Chương 44: Cá và chim trời

Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Ý và Đới Lam chưa từng tâm sự về chuyện gia đình, nhưng Đới Lam không cần đoán cũng biết, chỉ cần quan sát là đủ hiểu Tống Ý lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, từ nhỏ đến lớn luôn được yêu thương đủ đầy.
Con người anh, thoạt nhìn là kiểu người chững chạc, ít khi bộc lộ cảm xúc, gương mặt luôn lạnh lùng, dường như vô lo vô nghĩ; nhưng khi bước vào một mối quan hệ yêu đương, anh sẽ biến thành một cậu ấm ngang ngược, khó chiều, chỉ cần lơ là một chút là được đằng chân lân đằng đầu.
Đới Lam đứng trong bếp nấu mì, Tống Ý cứ lảng vảng bên cạnh quấy rầy hắn.
Đầu tiên là khi Đới Lam thái rau, Tống Ý từ phía sau đột nhiên ôm lưng hắn, sờ soạng lung tung rồi lẩm bẩm gì đó, sau đó buông mấy lời tâng bốc không hề giả dối, nào là “hoá ra cà chua luộc xong có thể lột vỏ dễ như vậy, thầy Đới thông minh ghê gớm”, “thầy Đới nấu ăn giỏi thế này, mấy cô cậu sinh viên có biết không nhỉ”,…
Đới Lam bị anh làm phiền đến không thể chịu đựng nổi, hắn đành dừng động tác đánh trứng gà, mặt lạnh như tiền dọa nạt: “Thôi đủ rồi đấy!? Rốt cuộc em muốn làm gì?”
Tống Ý bị vạch mặt cũng không hề hoảng loạn, chỉ cố tình nháy mắt một cái rồi hỏi lại bằng vẻ mặt ngây thơ: “Mì trứng cà chua của em có thể cho thêm ớt không?”
Đới Lam: “…”
Chưa thấy ai thêm ớt vào nước dùng của món mì trứng cà chua.
Nếu muốn ăn cay thì phải làm mì xào, nếu làm mì xào thì phải chế tương ớt chuyên dụng dùng để trộn mì, nếu chế tương ớt thì phải bắc bếp đun nóng dầu, làm lại từ đầu … Những công đoạn này sẽ mất khá nhiều thời gian.
Đới Lam sợ Tống Ý sẽ còn quấy rối mình cho đến khi hắn bật bếp, hắn trực tiếp đuổi người ra phòng khách, chọn bừa một cuốn tiểu thuyết trên giá sách rồi ấn vào tay anh, nghiêm khắc ra lệnh: “Không được vào bếp nữa, không thích cuốn này thì tìm cuốn khác, không thích đọc sách thì cứ đi quanh nhà, em muốn xem phòng nào cũng được, tùy ý. Nhưng tôi nhắc lại lần nữa, không được vào bếp làm phiền tôi, nếu em còn quấy rối tôi sẽ dùng ớt chuông làm tương cho em ăn!”
Lời này vừa nói ra, Tống Ý lập tức trở nên ngoan ngoãn.
Ớt chuông, một loại thực phẩm nằm trong top những món Tống Ý ghét cay đắng, có thể đổi được vài phút bình yên cho Đới Lam, quả là một loại rau củ thần kỳ giúp Đới Lam có thể yên tâm nấu nướng. Ớt chuông thật đáng quý, không có ớt chuông, thế giới này sẽ không thể hoàn hảo, Đới Lam thầm cảm tạ những người nông dân đã lai tạo ra giống ớt này.
Nhưng mà, uy lực của ớt chuông cũng có hạn, hay nói cách khác, Đới Lam đã đánh giá quá thấp trình độ “vừa nhây vừa nhờn” của Tống Ý.
Để đề phòng trường hợp Tống Ý kén ăn, Đới Lam cất công làm hai bát mì, một bát mì trộn thịt băm cay, một bát mì với nước sốt trứng cà chua, anh ấy thích món nào hơn thì hắn sẽ ăn món còn lại.
Nhưng Tống Ý như đứa trẻ đi mẫu giáo thèm thuồng nhìn kẹo trên tay người khác, đang bê bát mì trộn cay, thấy Đới Lam ăn được một nửa bát mì trứng cà chua thì lại cảm thấy nó ngon hơn, thế là nằng nặc đòi đổi.
Đới Lam bị Tống Ý giày vò đến mức phải bật cười bất lực, hắn cảm thấy tối nay mình đã sai ngay từ ban đầu rồi, lẽ ra hắn không nên mềm lòng, không nên mở cửa nhà mời Tống Ý bước vào.
Đôi đũa gắp mì đang cầm trên tay, không buông cũng không được, buông cũng không xong, Đới Lam cảm thấy khó xử bèn nhắc nhở Tống Ý: “Bát này tôi đang ăn dở.”
“Em biết mà, bát mì trộn này em cũng đang ăn dở. Sao thế, anh chê em à?”
“…” Đới Lam đành đầu hàng: “Đâu có.”
Chỉ chờ có thế, Tống Ý lập tức đổi vị trí hai bát mì trên bàn, Đới Lam còn chưa kịp phản ứng lại, anh đã húp một ngụm nước dùng trong bát mì trứng cà chua, uống xong vẫn cảm thấy chưa đủ, anh bắt đầu cầm thìa múc từng thìa nước, chậm rãi thưởng thức.
Ăn một bát mì trứng cà chua bình dân đến mức không thể bình dân hơn, Tống Ý lại biến nó thành một buổi thưởng trà tao nhã.
Người kén ăn thường bình phẩm rất dài, Tống Ý uống xong nước dùng thì bắt đầu bình phẩm về màu sắc mùi hương của món ăn: “Lam ca, có phải anh dùng trộm gói vị lẩu không? Nước cà chua này có vị như nước lẩu Haidilao ấy. Ừm, trứng gà đổ rất khéo, vân hoa mỏng và đẹp mắt, không có vị tanh. Nhưng mà nếu có thêm một quả trứng chần nữa thì ngon hơn…”
Đới Lam buông đôi đũa đang gắp mì, nâng mí mắt nhìn Tống Ý hai giây, không biết tối nay hệ điều hành của anh ấy bị lỗi phần mềm nào: “Bác sĩ Tống có thể bình thường lại được không, em bị như thế này bệnh nhân của em có biết không?”
“Có anh biết thôi.” Tống Ý tiếp tục ăn mì, thậm chí không thèm ngẩng đầu.
Đới Lam: “…”
Sự thực chứng minh, đêm nay Tống Ý có gì đó rất bất thường. Cơm nước xong xuôi, anh cũng không chịu ngồi yên, lấy danh nghĩa giúp Đới Lam rửa bát, trên thực tế chỉ gây thêm chuyện chứ chẳng giúp được gì cả.
Sau khi bọn họ thu dọn phòng bếp sạch sẽ, Tống Ý lại lôi kéo Đới Lam ra phòng khách nói chuyện phiếm, lúc thì “Lam ca”, lúc thì “thầy Đới”,… chẳng có chuyện gì cũng gọi tên người ta, sau đó tán gẫu những chuyện không đầu không đuôi, nói đến quên cả trời đất. Thậm chí ngay cả khi tắm rửa xong và trèo lên giường, Tống Ý vẫn tiếp tục lải nhải không dứt bên tai Đới Lam.
Bị Tống Ý canh chừng kỹ lưỡng, Đới Lam ngoan ngoãn uống thuốc rồi đi ngủ. Lorazepam phát huy tác dụng, mí mắt Đới Lam bắt đầu díp lại, không chịu nổi sự giày vò của Tống Ý. Cuối cùng hắn không thể chống lại cơn buồn ngủ, hai mắt từ từ nhắm nghiền lại, trong lúc mơ màng, Đới Lam vòng tay ôm Tống Ý vào ngực, nói bằng giọng ngái ngủ: “Bảo bối à, ngủ thôi, tôi thực sự không mở nổi mắt nữa rồi.”
Đới Lam đã nói như vậy, Tống Ý cũng không làm loạn nữa. Sau vài phút yên tĩnh, Đới Lam đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Lúc đó Đới Lam còn chưa nhận ra, vì sao tối nay bạn trai mình lại khác lạ đến vậy? Mãi đến hai giờ sáng bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, Đới Lam mới ý thức được rằng, người thực sự không ổn không phải Tống Ý, mà chính là mình.
Sự trùng hợp chết tiệt của vận mệnh luôn khiến người ta phải ngỡ ngàng, hơn nửa năm mắc bệnh, trớ trêu thay lần đầu tiên Tống Ý ngủ lại nhà Đới Lam lại là lần hắn phát bệnh nặng nhất.
Giấc ngủ vừa kéo đến, ác mộng cũng nối đuôi. Đới Lam giãy dụa tỉnh lại từ trong mơ, đầu óc vẫn trống rỗng như cũ. Hắn hoảng hốt vì thiếu dưỡng khí, hô hấp như bị ngừng lại, dường như hai lá phổi đã không còn hoạt động. Vì hít thở khó khăn nên toàn thân dần trở nên tê dại, từ thân người cho đến chân tay, mỗi khối cơ bắp đều như co cứng, mỗi tế bào đều như run rẩy không theo một quy luật nào.
Hắn khẩn thiết muốn tìm kiếm mùi thơm của quả phật thủ, nhưng cảm giác mọi vật xung quanh tựa như cát lún, chúng dần hóa thành hư ảo. Đới Lam bắt đầu không nhìn thấy ánh trăng ngoài cửa sổ, không nhìn thấy Tống Ý, không nhìn thấy bất cứ điều gì đẹp đẽ hay mang lại hy vọng cho hắn…
Trời đất là một màu trắng xóa, hắn như bị chôn vùi trong màn tuyết dày đặc mênh mông, lại như đang bay giữa những tầng mây không nhìn thấy điểm dừng. Cho dù mở to mắt hết cỡ, Đới Lam cũng chỉ có thể nhìn thấy mạch máu xanh tím dữ tợn trên cổ tay mình.
Cảm giác quen thuộc ấy lại ập tới… dục vọng khát máu tràn ngập trong cõi lòng hắn, nhấn chìm toàn bộ lý trí và nhận thức.
Không biết tự lúc nào, Đới Lam phát hiện chính mình đã ngồi dậy, trong tay hắn có thêm một con dao gọt hoa quả. Hắn không chút do dự cầm chuôi dao, hung hăng vạch từng nhát xuống cổ tay trái của mình.
Nhưng hắn không nhìn thấy máu, không nhìn thấy vết thương, thậm chí còn không cảm thấy đau.
Đới Lam không hiểu nổi, vì sao lại như vậy? Rõ ràng hắn đã cắt chuẩn vào mạch máu mà!
Như một con rối gỗ vô hồn, Đới Lam ngồi chết lặng, dùng ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm bàn tay phải đang nắm chặt con dao.
Con rối gỗ một lần nữa nâng cánh tay phải lên, không chút lưu tình tiếp tục cắt xuống cổ tay trái.
“Lam ca, Lam ca, anh nhìn em này, Lam ca… Đới Lam!”
Có tiếng ai đó đang gọi tên hắn.
Là Tống Ý à?
Vì sao em ấy lại ở đây?
“Lam ca anh tỉnh lại đi, anh nhìn em này. Nhìn em nào, em là Tống Ý đây, là Tống Ý đây, đừng sợ, không có gì phải sợ cả, anh nhìn em một cái thôi được không? Lam ca, anh mở mắt nhìn em một chút được không nào?”
Là Tống Ý, em ấy đang gọi mình.
Suy nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, Đới Lam liền không thể kiềm chế được mà rơi nước mắt. Từng giọt lệ nóng hổi trào ra, mãnh liệt như đê vỡ. Làn sương mù dày đặc trong đáy mắt được gột rửa sạch sẽ, khi Đới Lam mở mắt ra một lần nữa, trong mắt hắn là hình ảnh người con trai mà hắn yêu bằng cả sinh mệnh.
“Tống Ý…” Đới Lam nghẹn ngào gọi một tiếng, cổ họng hắn khô khốc.
Người được gọi tên lập tức đáp lại hắn bằng giọng nói ấm áp: “Ừm, em ở đây Lam ca.”
Những gì hắn nhìn thấy lúc này mới là sự thật đúng không?
Vậy những hình ảnh vừa rồi là gì?
Ảo giác sao?
Bệnh tình của hắn đã chuyển nặng đến mức sinh ra ảo giác rồi sao?
Toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi, Đới Lam vừa cúi đầu liền phát hiện thứ mà hắn đang nắm chặt trong bàn tay phải chính là ngón tay của Tống Ý, còn trên cổ tay trái của hắn chằng chịt những vết móng tay găm xuống màu hồng nhạt.
Đới Lam sợ tới mức vội vàng buông tay, hắn nhìn một lượt mọi vật xung quanh mình bằng ánh mắt căm thù, lần đầu tiên nảy sinh cảm giác sợ hãi đối với căn phòng ngủ quen thuộc của mình.
Hắn kinh hãi ngẩng đầu nhìn Tống Ý, không dám tin vào mắt mình, hỏi anh: “Vừa rồi tôi đã làm gì?”
Tống Ý không trả lời ngay mà vươn tay áp lên sườn mặt Đới Lam, anh dùng ngón cái vuốt ve khóe mắt hắn, lau đi giọt nước mắt sắp tràn ra khỏi bờ mi.
“Lam ca.” Ánh mắt Tống Ý dành cho Đới Lam khiến hắn cảm thấy mình như hóa thành một con mãnh thú đang hấp hối, trong mắt anh tràn ngập tình yêu và sự thương xót không thể diễn tả.
Em ấy đang đau lòng thay cho mình? Hay là em ấy đang thương hại mình?
Đới Lam không thể suy nghĩ rõ ràng, hắn cảm thấy đau đầu, hắn nâng tay phải Tống Ý kề lên môi rồi hôn một cái.
“Lam ca, anh nói cho em nghe sự thật, gần đây có phải anh đã tự tiện giảm liều hay không?”
Nghe vậy Đới Lam bắt đầu không thể kiềm chế được mà run rẩy, hắn chột dạ ngẩng đầu lên nhìn Tống Ý một cái, sau đó gật đầu.
Uống thuốc rất khổ, mỗi khi Đới Lam đổ thuốc ra tay, dường như hắn có thể nghe thấy chúng lao xao nói rằng: mày đang mắc bệnh, mày là một kẻ tâm thần, mày là một người bệnh…
Mà giọng nói ấy rõ ràng đang miêu tả một sự thật khách quan, cũng không hề mang theo ác ý gì, thế nhưng chúng còn đắng hơn cả hoàng liên*. Vị đắng vô hình ấy cùng với những viên thuốc con nhộng trôi theo cổ họng, chui xuống bụng hắn, khiến cõi lòng hắn trở nên đắng nghét.
*một vị thuốc trong đông y
Tình yêu có vị ngọt, nhưng bệnh trầm cảm là vị đắng, ban đầu rõ ràng chúng tách biệt, mà hiện tại lại hòa vào nhau như nước với sữa.
Đới Lam nóng lòng muốn khỏi bệnh càng sớm càng tốt, vì thế khi bệnh tình vừa chuyển biến tốt một chút hắn đã ảo tưởng rằng mình có thể dừng thuốc, hắn vốn cho rằng mình đủ kiên cường, chứng trầm cảm chỉ như một cơn sốt bình thường mà thôi, như vậy có thể coi là đã vượt qua rồi. Không ngờ hành động này phản tác dụng, bệnh còn trở nên trầm trọng hơn.
Trong lòng Đới Lam hoảng loạn, hắn thấy mình thật ngu dốt, cũng cảm thấy áy náy với Tống Ý. Hắn sợ hãi, cơ thể lại bắt đầu run rẩy mất kiểm soát.
Tống Ý lặng lẽ thở dài một hơi, anh vươn tay ôm Đới Lam vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng hắn, dỗ dành nói: “Không sao đâu, không có chuyện gì hết, không muốn uống thuốc thì thôi, đừng sợ, đừng sợ…”
Đới Lam ngẩn người mất hai giây, gác cằm lên vai Tống Ý. Hắn sốt ruột muốn nói điều gì đó nhưng mỗi khi lời đến bên môi, hàm răng lại bắt đầu run rẩy theo biên độ nhỏ, phát ra tiếng “lập cập lập cập”. Hắn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng chỉ thều thào hỏi được một câu: “Em không trách tôi à?”
“Không trách anh, không trách gì anh cả.” Tống Ý đáp dứt khoát: “Em có thể hiểu được vì sao anh không muốn uống thuốc. Việc này phải trách em, mỗi ngày ở cạnh anh mà không nhận ra sớm hơn.”
Tống Ý xoay mặt hôn lên cổ Đới Lam, tiếp tục dỗ hắn: “Nhưng Lam ca à, lần sau những chuyện như thế này có thể bàn bạc trước với em được không? Anh xem làm như vậy có được không? Ban ngày còn giới thiệu với mọi người em là bạn trai của anh, vậy mà chuyện gì cũng giấu em.”
“Xin lỗi em…” Đới Lam sụt sịt mũi như đứa trẻ vừa gây chuyện, vừa chán nản vừa uất ức, bắt đầu thừa nhận lỗi lầm: “Em đừng giận tôi nhé.”
“Em không tức giận đâu, anh đừng lo lắng mà.” Tống Ý nhẹ nhàng vuốt tóc Đới Lam: “Lam ca, chúng ta thương lượng một chuyện nhé? Không phải không thể giảm liều thuốc đâu, nhưng anh phải tuân theo chỉ định của em, giảm dần dần, không được cắt đột ngột, chúng ta uống thêm mấy tuần nữa rồi dừng nhé? Có được không nào? Chỉ mấy tuần thôi mà, chớp mắt một cái là trôi qua.”
Đới Lam gật đầu ngoan ngoãn.
Tống Ý nói tiếp: “Còn một việc nữa, hãy để em ở cạnh anh, việc này không liên quan gì đến chữa bệnh cả, chỉ đơn giản là em muốn ở bên anh mà thôi, không nhìn thấy anh em cảm thấy rất bứt rứt. Có lẽ đây là sự cuồng nhiệt của thời kỳ mới yêu chăng, anh có thể cho phép em gặp anh mỗi khi em cảm thấy nhớ anh không?”
Tống Ý là một người bạn trai ấm áp, cách anh thể hiện sự quan tâm và sưởi ấm trái tim đối phương không giống Đới Lam. Đới Lam đã quen với cuộc sống một mình, hắn tự biết cách chăm sóc bản thân, đương nhiên cũng biết cách chăm sóc người khác, đây là một loại bản năng, cũng là một kiểu thói quen. Nhưng Tống Ý không như vậy, anh không quá chăm chút cho bản thân, càng không có tâm tư chăm sóc người khác, anh chỉ có một ngoại lệ duy nhất, anh sẵn sàng dâng hiến toàn bộ cho người này, chỉ cần đối phương vui vẻ, dù thế nào anh cũng chấp nhận.
Đới Lam uể oải dựa vào lòng Tống Ý, chậm rãi nghiền ngẫm từng sự kiện xảy ra tối nay: không phải Tống Ý quá hưng phấn đêm nay, cũng không phải anh có gì đó bất thường, chỉ là anh đang dùng hết sức để giúp hắn phân tán sự chú ý, cố gắng chọc cho hắn vui vẻ.
Mọi người thường nói, người mắc bệnh trầm cảm sẽ buồn bã phần lớn thời gian, nhưng Đới Lam nhận thấy từ khi hắn mắc bệnh, cảm xúc hắn thường thấy nhất là sự trống rỗng và bất lực, giống như ngồi trên bãi cát nhìn từng con cá chết đuối ngoài biển.
Có đôi khi hắn cảm thấy hoang mang, vì sao cá lại có thể chết đuối?
Thật kỳ quái, tựa như hắn không rõ vì sao mình lại có thể mắc bệnh trầm cảm, cũng như vì sao Tống Ý lại có thể chấp nhận ở bên một người bệnh như hắn.
Mỗi lần như vậy trôi qua, tất cả những hành vi điên loạn của hắn đều bị Tống Ý chứng kiến, Đới Lam thực sự không nhịn được mà hỏi một câu: “Tống Ý, em nói thật với tôi được không, có phải làm người yêu của tôi rất nhàm chán hay không?”
Nghe vậy Tống Ý cười nhẹ một tiếng, sau đó dường như anh không thể nhịn được nữa, bắt đầu cười đến rung giường như vừa nghe được chuyện gì đó rất khôi hài, mãi đến khi cười đủ rồi anh mới buông Đới Lam ra.
Bọn họ ngồi đối mặt, không nói chuyện mà chỉ mở to mắt nhìn đối phương, trên mặt Tống Ý vẫn lộ rõ ý cười, Đới Lam cũng không thể đoán được suy nghĩ của anh.
Mãi một lúc sau, Tống Ý nâng mặt Đới Lam hôn một cái, cười nói với hắn: “Lam ca, em thích anh từ rất lâu rồi. Anh có biết hiện tại anh hỏi câu này, nghe ngốc đến mức nào không?”
“Sao cơ?” Đới Lam giật mình, cảm thấy lời này có chút kỳ quái: “Em nói là từ rất lâu rồi? Là từ bao giờ vậy?”
“Suỵt!—" Tống Ý đặt ngón trỏ lên môi Đới Lam: “Đây là bí mật, nói ra sẽ rất mất mặt, em sẽ không bật mí cho bất cứ ai, kể cả anh.”
“Em…” Đới Lam còn chưa nói hết câu, Tống Ý đã chặn miệng hắn bằng một nụ hôn.
“Lam ca, em yêu anh, cực kỳ, cực kỳ yêu anh. Trở thành người yêu của anh là chuyện có ý nghĩa nhất trong cuộc đời em từ trước đến nay.”
Một chuyến bay đêm tình cờ xuất hiện trên không trung, tiếng động cơ ồn ào vọng đến. Hai con người chưa có kinh nghiệm hôn nhau, được tiếng ồn che đậy, không kiêng nể gì mà đắm chìm trong tiếng thở dốc của đối phương.
Đới Lam nâng tay ôm mặt Tống Ý.
Trong đầu hắn chợt lóe lên một suy nghĩ—
Một con cá chết đuối có thể làm được gì?
Có lẽ hắn sẽ hóa thành một con chim, tự do bay đến vùng trời rực rỡ nhất.
Lời tác giả:
Một số loại thuốc hướng thần có tác dụng rất chậm, không giống như Lorazepam sẽ gây buồn ngủ ngay sau khi uống, có rất nhiều loại thuốc chống lo âu, chống trầm cảm,… phải một thời gian sau mới xuất hiện rõ các tác dụng dược lý, có lúc lên tới vài ngày. Cho nên trong giai đoạn bệnh tình đang ổn định, việc ngừng thuốc một tuần mà không có dấu hiệu gì bất thường là hợp lý và dễ hiểu. Nhưng Tống Ý đã nhận ra Đới Lam có gì đó không ổn, trong lòng anh lờ mờ đoán ra nhưng chưa thể xác định, bằng không đêm nay anh đã không hành xử khác thường như vậy.