Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 4: Ngày tân hôn đầu tiên
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khác với khu đại học, viện nghiên cứu sinh của Đại học P nằm trong khuôn viên cổ kính giữa trung tâm thành phố. Lạc Thủy Cư lại ở ngoại ô, phải đi qua gần nửa thành phố Bình Châu mới thấy cổng trường nặng nề, cổ kính của Đại học P.
Ký túc xá nghiên cứu sinh khoa Thực vật học nằm ngay cạnh giảng đường, là hai tòa nhà gạch xanh phủ đầy dây thường xuân. Những tán lá rậm rạp như che giấu không khí học thuật lâu đời, khiến cả tòa nhà toát lên vẻ trang nghiêm cổ kính.
Chiếc Bentley Mulsanne màu đen tuy không phải loại siêu xe phô trương, nhưng khi dừng lại dưới hàng cây rợp bóng mát, trước ký túc xá yên tĩnh, vẫn vô cùng nổi bật. Đúng lúc có vài sinh viên quay về phòng, không khỏi liếc nhìn chiếc xe sang trọng bóng loáng này với ánh mắt hiếu kỳ.
Thời Ôn vội vã xuống xe, vòng qua đầu xe, cúi người nói khẽ với Vạn Trọng Vi vẫn chưa nhúc nhích trong xe: "Tôi về lấy ngay." Rồi lại khom người chào, mới quay lưng chạy vào ký túc xá.
Cái cúi chào ấy làm Vạn Trọng Vi sững người trong giây lát, nhướng mày, rồi khóe miệng bất giác cong lên thành nụ cười. Tính ra, hôm nay hắn đã bị Thời Ôn chọc cười không dưới vài lần rồi. Quả thật là một cậu nhóc thú vị!
Thời Ôn vội vã xông vào phòng. Đại Chu, Khôn Nhi và Dư Kỳ Ngôn đều có mặt ở đó. Biết rõ cậu đã về từ trước, giờ lại thấy cậu quay lại vào lúc này, ai cũng ngạc nhiên.
"A Ôn, sao vậy? Tìm gì thế?" Đại Chu vừa ăn mì vừa hỏi, giọng nói nhồm nhoàm.
"Đại Chu, cậu có thấy chứng minh thư của tôi không?" Thời Ôn lục tung bàn học, đến cả cái thước mất từ tuần trước cũng tìm ra, chỉ có chứng minh thư là không thấy đâu.
"Cậu cần chứng minh thư làm gì?" Khôn Nhi cũng xúm lại giúp tìm.
"Ờ... có việc dùng." Thời Ôn ấp úng đáp, bỗng nhớ ra lời Vạn Trọng Vi nói trong xe: "Mấy chuyện công khai phải bàn bạc trước." Nghĩ vậy, cậu đành nói lảng đi.
Bốn người cùng khoa Thực vật học, tuy mỗi người theo một giáo sư, nhưng quan hệ rất thân thiết. Với ba người bạn cùng phòng này, Thời Ôn luôn tin tưởng, nhưng chuyện liên quan đến Vạn Trọng Vi, cậu thật sự không biết phải giải thích thế nào. Chẳng lẽ nói thẳng rằng mai mình sẽ đi đăng ký kết hôn với người mình thầm mến suốt bảy năm, hơn nữa lại là một người đàn ông sao?
Cậu tự nhủ mình không có can đảm công khai.
Nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường: 21:55, chỉ còn năm phút là quản lý ký túc xá sẽ đóng cửa. Trong khi Vạn Trọng Vi đã đợi dưới lầu hơn mười phút. Thời Ôn hoảng hốt, lục tung bàn học xong lại leo lên giường lật gối tìm kiếm.
Dư Kỳ Ngôn vừa đánh răng xong, từ nhà vệ sinh bước ra, thấy ba người đang lục tung cả phòng, liền đặt khăn mặt xuống, hỏi: "Đêm hôm mà tìm cái gì thế?"
"Cậu có thấy chứng minh thư của A Ôn không? Cậu ấy bảo gấp lắm." Đại Chu đáp.
"À, ở chỗ tôi. Lần trước giúp cậu ấy đăng ký mà chưa lấy lại." Dư Kỳ Ngôn vừa nói vừa lục trong túi, lấy ra rồi ném cho Thời Ôn khi cậu vừa nhảy từ giường trên xuống. "Để chỗ tôi hai tuần rồi mà chẳng nhớ. Cậu cần—"
Chưa kịp nói hết, Thời Ôn đã vọt thẳng ra ngoài, "rầm" một tiếng đóng cửa, bỏ lại ba người ngơ ngác nhìn nhau.
"Cậu ấy gấp đi đâu thế?" Dư Kỳ Ngôn tặc lưỡi.
"Ai biết được, chắc vội đi cưới vợ!"
Ba người cười ầm lên, khóa cửa, tắt đèn đi ngủ.
Thời Ôn siết chặt chứng minh thư, kịp lúc chạy ra ngoài trước khi ký túc xá đóng cửa.
Chiếc xe trống không. Dưới tán một cây ngô đồng cách đó không xa, Vạn Trọng Vi đang đứng, chậm rãi hút thuốc. Khói trắng lượn lờ che mờ gương mặt, khó đoán tâm tư. Hôm nay hắn ăn mặc giản dị, áo cotton dài tay màu xám, quần thường phục, chẳng còn vẻ đĩnh đạc trong bộ âu phục thường ngày, bớt đi vẻ xa cách kiêu ngạo, lại thêm vài phần khí chất khiến người ta dễ nảy sinh mơ mộng.
Điếu thuốc đã tàn, hắn dập tắt dưới chân. Ngẩng đầu lên, đã thấy Thời Ôn đứng đằng xa, ngẩn ngơ nhìn hắn, trong tay còn vụng về giơ cao chứng minh thư.
"Để anh đợi lâu rồi." Thời Ôn có chút ngượng nghịu, đưa tay gãi sống mũi.
"Không sao, không vội." Vạn Trọng Vi bước lại gần, mở cửa xe, ra hiệu cho cậu ngồi vào.
Xe lại lăn bánh, trong xe lập tức trở lại yên lặng.
"Gọi tên tôi đi. Nếu không, lỡ để người khác nghe thấy lại thành đề tài bàn tán." Vạn Trọng Vi bất chợt mở miệng, phá tan sự trầm lặng, "Trong nhà gọi tôi là Trọng Vi, cậu cũng gọi thế đi."
Trong xe pha lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng hương gỗ lạnh, tạo nên một mùi hương đặc trưng của người đàn ông bên cạnh, khiến người ta bất giác muốn lại gần.
Thời Ôn lại hơi bối rối trước lời đề nghị ấy. Từ "Vạn tiên sinh" cao cao tại thượng bỗng chốc trở thành "Trọng Vi", cậu cần thời gian để thích ứng.
Cậu gật đầu, thử gọi một tiếng: "Trọng Vi." Trong lòng liền dấy lên cảm giác lạ lẫm, một trải nghiệm vừa xa lạ vừa mới mẻ.
"Hồi nãy tôi lên ký túc... mấy bạn cùng phòng hỏi tôi lấy chứng minh thư làm gì. Chuyện đi đăng ký... có phải không thể nói ra không?" Thời Ôn khó khăn lắm mới thốt ra lời, chẳng rõ đã lấy hết bao nhiêu dũng khí.
"Có thể nói." Vạn Trọng Vi trầm ngâm một lát, rồi đáp, "Nhưng cậu vẫn còn đi học, tốt nhất cứ giữ kín. Còn bên nhà họ Vạn thì chắc chắn sẽ công bố, đã làm thì phải làm cho đàng hoàng."
Người trưởng thành vốn không bao giờ nói thẳng toẹt ra, Thời Ôn lập tức hiểu ra.
Nghĩa là bên nhà họ Vạn thì có thể nói, còn phía cậu thì không nên phô trương. Dù sao, hai thế giới vốn chẳng chung đường.
"Đợi có cơ hội thích hợp hãy nói. Dù sao cũng giấu không lâu được." Vạn Trọng Vi bình thản nói tiếp.
"Tôi xem qua thành tích của cậu rồi, rất xuất sắc. Năm nào cũng giành học bổng hạng nhất, thi nghiên cứu sinh thì cả viết lẫn phỏng vấn đều đứng đầu khóa."
Hắn đánh tay lái, đưa xe nhập vào đường ngoại ô, tốc độ nhanh hơn hẳn. Nhìn thì như đang trò chuyện vu vơ, nhưng thực chất hắn vừa khéo léo khẳng định ưu điểm duy nhất đủ để Thời Ôn ngẩng cao đầu.
So với sự điềm đạm, trưởng thành của Vạn Trọng Vi, Thời Ôn lại là một người chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn thấu. Ở độ tuổi và trải nghiệm của hắn, chỉ cần nhắm mắt cũng biết phải làm sao để nắm chặt một cậu trai trẻ còn non nớt, chưa trải sự đời.
Quả nhiên, Thời Ôn căn bản không kịp nghĩ sâu về cái "giữ bí mật hôn nhân" kia có bao nhiêu bất công và không thỏa đáng, chỉ khẽ nói: "Không có gì ghê gớm đâu, các đàn anh đàn chị của tôi còn lợi hại hơn nhiều."
Vạn Trọng Vi nhàn nhạt cười, hắn chẳng thể hiểu việc chăm hoa cỏ có gì đáng để khen ngợi, tất nhiên cũng không định tìm hiểu.
Sáng hôm sau tám giờ, luật sư đúng hẹn xuất hiện ở Lạc Thủy Cư.
Thời Ôn đã tỉnh từ hơn năm giờ. Khi đó đa phần người trong biệt thự vẫn còn ngủ, cậu sợ đánh thức người khác, bèn ngồi ngẩn người trong phòng. Cậu không tài nào chợp mắt được, cảm giác như toàn thân lơ lửng trên không trung, trong lòng tràn ngập sự phi lý đối với chuyện sắp xảy ra, lại đan xen đủ loại cảm xúc: Hồi hộp, hoảng loạn, chút niềm vui len lén cùng sự kỳ vọng mong chờ.
Mãi đến sáu giờ, biệt thự mới dần có động tĩnh. Chú Bình ra vườn tập Bát Đoạn Cẩm nửa tiếng, Tiểu Hà bắt đầu dọn dẹp phòng khách, đầu bếp chuẩn bị bữa sáng. Từng âm thanh nhỏ lọt vào tai Thời Ôn, cậu đều phân biệt rõ là ai đang làm gì.
Phòng cậu nằm ở góc tầng một, ngay cạnh phòng chú Bình. Tối qua sau khi lấy chứng minh thư về, trước khi lên lầu, Vạn Trọng Vi đứng trên bậc thang, như sực nhớ ra điều gì đó, quay đầu dặn một câu: Kết hôn xong phải dọn lên tầng hai ở.
Luật sư ngồi đối diện Thời Ôn, trải bản hợp đồng ra, đẩy về phía cậu, trên mặt nở nụ cười hòa nhã.
Mấy tờ giấy đóng thành tập, làm thành hai bản. Nội dung hợp đồng khá rắc rối, Thời Ôn đọc vài dòng, có nhiều chỗ thật sự không hiểu rõ. Những thuật ngữ chuyên ngành rắc rối ấy có ẩn giấu cạm bẫy hay không, cậu cũng chưa từng nghĩ tới.
Nhưng ý chính thì nắm được.
Đại khái là thời hạn hôn nhân chỉ có hai năm, trong thời gian hiệu lực, bên A có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng, bên B không được phép yêu cầu giải trừ hợp đồng. Nghĩa vụ và trách nhiệm trong hôn nhân cũng do bên A quyết định. Cuối cùng là một khoản bồi thường khổng lồ.
Thật ra, dù có hiểu cũng vô ích. Đến bước này rồi, dẫu đột nhiên cảm thấy bất an, cậu cũng chẳng có quyền quyết định.
Vạn Trọng Vi ngồi bên cạnh, yên tĩnh uống trà. Hắn chỉ lúc mới ngồi xuống có nói một câu: "Không hiểu thì cứ hỏi." Sau đó im lặng hoàn toàn.
Thời Ôn đọc hợp đồng không lâu. Tuy chẳng ai thúc giục, nhưng ánh mắt luật sư dõi chặt vào mặt cậu và cây bút trong tay, cùng sự trầm mặc của Vạn Trọng Vi, đều hóa thành áp lực vô hình, thôi thúc cậu nhanh chóng ký tên.
Cuối cùng, Thời Ôn đã ký vào phần bên B. Cậu mù quáng tin tưởng Vạn Trọng Vi, tin rằng người đàn ông cao cao tại thượng ấy sẽ không, cũng chẳng thèm làm chuyện khiến cậu khó xử.
Tiếp đó là đăng ký chính thức. Hai người đến lúc chưa tới mười giờ, nhân viên dẫn họ vào một phòng nghỉ riêng để làm thủ tục. Chưa đầy mười phút, họ đã trở thành cặp vợ chồng hợp pháp.
Khác hẳn lúc ký hợp đồng, khi ký tên vào đơn đăng ký kết hôn, bàn tay Thời Ôn hơi run. Rõ ràng biết đây chỉ là hôn nhân thỏa thuận, vậy mà cậu vẫn hồi hộp, đến mức ngòi bút đen vô tình vạch một vệt mực lên ống tay áo sơ mi của mình.
Hôm nay, trên người Thời Ôn là chiếc sơ mi trắng cậu từng mặc trong lễ tốt nghiệp đại học. Bộ đồ ấy cậu đã bỏ ra hơn một nghìn tệ để mua. Dù không phải nhãn hiệu nổi tiếng, nhưng cậu vẫn hy vọng bản thân trông có thể chỉnh tề một chút. Dẫu biết Vạn Trọng Vi có lẽ chẳng để tâm, dẫu biết cuộc hôn nhân này chỉ là cách tạm thời giải quyết rắc rối, nhưng cậu vẫn nuôi trong lòng một mong đợi bé nhỏ.
Ký tên xong, hai người được sắp xếp chụp ảnh chung. Nhiếp ảnh gia tươi cười bảo họ đứng sát vào nhau, đầu hơi nghiêng về phía nhau. Lần đầu tiên Thời Ôn đứng gần Vạn Trọng Vi đến vậy, lo lắng đến mức hô hấp dường như ngừng lại, cơ mặt căng cứng khiến nụ cười trông gượng gạo, không tự nhiên.
Ngoài cửa, thư ký Sở Nhiễm cùng tài xế đã đợi sẵn. Thấy hai người bước ra, Sở Nhiễm lập tức tiến lên, không nhịn được liếc nhìn Thời Ôn đang đứng cạnh Vạn Trọng Vi. Cả hai đều sơ mi trắng, quần tây đen: một người trầm ổn, một người thì tuấn tú. Nhìn thế nào cũng thấy có sự hòa hợp khó gọi thành lời. Trong một thoáng, anh ta bốc đồng thốt ra câu: "Chúc mừng sếp."
Không khí chìm vào yên lặng vài giây. Vạn Trọng Vi liếc mắt sang người thư ký vốn dĩ lúc nào cũng nghiêm túc, trầm mặc, rồi mỉm cười: "Cảm ơn."
Bờ vai cứng ngắc của Sở Nhiễm chậm rãi hạ xuống.
"Công ty có cuộc họp, để tài xế đưa cậu về trước." Vạn Trọng Vi nhìn đồng hồ, thời gian đã muộn. Buổi sáng hôm nay hắn đã tốn hai tiếng.
Có lẽ cảm nhận được hôm nay Vạn Trọng Vi rất bận, Thời Ôn lập tức nói: "Tôi tự đi tàu điện ngầm về cũng được, chỗ này cách trường không xa lắm ạ."
Vạn Trọng Vi hơi trầm ngâm một chút: "Không cần vội, tôi đưa cậu về, vẫn kịp giờ."
Nói rồi, hắn mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai cậu. Động tác mang chút thân mật, nhưng vẫn giữ khoảng cách chừng mực. "Ngày đầu tiên tân hôn, không thể để cậu đi tàu điện ngầm được."
Mặt Thời Ôn lại thoắt cái đỏ bừng.