Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 5: Đêm nay, chúng ta ở chung
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đi theo ông chủ đưa "người bạn đời mới cưới" về trường, Sở Nhiễm nhanh chóng đi đến kết luận: Người này, ít nhiều cũng giữ một vị trí trong lòng Vạn Trọng Vi.
Anh ta đã theo Vạn Trọng Vi nhiều năm, rất quen thuộc cách làm việc của hắn. Hai hôm trước, hắn đột ngột dặn anh ta sắp xếp việc đăng ký kết hôn, Sở Nhiễm ban đầu cứ nghĩ là do tin đồn với nhà họ Hoàng, không ngờ hôm nay tận mắt chứng kiến, không những không phải Hoàng Vân Tịch, mà lại là một người đàn ông chưa từng nghe tên trước đây.
Nhưng ông chủ lại chịu vì người này mà hoãn cuộc họp, việc này trước đây chưa từng xảy ra. Nếu không phải người này quan trọng hơn cả cuộc họp, thì còn có thể là gì nữa? Là một thư ký giỏi, ngoài việc sắp xếp công việc chu đáo, còn phải hiểu rõ ý muốn thực sự của ông chủ. Vì thế, Sở Nhiễm lập tức cẩn thận quan sát từng cử chỉ hành động của "bà chủ", để phòng khi cần dùng đến sau này.
Trong xe không kéo tấm chắn, Vạn Trọng Vi cũng không tỏ ra né tránh. Hắn vốn đang ngồi thư thái tựa vào lưng ghế, bỗng quay đầu nhìn sang Thời Ôn.
Cậu chưa kịp phản ứng, chỉ nghe bên tai vang lên giọng nói trầm ổn: "Lạnh lắm à?"
Tiếp đó, Vạn Trọng Vi khẽ dùng ngón tay chạm nhẹ lên môi cậu: "Môi cậu tái đi rồi."
Thời Ôn theo phản xạ đưa tay xoa khóe môi mình. Vừa rồi trong phòng làm thủ tục, điều hòa lạnh buốt, ngồi chừng mười mấy phút mà cậu đã tay chân lạnh cóng. Cậu vốn đặc biệt sợ lạnh, cả mùa hè cũng hiếm khi dùng điều hòa, ở ký túc xá hay trong phòng lạnh đều mặc áo dài tay. Vừa vào xe, điều hòa cũng thổi mạnh, đôi môi hồng hào nhanh chóng trở nên nhợt nhạt, liền bị Vạn Trọng Vi nhận ra ngay.
Cậu vừa định nói "không sao" thì đã nghe hắn dặn: "Tắt điều hòa đi."
Không khí lạnh trong xe nhanh chóng giảm đi. Nhưng chẳng bao lâu, Thời Ôn lại nhận ra trán Vạn Trọng Vi rịn mồ hôi. Cậu áy náy, chỉ dám ngồi yên lặng, không dám nhúc nhích.
Hai mươi phút sau, xe dừng trước cổng Đại học P. Thời Ôn thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chào tạm biệt rồi xuống xe ngay. Hình ảnh giọt mồ hôi trên trán hắn vẫn cứ vương vấn mãi trong đầu, khiến cậu chỉ muốn rời đi thật nhanh, để tài xế có thể bật lại điều hòa.
Đợi đến khi bóng dáng cậu biến mất sau cổng trường, Vạn Trọng Vi mới bảo tài xế nổ máy.
Trên đường về, điều hòa được bật lại, hắn nới lỏng cà vạt, tựa lưng vào ghế. Vừa nghe Sở Nhiễm báo cáo kế hoạch công tác tuần tới, hắn khẽ nhắm hờ mắt, đầu hơi ngả ra sau, thỉnh thoảng thờ ơ "ừ" một tiếng, có lúc lại dặn dò vài câu. Mỗi lần ngước mắt nhìn người khác, trong ánh mắt đều là sự lạnh lùng, xa cách và vô tình.
Chút ôn hòa nhẫn nại dành cho Thời Ôn lúc nãy, dường như chỉ là ảo giác.
Công việc báo cáo xong, Vạn Trọng Vi bất ngờ dặn tài xế: "Từ nay cậu theo sát Thời Ôn. Cậu ta đi lại đến trường, ra ngoài, hay đi đâu cũng phải cố gắng đi cùng."
"Vâng, Vạn tổng."
Người tài xế đã theo hắn nhiều năm, cũng như Sở Nhiễm. Bất ngờ nhận nhiệm vụ mới, hai người liếc nhau, đều cho rằng ông chủ quan tâm đến Thời Ôn, việc sắp xếp người tin cậy đưa đón là chuyện đương nhiên, hai người cũng không nghĩ nhiều.
Mãi cho đến khi Vạn Trọng Vi nói thêm: "Cậu ta đi đâu, làm gì, gặp ai... mỗi ngày đều phải báo lại cho tôi."
**
Trong ký túc xá, đồ đạc của Thời Ôn vẫn chưa dọn hết, cậu chỉ thu vội vàng giấy tờ quan trọng, vài bộ quần áo và tài liệu nghiên cứu. Khi Dư Kỳ Ngôn cùng mấy người bạn chơi bóng về, vừa vào phòng đã thấy cậu xách túi chuẩn bị rời đi.
"Giờ này còn đi đâu? Tối nay cùng nhau ra ăn đồ nướng đi." Đại Chu mồ hôi nhễ nhại, sấn lại gần thì bị Thời Ôn né sang một bên.
"Hôm nay không được, tôi có việc. Với lại e rằng sau này tôi sẽ dọn về ở hẳn rồi."
"Thế thì cũng phải ăn xong rồi mới đi chứ!" Đại Chu đảo mắt, hơi bực bội, "Khó khăn lắm mới có đầy đủ mọi người, quán mới mở ở cổng nam đang khuyến mãi lớn lắm, không ăn thì tiếc đứt ruột mất."
"Đúng đó, Tiểu Ôn Ôn, chẳng phải cậu không cần ở đây mãi sao?" Dư Kỳ Ngôn cũng thắc mắc.
Tình hình gia đình của Thời Ôn, họ biết sơ qua: Cậu sống trong nhà của một ông chủ giàu có đã nhiều năm nay. Giờ bỗng tuyên bố không ở ký túc xá nữa, quả thật khiến họ kinh ngạc.
"Ừm... chỉ là có chút chuyện bất ngờ." Thời Ôn gãi gãi tóc, không biết giải thích thế nào, "Đợi dịp khác tôi sẽ kể các cậu nghe."
Đúng lúc này, điện thoại reo lên. Là tài xế gọi đến: "Thời tiên sinh, tôi đến rồi, đang chờ ngài trước cổng trường. Ngài có thể ra bất cứ lúc nào."
Thời Ôn lập tức đáp: "Tôi ra ngay." Rồi vội vàng chạy ra khỏi phòng, còn không quên để lại giọng nói trong trẻo như đang hớn hở: "Các cậu cứ đi ăn đi nhé, hôm nay tôi mời!"
Bị bỏ rơi, ba người lập tức quên sạch mọi bực bội. Đã có người trả tiền, tối nay mà không ăn cho đã thì thật uổng phí cái miệng. Thế là không còn tâm trí nghĩ xem vì sao Thời Ôn phải dọn đi nữa, càng không nghĩ vì sao cậu lại mời khách, vội vã sửa soạn, rồi kéo nhau ra quán nướng.
Vẫn là chiếc Bentley Mulsanne màu đen dừng bên lề đường, ngay cổng trường, ở vị trí không quá bắt mắt.
Vừa lên xe, điều hòa lập tức tắt đi. Thời Ôn nhanh chóng nhận ra, cảm thấy hơi ngượng ngùng: "Tôi không lạnh đâu. Nếu anh thấy nóng thì cứ mở đi."
Không thể chỉ vì muốn mình thoải mái mà bỏ qua cảm giác của người khác, đó là đạo lý mà Thời Nhuận Châu đã dạy cậu từ nhỏ.
Nhưng tài xế chỉ lễ độ nói: "Tôi không nóng." Sau đó không nói gì thêm, trong lòng lại sớm nảy sinh chút thiện cảm với người bạn đời lễ phép của ông chủ.
Xe nhanh chóng chạy vào Lạc Thủy Cư. Thời Ôn ôm đồ đạc xuống xe, theo thói quen đi thẳng về phòng mình. Đến khi mở cửa, trông thấy chiếc giường đơn trống không, cậu sững người lại.
Tiểu Hà lặng lẽ theo sau, đột nhiên lên tiếng, khiến Thời Ôn giật mình thon thót.
"Vừa rồi Vạn tiên sinh về, dặn tôi dọn đồ giúp cậu. Đồ của cậu bây giờ đã chuyển lên tầng hai rồi." Tiểu Hà tươi cười nói.
Việc Thời Ôn cùng Vạn Trọng Vi đi đăng ký kết hôn, chuyện này ở Lạc Thủy Cư không hề giấu giếm, hôm nay mọi người đã bị tin tức ấy chấn động suốt cả ngày. Tiểu Hà thì càng thêm tò mò hóng chuyện, chỉ chờ Thời Ôn quay về để túm lấy chính chủ mà tha hồ hỏi han.
Lúc này thấy xung quanh không có ai, Tiểu Hà bèn kéo kéo vạt áo của Thời Ôn, thì thầm hỏi dồn dập: "Cậu với ngài ấy rốt cuộc sao thế? Sao lại đùng một cái lại kết hôn? Mọi người đều nói Vạn tiên sinh đã nói với lão Vạn tổng là ngài ấy luôn thích cậu. Hai người từ khi nào ở bên nhau vậy? Sao tôi chẳng hề nhìn ra? Hôm nay hai người đi đăng ký thật à? Vậy có tổ chức hôn lễ không?"
Thời Ôn bị cô làm ồn đến mức nhức đầu. Bao nhiêu câu hỏi, câu nào cũng khó trả lời. Về chuyện kết hôn thì về mặt đối ngoại phải thống nhất cách giải thích, giờ cậu hoàn toàn chưa nắm rõ. Huống hồ, dù có biết rõ, cũng phải để Vạn Trọng Vi là người mở miệng trước, cậu sao dám nhiều lời.
"Nếu cô muốn biết, thì đi mà hỏi Vạn tiên sinh ấy." Thời Ôn cố tình làm mặt nghiêm.
Nhưng Tiểu Hà nào chịu sợ hãi, bước tới túm lấy tay áo cậu lắc qua lắc lại: "Giỏi lắm, Thời Ôn! Chuyện to thế mà không nói với tôi, uổng công tôi coi cậu là bạn thân."
Thời Ôn bị cô kéo qua kéo lại, hết cách, muốn gỡ tay áo ra, lại sợ mạnh tay quá làm cô đau, chỉ đành né tránh.
Vừa quay đầu, cậu liền phát hiện Vạn Trọng Vi đang đứng trên cầu thang.
Thời Ôn lập tức đứng sững người, im bặt. Tiểu Hà cũng cảm thấy có gì đó khác lạ, đến khi nhìn thấy hắn đã đứng ngay sau lưng, không biết từ lúc nào, cả người cô lập tức hoảng sợ.
Sắc mặt Vạn Trọng Vi điềm tĩnh, tay bưng ly nước, ánh mắt hờ hững nhìn sang.
"Đồ đạc đã thu xếp xong cả rồi, đều ở tầng trên." Hắn khẽ gật đầu với Thời Ôn, rồi nói, "Lên đây, tôi đưa cậu đi xem."
Mãi đến khi hai người khuất bóng, Tiểu Hà mới ngẩn người ra mới nhận ra, từ nay không thể quấy rầy Thời Ôn như trước nữa.
Phòng ngủ của Vạn Trọng Vi là một gian phòng lớn theo kiểu căn hộ khép kín, Thời Ôn trước nay chưa từng bước vào.
Lối vào là một phòng khách nhỏ, sau vách ngăn mới đến phòng ngủ. Bố cục giản dị, lấy tông màu xám trắng làm chủ đạo, ngoài ban công đặt vài chậu cây xanh, coi như điểm xuyết thêm chút sức sống cho căn phòng lạnh lùng và xa cách.
Thời Ôn ôm chiếc balô, theo sau hắn đi một vòng, đến khi xem xong cả phòng ngủ thì dừng lại bên cạnh hắn, chờ hắn dẫn mình đến phòng riêng.
Hai người đứng đối diện. Thấy cậu có vẻ chưa hiểu, Vạn Trọng Vi liền nhắc: "Cậu để đồ vào đi."
Để đồ? Để ở đâu?
Hắn nhướng mày, dứt khoát nói thẳng: "Từ đêm nay, chúng ta ở chung."
Trước đây Vạn Trọng Vi từng nói, sau khi kết hôn thì sẽ dọn lên tầng hai. Thời Ôn vẫn tưởng mình sẽ có phòng riêng. Tin tức bất ngờ này khiến cậu hoàn toàn không kịp phản ứng.
Cậu im lặng thật lâu, không biết nên mở miệng thế nào.
Vạn Trọng Vi cũng chẳng bận tâm, chậm rãi đi tới ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, cho cậu thời gian để tiêu hóa thông tin.
Thời Ôn hoàn hồn trở lại, muốn hỏi một câu, lại không biết hỏi gì.
Phải rồi, kết hôn thì vốn dĩ phải ở chung. Nhưng... nhưng bọn họ rõ ràng chỉ là giả, chỉ vì bất đắc dĩ mới làm vậy. Lẽ nào diễn kịch cũng cần diễn đến mức này sao?
Tất nhiên, những lời này cậu không dám thốt ra, chỉ dám gào thét trong lòng.
"A Ôn, bây giờ có rất nhiều người theo dõi chúng ta, ngay trong nhà cũng chẳng thể hoàn toàn yên tâm được. Chuyện hôn nhân này đã thành sự thật rồi, tuyệt đối không thể để lộ sơ hở nào." Vạn Trọng Vi thấy nét mặt cậu biến đổi liên tục, như muốn nói nhưng lại thôi, bèn thong thả nói tiếp, "Cậu yên tâm, tôi sẽ không ép cậu làm gì. Còn nữa... cảm ơn cậu."
Hắn biết, chỉ cần hắn mở miệng, Thời Ôn nhất định sẽ không từ chối.
Quả nhiên, sau một hồi lặng người đi, cậu chỉ khẽ gật đầu, rất nhỏ giọng: "Ừm."
**
Tác giả:
Thời Ôn: Giờ tôi đổi ý, dọn về tầng một còn kịp không?