu trời giăng đầy sao,
Đom đóm bay,
Đom đóm bay,
Bạn đang nhớ đến ai…
Sao trên trời đang khóc,
Hòa dưới đất ủ rũ,
Gió lạnh thổi,
Gió lạnh thổi,
Chỉ cần có bạn thôi…”
Hát ru là một hành động bản năng của Tống Ý, từ trước đến nay anh chưa bao giờ trấn an người bệnh theo cách này.
Mà lúc này đây, Đới Lam không những không nghe thấy gì, có lẽ sau này hắn sẽ tỉnh lại và quên hết mọi chuyện đã xảy ra.
Tống Ý không biết mình đang hát cho ai nghe, phải chăng là Đới Lam trong tiềm thức của hắn?
Tống Ý nhớ ngày bé mỗi khi gặp ác mộng, cha mẹ Tống thường hát khúc ca này để dỗ anh ngủ. Dần dần, thói quen ấy được hình thành, Tống Ý cho rằng, mỗi khi chìm vào giấc ngủ với tiếng hát ru, anh nhất định sẽ ngủ rất ngon.
Đêm 30 Tết, tiếng pháo ngoài cửa nổ rền vang liên tiếp.
Mỗi khi tiếng pháo vang lên, Đới Lam sẽ bị dọa đến giật mình, hắn sẽ run rẩy trong lòng Tống Ý, rên rỉ một chút trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nhưng chẳng lẩm bẩm được bao lâu đã lại ngủ thiếp đi. Tống Ý vẫn liên tục ghé sát tai hắn dỗ dành, “đừng sợ”, “chỉ là tiếng pháo thôi”, “ngủ đi, tôi vẫn ở đây”…
Cứ giằng co như vậy suốt hơn ba mươi phút, Tống Ý đoán Đới Lam đã ngủ say, liền buông tay ra, đắp chăn cẩn thận cho hắn, chỉnh tư thế nằm thẳng để hắn tiếp tục vùi mình như một con nhộng.
Khi rời khỏi phòng ngủ, Tống Ý mồ hôi đầm đìa, tóc mái ướt nhẹp dính trên trán. Anh muốn tìm giấy ăn để lau mặt nhưng ngại làm xáo trộn đồ đạc trong nhà, bởi vậy anh cứ đi loanh quanh ngoài phòng khách nhưng chẳng tìm thấy một gói giấy ăn nào.
Chử Tri Bạch ngồi dưới sàn ngủ gật, nghe thấy động tĩnh thì giật mình tỉnh giấc, y ngẩng đầu hỏi: “Anh muốn tìm gì?”
“Giấy lau mặt, nhà có không?” Tống Ý hỏi.
“À đây, để tôi đi lấy cho anh.” Chử Tri Bạch đứng dậy, vừa đi vừa giải thích: “Cất trong ngăn kéo phòng bếp, cái anh Đới Lam này ấy mà, trong nhà chẳng có gì hết, thiếu thốn đủ thứ.”
Nói xong y mở ngăn kéo tủ bếp lấy ra một túi giấy rút, trực tiếp đưa ba gói cho Tống Ý: “Tranh thủ anh ta đang ngủ, chúng ta để sẵn ra ngoài mà dùng. Ôi chao anh không biết thì thôi, tôi ở đây mấy hôm mà phát điên lên được.”
Y làm ra vẻ mặt tủi thân đến mức chọc cười Tống Ý, anh hỏi: “Sao thế? Thầy Đới không cho dùng giấy quá quy định à?”
Chử Tri Bạch thả những gói giấy còn lại vào ngăn kéo, nói: “Không phải thế, không biết tả thế nào cho anh hiểu nhỉ, túi giấy này là tôi mua đấy. Anh ta không tích trữ đồ đạc, những đồ thiết yếu chỉ có duy nhất một gói trong nhà, dùng hết gói này mới đi mua gói khác, tuy nhà này không rộng lắm nhưng nhiều phòng như vậy mà chỉ có một gói giấy, ôi chao… nếu vội đi vệ sinh mà quên cầm giấy thì đúng là thảm.”
Tống Ý nghe xong rất kinh ngạc: “Như vậy quả là quá bất tiện.”
Chử Tri Bạch vô cùng đồng cảm: “Đúng thế! Anh cũng cảm thấy rất bất tiện phải không! Từ hồi du học anh ta đã sống như vậy rồi, nói là nhà nhiều đồ rất bừa bộn, làm nhiễu loạn sự thanh tịnh của anh ta, bó tay chịu trói… Dù sao tôi cũng chẳng nói nổi anh ta, nếu bác sĩ Tống quản được thì chữa cái tính này giúp anh ta nhé.”
Tống Ý cười lắc đầu, thầm nghĩ: mình quản anh ta thế nào được đây?
Trong lòng Chử Tri Bạch lúc này cũng thầm nghĩ: trên đời này có lẽ chỉ có anh quản được anh ta, anh phải ra tay nhanh lên.
Trong lòng tràn đầy bất mãn, Chử Tri Bạch lại chỉ ra ban công, tiếp tục nói xấu: “Hơn nữa cái anh Đới Lam này còn rất tiêu chuẩn kép, anh nhìn ngoài ban công chất đầy chai rượu kia kìa, còn có sách vở chất đầy nhà kia kìa. Những thứ ấy thì anh ta không chê lộn xộn, còn nói cái gì mà chúng bừa bộn một cách có trật tự, thật vô lý hết sức.”
“Nếu anh tới đây sớm hai ngày sẽ phát hiện, căn nhà này không phải nơi người bình thường có thể sống được. Nói thế nào nhỉ, anh xem xem, tất cả những vật dụng thiết yếu mà anh có thể nhìn thấy trong nhà này, đều là đồ mà tôi và Tiểu Mặc mới mua hôm qua, kể cả cái nồi trên bếp kia kìa.”
Nói tới đây, Chử Tri Bạch móc ra bao thuốc, mời Tống Ý một điếu. Tống Ý khéo léo từ chối: “Tôi không hút thuốc.”
Chử Tri Bạch bèn ngậm điếu thuốc nhưng không châm, nói: “Vậy tôi cũng không hút, ngửi tí mùi thôi.”
Bộ dạng ngậm thuốc nói chuyện của Chử Tri Bạch rất cợt nhả, thế nhưng ngữ khí của y lại có phần nặng nề, y thở dài một hơi nói: “Haizzz— tôi có cảm giác là, anh ta thực sự chán sống rồi.”
“Đới Lam có kể cho anh không, chuyện anh ta mắc bệnh ấy?” Tống Ý lau xong mồ hôi bèn đi vứt rác, thế nhưng tìm mãi cũng không thấy thùng rác đâu, cuối cùng vẫn phải nhờ Chử Tri Bạch chỉ chỗ.
Anh và Chử Tri Bạch cùng ngồi xuống hai đầu bàn ăn.
Chử Tri Bạch bắt đầu nói: “Không kể, anh ta không muốn nói. Nhưng tôi biết căn nguyên của chuyện này chắc chắn liên quan đến cha mẹ Đới Lam. Mùa hè năm ngoái bác gái đã mất, anh Lam chăm sóc mẹ ròng rã năm năm, rốt cuộc bác ấy vẫn không qua khỏi.”
Mùa hè vừa rồi.
Tống Ý đột nhiên nhớ lại lần chạm mặt ở quán bar, hình như Đới Lam từng nói một câu “giả vờ như quay lại mùa hè”.
Hóa ra đó là lý do vì sao hắn muốn trở lại mùa hè năm ấy…
Chử Tri Bạch tiếp tục kể: “Còn ông già kia… Dù sao ông ta cũng không ra thể thống gì.”
Một người được gọi là “bác gái”, một người bị gọi là “ông già”, Tống Ý vô cùng tinh ý phát hiện thái độ khác biệt của Chử Tri Bạch dành cho cha mẹ Đới Lam, hơn nữa anh nhớ lại vừa rồi khi Tưởng Tân Minh gọi điện cho Đới Lam, Chử Tri Bạch đã quát một câu “gọi ông ta một tiếng chú là quá tôn trọng rồi”, trong lòng Tống Ý đã lờ mờ đoán ra mối quan hệ giữa những người này.
“Tuy tôi không có tư cách gì phán xét chuyện tình cảm của thế hệ trước, nhưng chúng ta thường nói với nhau rằng hổ dữ không ăn thịt con, thế nhưng lão cha của Đới Lam thực sự là loại người đến con trai mình cũng không nương tay.”
Nói được một nửa, Chử Tri Bạch chợt nghĩ đến tình huống trong nhà mình cũng chẳng khá hơn nhà họ Đới là bao nhiêu, nhất là khi nhớ đến cậu thanh niên đang chơi điện thoại trong phòng làm việc bên kia, y cảm thấy vô cùng hoang đường.
Y nở một nụ cười tự giễu: “Bác sĩ Tống, không biết nói thế này có mạo muội không, nhưng một người sinh ra và lớn lên trong một gia đình hòa thuận, hạnh phúc như anh, so với chúng tôi thì anh thực sự rất may mắn.”
Sau khi cảm khái, Chử Tri Bạch lại tiếp tục tìm sự đồng cảm: “Có lẽ mỗi bệnh nhân tâm thần đều có một gút mắc nào đó trong lòng. Tuy không động vào vết thương đó, họ vẫn có thể mất kiểm soát cảm xúc, nhưng nếu động vào nhất định sẽ kích động họ.”
Nói xong y hất cằm về phía cửa phòng làm việc: “Giống như người bạn nhỏ kia nhà tôi, trước kia tay phải của em ấy bị thương, bây giờ không ai có thể động vào tay em ấy được, phải vừa dỗ vừa lừa mới được. Anh Lam cũng gần giống như vậy, tôi cảm giác cha mẹ, nhất là bác gái, chính là vết thương lòng lớn nhất của anh Lam.”
Ánh mắt Tống Ý dừng lại ở mép bàn, không có tiêu cự, đây là trạng thái thường thấy khi anh tập trung suy nghĩ chuyện gì đó. Mãi một lúc sau anh mới mở miệng hỏi: “Ngoài chuyện gia đình, còn có lý do nào khác không?”
“Tôi cũng không rõ.” Chử Tri Bạch đứng dậy ném điếu thuốc đang ngậm vào thùng rác, khi trở về tiện tay rót cho Tống Ý một cốc nước, ngồi xuống nói tiếp: “Trong lòng Đới Lam có rất nhiều tâm sự, từ khi quen biết anh ấy đến nay, tôi chưa bao giờ đoán được anh ấy đang nghĩ gì.”
Nói xong y ngẩng đầu nhìn Tống Ý, nhíu mày rồi cười một tiếng: “Nhưng có một số chuyện vẫn rất dễ đoán.”
“Chuyện gì vậy?” Tống Ý tò mò hỏi.
Chử Tri Bạch đột nhiên nở nụ cười xấu xa như kẻ tiểu nhân gian xảo, lại có chút ngây ngô như đứa trẻ đang nói trộm bí mật của người khác: “Đới Lam thực sự rất thích anh.”
“Ơ kìa…”
Đang nói chuyện bệnh tình, Tống Ý không hiểu vì sao Chử Tri Bạch lại đột ngột chuyển chủ đề. Anh chớp chớp mắt, hơi nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, ngón tay đặt trên mép bàn vô thức miết qua miết lại: “Anh Bạch nói chuyện với người khác cũng như vậy à?”
Chử Tri Bạch thực hiện được ý đồ thì cười ha hả: “Cho nên tôi đoán đúng rồi phải không? Anh cũng thích Đới Lam phải không?”
Tống Ý có chút ngại ngùng khẽ kéo khóe miệng, không thừa nhận cũng không phủ nhận. Nhưng một kẻ dày dặn kinh nghiệm tình trường như Chử Tri Bạch chỉ cần liếc mắt là hiểu ý người ta, chẳng cần suy nghĩ quá nhiều.
Playboy Chử Tri Bạch nói: “Tôi nói anh nghe này, anh cũng nói chuyện với Đới Lam nhiều lần rồi, kiểu người như anh ta thích vòng vo, nói chuyện mập mờ. Tôi với anh ta là hai trường phái khác nhau, tôi thì lười quanh co, thả thính lắm, anh nên tập làm quen dần với phong cách ấy đi.”
“Anh Bạch tha cho tôi đi, tôi cũng thích kiểu úp mở một chút, đừng cái gì cũng nói toẹt ra hết như vậy, tôi không chịu nổi đâu.” Tống Ý cúi đầu uống một ngụm nước để che giấu sự ngại ngùng của bản thân.
Cách đây không lâu trong phòng nghỉ bệnh viện số 3, không biết ai đã cực kỳ bình tĩnh nói với Đới Lam một câu “Anh rất đẹp”. Còn Tống Ý bây giờ thoạt nhìn như nàng dâu mới lần đầu ra mắt bố mẹ chồng, trên mặt tràn đầy vẻ e thẹn và bối rối.
Tống Ý muốn đổi chủ đề nhưng trong lòng vẫn còn rối bời, vì thế anh xử lý hơi lúng túng, đột nhiên hỏi một câu vô cùng khó hiểu: “Hai người từng yêu nhau à?”
Chử Tri Bạch nghe vậy lập tức nhíu mày tỏ vẻ ghét bỏ: “Cái anh này… nói linh tinh gì thế?”
Sau khi phủ nhận, y không quên châm chọc thêm vài lời: “Bác sĩ Tống của tôi ơi, đừng đặt hết tâm tư lên người Đới Lam nhà tôi như thế chứ. Anh cứ nhìn bạn trai tôi bây giờ thì biết, hình mẫu lý tưởng của tôi và Đới Lam cách xa nhau cả vạn dặm.”
Cái tên lưu manh Chử Tri Bạch này, Tống Ý là người da mặt mỏng, bị y chọc câu nào trúng tim đen câu ấy. Cứ như đang giăng bẫy, Chử Tri Bạch tùy tiện quăng ra một chủ đề nào đó cũng có thể thu được phản ứng mỹ mãn từ Tống Ý.
Thấy bác sĩ Tống bị mình trêu đến ngây người, Chử Tri Bạch lại chuyển sang phương pháp thả thính, nói một câu vô cùng đen tối: “Hơn nữa, Đới Lam không chỉ không phải bạn trai của tôi, mà anh ta còn chưa từng yêu ai.”
Quả nhiên vẻ mặt Tống Ý vô cùng khó tả: “Sao cơ?”
Hài lòng với thành quả, Chử Tri Bạch đắc ý ngồi vắt chéo chân, nói: “Anh không tin à?”
“Không phải không tin, chỉ là tôi cảm thấy, thoạt nhìn anh ấy không giống kiểu người như vậy.”
“Vậy anh cảm thấy anh ta giống kiểu nào?”
Tống Ý biết Chử Tri Bạch lại đang gài bẫy mình, thế nhưng anh vẫn nói thật lòng: “Khó nói rõ, Đới Lam người này ấy mà, anh ấy tỏa sáng đến mức ai nhìn thấy cũng phải đoán già đoán non rằng những người dám theo đuổi anh ấy đều rất ưu tú, nhưng anh ấy cũng có vẻ không đặt quá nhiều kỳ vọng vào tình yêu. Cho nên, hai phong cách này đặt trên cùng một người thì rất mâu thuẫn.”
“Quả là như vậy.” Chử Tri Bạch gật gù: “Tôi cũng cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, anh ta có rất nhiều cơ hội trải qua tình một đêm, thế nhưng anh ta luôn cảm thấy không có hứng thú, mà không phải kiểu cười nhạt làm bộ thanh cao, giả vờ giả vịt lập miếu thờ cho bản thân đâu. Có lẽ Đới Lam thực sự không tìm thấy ý nghĩa của việc yêu đương. Cũng không biết có phải do anh ta là một học giả nghiên cứu xã hội hay không, cách đối xử của anh ta với người khác vô cùng lạnh nhạt. Thật nực cười, một người vô cùng am hiểu nhân tình thế thái lại cảm thấy không có hứng thú với những mối quan hệ thân thiết.”
“Đới Lam anh ta lạnh lùng lắm, là kiểu lạnh lùng đến mức anh không thể tưởng tượng nổi đâu.” Nói đến đây Chử Tri Bạch nâng mắt liếc Tống Ý: “Lấy ví dụ hai người đi, thoạt nhìn bác sĩ Tống có vẻ khó gần, nhưng anh chỉ lạnh lùng ngoài mặt thôi, còn Đới Lam là lạnh từ trong tim, nhìn thì cảm thấy anh ta quan hệ với ai cũng tốt đẹp, thực tế anh ta chẳng kết thân với ai cả.”
“Khi chúng tôi còn đi học cùng nhau, Đới Lam rất được các hội nhóm chào đón. Tất cả buổi tụ tập, nhậu nhẹt, chơi game, như ma sói, poker, vân vân, anh ta đều là trùm. Bạn bè xung quanh không một ai là không thích anh ta, nhưng suốt một năm học anh ta không nhớ tên bất cứ ai, căn bản vì anh ta không quan tâm đến bất cứ ai.”
Khi Chử Tri Bạch nói chuyện, Tống Ý vẫn luôn cúi đầu uống nước, có đôi khi đang uống, giống như chợt nhớ ra chuyện gì đó, anh sẽ dừng lại một chút, cười ngượng ngùng, sau đó lại tiếp tục uống.
Hai người tán gẫu chưa được bao lâu, Tống Ý đã uống được vài ngụm nước, thế nhưng cốc nước chẳng vơi đi bao nhiêu, dường như anh chỉ làm động tác mà thôi.
Người thông minh trò chuyện cùng người thông minh chính là như vậy, Chử Tri Bạch vừa nói xong, Tống Ý đã hiểu, anh ngẩng đầu cười hỏi: “Anh Bạch đang giúp tôi chuẩn bị tâm lý đấy à?”
“Hả—“ Chử Tri Bạch hơi sửng sốt, sau đó hắn nở nụ cười: “Đúng vậy, bị anh bắt bài rồi. Vốn tôi cũng không định xen vào đâu, nhưng anh Lam đang ốm mà. Hoàng đế không vội mà thái giám lại gấp, nên tôi muốn thay mặt anh ta bày tỏ một chút.”
Tống Ý lắc đầu, vẻ mặt có chút đăm chiêu: “Nhưng tôi lại cảm thấy Đới Lam rất ấm áp, không hề lạnh chút nào.”
Không biết có phải do ảo giác hay không, Chử Tri Bạch cảm thấy những điều Tống Ý vừa nói ít nhiều có vẻ bênh vực, y nhíu mày thở dài một hơi, chân thành khuyên nhủ: “Đừng nghĩ đến chuyện trước kia, nghĩ đến chuyện sắp tới đi. Tôi dám cá điều đầu tiên Đới Lam làm sau khi tỉnh dậy chính là đuổi anh về. Anh có tin không? Đến lúc đó anh định làm thế nào?”
Chử Tri Bạch nâng cốc nước uống cạn, đi tới bồn rửa chén, úp cốc sạch sẽ. Sau khi lau khô tay, y lại quay về trước mặt Tống Ý, đưa tay vỗ vai anh.
“Không phải tôi tự khen bạn mình đâu, nhưng anh Lam thực sự là một người rất tốt. Anh ấy là một người bạn rất có nghĩa khí, cũng sẽ là một người tình rất tâm lý. Tống Ý, tôi cảm thấy hai người rất xứng đôi, thật đấy. Bây giờ Đới Lam đang có bệnh trong người, anh ấy yêu ai tôi cũng sẽ lo lắng, nhưng nếu người đó là anh, vậy thì tôi vô cùng yên tâm. Nếu bác sĩ Tống cũng thích anh ấy, tôi mong anh sẽ bao dung độ lượng một chút. Khi anh ấy phát bệnh, mong anh đừng so đo tính toán với anh ấy. Cứ coi như là, ghi sổ trước, đòi nợ sau, được không?”
Chử Tri Bạch nói xong liền quay về phòng làm việc để nghỉ ngơi, để lại một mình Tống Ý ngồi ngẩn ngơ trong bếp.
Y không tắt đèn, Tống Ý cứ nhìn chằm chằm bóng đèn tròn treo trên trần nhà, không biết anh đang nghĩ gì, trong lòng rối bời, mọi thứ đều hỗn loạn.
Mãi đến khi trong phòng ngủ lại truyền đến hai tiếng rống của Đới Lam, Tống Ý mới giật mình tỉnh lại, anh vội chạy vào.
Lúc này Đới Lam không gào thét nữa, tiếng gọi của hắn trong cơn mê man, Tống Ý nghe rõ từng câu một.
Hắn gọi: “Tống Ý! Em có ở đây không?”