Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 6: Khóm Hồng Hòa Âm
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ăn cơm tối xong, Thời Ôn lập tức vào thư phòng học bài. Khối lượng bài vở nặng nề, nhưng cậu lại vô cùng chăm chỉ, cần một không gian tuyệt đối yên tĩnh. Chú Bình từ sớm đã sắp xếp cho cậu một gian thư phòng, ngay đối diện thư phòng của Vạn Trọng Vi, cả hai đều nằm ở tầng hai.
Phòng ngủ thì không có riêng, nhưng thư phòng lại có, lại còn khá rộng rãi.
Một khi Thời Ôn đã tập trung học bài, cậu như lạc vào thế giới riêng của mình, rất khó để thoát ra khỏi dòng suy nghĩ chuyên chú ấy. Đến khi dụi mắt, nhìn đồng hồ, đã gần một giờ sáng.
Cảm giác bất an lại ùa đến. Cậu lắc đầu, cố xua đi những suy nghĩ rối bời. Cứ chần chừ mãi cũng chẳng ích gì, cuối cùng vẫn phải về phòng ngủ thôi. Dù sao giờ này chắc Vạn Trọng Vi cũng ngủ rồi.
Thôi thì cứ coi như cùng ở với người mình thầm mến, như hai người bạn cùng phòng vậy!
Nghĩ thế, cậu tắt đèn thư phòng, rón rén bước vào phòng ngủ – giờ đây cũng là phòng ngủ của cậu.
Vừa vặn, tay nắm cửa đã mở sẵn, Thời Ôn khẽ lách vào. Tấm thảm dày làm tiêu biến tiếng bước chân, cậu nín thở, vòng qua vách ngăn, liền nhìn thấy Vạn Trọng Vi đang ngồi tựa đầu giường đọc sách.
Trên tường có một ngọn đèn đọc sách đang bật, ánh sáng dịu hắt lên gương mặt chăm chú, khiến ngũ quan thường ngày nghiêm nghị thoạt nhìn lại toát lên vẻ gần gũi lạ thường.
Vạn Trọng Vi ngẩng mắt, giọng nói mang theo vẻ lười nhác xen lẫn ý cười: “Làm xong bài rồi à?”
“Vâng.” Thời Ôn xoa xoa vùng mắt hơi mỏi của mình, nếp mí sâu kéo dài nơi đuôi mắt, toát lên vẻ non nớt, ngây thơ.
Hắn nhìn cậu một lúc, thấy cậu đứng yên ở góc tường, bèn khẽ cười: “Thì ra tôi cưới phải một người chăm học đến vậy.”
Rồi hắn gật đầu về phía khoảng trống bên cạnh giường, cố tình lờ đi gương mặt đỏ ửng của cậu: “Ngủ đi, sau này không cần phải căng thẳng như vậy. Cũng chẳng cần phải né tránh tôi làm gì. Tôi rất giữ quy tắc, cậu cũng đừng quá gò bó bản thân.”
Nói xong, hắn đặt sách lên tủ đầu giường, nghiêng người nằm xuống.
Thời Ôn hít sâu một hơi, chậm rãi bước tới mép giường bên kia.
Giường rất rộng, đủ chỗ cho hai người. Vạn Trọng Vi đã nhắm mắt, hơi thở đều đều.
Cậu khẽ nhấc một góc chăn, rồi lại do dự đặt chân trở lại xuống đất, vòng sang phía hắn để tắt ngọn đèn đọc.
Căn phòng lập tức chìm trong bóng tối. Cảm giác về sự hiện diện của đối phương trong bóng đêm càng thêm rõ rệt. Thời Ôn nằm cứng ngắc, chẳng dám nhúc nhích. Vạn Trọng Vi ở ngay cạnh, mỗi người đắp một tấm chăn riêng, ở giữa cách một khoảng bằng thân người, không hề chạm vào nhau. Nhưng chỉ cần vậy thôi, sự hiện diện của hắn vẫn quá mạnh mẽ, từng nhịp thở, từng động tác nhỏ cũng như tiếng bánh xe lửa rầm rập nghiền nát mà qua.
Đêm càng về khuya, cú sốc và sự mệt mỏi của cả ngày dài cuối cùng cũng kéo Thời Ôn vào giấc ngủ sâu.
Trước khi hoàn toàn thiếp đi, trong đầu cậu hiện lên một hình ảnh cuối cùng: khi cậu tắt đèn, ánh mắt cậu thoáng lướt qua cuốn sách đặt ở đầu giường của Vạn Trọng Vi: [Cô đơn hơn cả pháo hoa], tác giả là một cặp chị em người Anh.
Vạn Trọng Vi lại đọc loại sách văn học lãng mạn thế này ư?... Đó là ý nghĩ cuối cùng trước khi cậu chìm sâu vào giấc mộng.
Sáng hôm sau tỉnh lại, Vạn Trọng Vi đã không còn trong phòng.
Đã hơn tám giờ. Sáng nay không có lớp học, Thời Ôn chậm rãi ngồi dậy, lại một lần nữa điều chỉnh cảm xúc để thích nghi với hoàn cảnh xung quanh đầy bất ngờ, rồi mới lắc đầu, đứng dậy đi rửa mặt.
Không có việc gì gấp gáp, cậu ở lại trong nhà. Rửa mặt ăn sáng xong, cậu đi ra vườn xem đám hoa cỏ mà mình đã trồng. Những khóm hồng Hòa Âm cậu cấy lần trước đang phát triển rất tốt, nhờ môi trường thông thoáng và đủ ánh sáng. Với tình trạng này, khoảng một tháng nữa là có thể nở rộ rồi.
* Ghi chú: Hoa Hồng Floribunda - tên tiếng Nhật đọc qua tiếng Trung là "Hòa Âm"
Nếu Vạn Trọng Vi trông thấy khóm hồng Hòa Âm này nở hoa, không biết hắn có vui lên được chút nào không.
**
Mùa hè năm đó, khi theo cha đến Lạc Thủy Cư, Thời Ôn mới bảy tuổi.
Trong ký ức, năm ấy mưa đặc biệt nhiều. Và trong màn mưa trắng xóa ngập tràn đất trời, thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi Vạn Trọng Vi với gương mặt đã chẳng mấy khi nở nụ cười, lại trở thành sắc màu sống động duy nhất trong ký ức cậu.
Khi ấy, Vạn Hành Xuyên vẫn còn sống ở Lạc Thủy Cư cùng người vợ thứ hai, Phương Liên Vân.
Vạn Trọng Vi học nội trú, hiếm khi về nhà, nhưng mỗi lần trở về, bầu không khí vốn vui vẻ, hòa thuận lập tức trở nên nặng nề. Phương Liên Vân thường tỏ rõ sự khó chịu, ít nói, không chịu xuống ăn cơm cùng, thỉnh thoảng còn có tiếng cãi vã vang lên giữa bà ta và Vạn Hành Xuyên.
Vạn Hành Xuyên thì luôn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, hoặc dứt khoát đi xã giao bên ngoài, hoặc về thẳng công ty.
Thời Ôn từng vô tình nghe cha mình Thời Nhuận Châu trò chuyện phiếm với chú Bình, rằng Vạn Trọng Vi còn nhỏ mà đã thiếu thốn tình thương, thật sự là một đứa trẻ rất đáng thương.
Tuy "đáng thương" như vậy, hắn vẫn đều đặn trở về Lạc Thủy Cư mỗi cuối tuần, dường như chẳng hề nhìn thấy sự lạnh nhạt, hững hờ từ cha và mẹ kế, cứ làm những gì mình cần làm như không có chuyện gì. Ngoài việc thường mang vẻ mặt lạnh lùng ra, hành động cử chỉ cũng chẳng khác gì những thiếu niên đồng trang lứa khác.
Mười lăm tuổi, hắn đã cao lớn, đường nét tuấn tú đã bắt đầu lộ rõ. Đôi khi cưỡi ngựa ở bãi sau Lạc Thủy Cư, dáng vẻ phong độ, tao nhã ấy thật sự thu hút mọi ánh nhìn. Hắn cũng hay cùng đám thiếu gia đồng lứa chơi bóng, với kỹ thuật điêu luyện luôn khiến người khác phải trầm trồ.
Trong một ngôi nhà có một người anh trai ưu tú đến vậy, Thời Ôn đương nhiên thầm ngưỡng mộ và có chút ghen tỵ. Nhưng cậu chưa bao giờ dám đến gần, chỉ dám trong mơ giới thiệu bản thân mình, rồi lớn gan thốt ra câu: “Chúng ta làm bạn được không?”
Thế nhưng, đã cùng sống dưới một mái nhà... cơ hội rồi cũng sẽ tới.
Một buổi trưa, Thời Ôn bị cơn mưa lớn đánh thức. Cậu ngơ ngác ngồi dậy, trong nhà vắng tanh không một bóng người, cha không có ở đó, biệt thự cũng chẳng có ai. Cậu không dám chạy loạn, chỉ đi tới mái hiên nhỏ ở tầng một để ngắm mưa. Góc ấy thường không có người qua lại, tầm nhìn hướng ra một góc vườn, vừa kín đáo lại an toàn.
Chính tại đó, Thời Ôn thấy thiếu niên kiêu ngạo tựa ánh sáng rực rỡ kia, đang ngồi xổm giữa một bụi hoa hồng và... khóc.
“Anh ơi, sao anh khóc vậy?” Chưa kịp suy nghĩ, đôi chân nhỏ đã tự động dẫn cậu bước lại gần, đứng phía sau lưng thiếu niên, lo lắng hỏi.
Vạn Trọng Vi ngẩng đầu kinh ngạc, phát hiện ra chỉ là đứa con trai của người làm vườn trong nhà, lúc bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn lau đi giọt nước mắt, nói ra một lý do mà một đứa trẻ sẽ không tài nào hiểu được: “Hoa hồng đỏ... xấu lắm.”
Thời Ôn tròn xoe đôi mắt. Thì ra anh trai này không thích hồng đỏ. Ảnh hưởng ít nhiều từ cha, cậu đã biết chút ít về hoa cỏ. Giọng trẻ con trong veo xen lẫn nụ cười: “Vậy thì dễ thôi. Sau này em trồng cho anh một bụi hồng Hòa Âm, màu vàng đó. Như thế anh sẽ vui lên thôi.”
“Thật sao?” Vạn Trọng Vi nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngây thơ, trong sáng của cậu bé, khẽ nói một câu: “Được thôi, nói lời giữ lời nhé.”
“Nhưng đây là bí mật của chúng ta, không được nói với ai khác.” Hắn lại dặn dò thêm.
Thời Ôn gật đầu lia lịa. Thế là cậu và người anh trai đã có một bí mật chung rồi!
Mãi nhiều năm sau, Thời Ôn mới biết, lý do Vạn Trọng Vi đưa ra khi ấy buồn cười đến mức nào. Nhưng chính cậu lại luôn xem đó là sự thật.
Thời niên thiếu rực rỡ, trôi đi nhanh chóng, vùn vụt.
Sau khi con trai đầu của Phương Liên Vân vào tiểu học, bà ta rất nhanh chóng mang thai đứa con trai thứ hai. Vạn Hành Xuyên lúc bấy giờ mua thêm một căn biệt thự ở lưng chừng núi, rồi dọn đến đó sống cùng vợ con.
Chỉ còn lại Vạn Trọng Vi tuổi vị thành niên bị bỏ lại ở Lạc Thủy Cư. Những năm đó, Vạn Hành Xuyên thỉnh thoảng mới về thăm một lần, mà đúng thật là chỉ "thỉnh thoảng".
Những người hầu còn ở lại đó, thường kín đáo bàn tán về sự đáng thương của vị đại thiếu gia. Nhưng Vạn Trọng Vi dường như chẳng mấy bận tâm đến những lời bàn tán đó, chỉ càng trở nên lặng lẽ hơn, tiếp tục đi học, cho đến khi tốt nghiệp và chính thức bước vào Vạn Nguyên.
Chỉ có Thời Ôn, từ đầu đến cuối vẫn lặng lẽ dõi theo thiếu niên ít khi cười ấy, nhìn hắn dần trưởng thành, gánh vác áp lực, trở nên nặng nề và khó đoán.
Chỉ có Thời Ôn, mãi không quên lời hứa năm xưa "sẽ trồng một bụi hồng Hòa Âm cho anh", mong có thể khiến anh trai ấy vui vẻ hơn đôi chút.
Đến khi cha qua đời, Thời Ôn mười bảy tuổi lại có giao điểm với Vạn Trọng Vi một lần nữa. Cậu trở thành người được hắn tài trợ ăn học, được ở lại Lạc Thủy Cư.
Tình cảm thiếu niên không tên tuổi, lặng lẽ len lỏi vào từng nhịp thở, từng buổi sáng sớm, từng hoàng hôn, dần dần ngấm sâu vào máu thịt cậu.
Ngày hôm ấy, cậu trốn mình trong bóng tối, nhìn chú Bình cẩn trọng cầu xin Vạn Trọng Vi. Người đàn ông khi ấy đã chững chạc, tinh anh chẳng hề suy nghĩ lâu la, chỉ thản nhiên nói: “Để nó ở lại, chăm chỉ học hành là được.”
Khoảnh khắc đó, rung động non nớt vốn bị lý trí kìm nén bỗng chốc trỗi dậy, rồi nhanh chóng rơi thẳng vào trái tim cậu.
Từ đó, tình yêu này sa chân lún sâu, không sao ngăn cản được nữa.
**
Thực ra, đến khi học đại học, Thời Ôn đã đủ khả năng rời đi. Cậu học giỏi, có được học bổng toàn phần, sau đó lại thi thẳng lên cao học ở trường, còn được thầy cô quan tâm đặc biệt. Tiền không nhiều, nhưng cũng đủ cho cậu học hành đến khi kết thúc.
Nhưng nếu rời đi, nghĩa là sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội gặp lại Vạn Trọng Vi, ở lại đây dẫu chẳng mấy khi thấy mặt hắn, nhưng vẫn còn có hy vọng. Thế nên cậu vẫn chọn tiếp tục sống ở Lạc Thủy Cư. Chỉ là từ lâu đã không nhận lương của chú Bình nữa, chăm sóc hoa cỏ coi như để trả lại tiền ăn ở tại đây. Những chuyện nhỏ nhặt này, tất nhiên Vạn Trọng Vi sẽ chẳng bao giờ biết đến.
Giờ đây đã kết hôn với Vạn Trọng Vi, bất kể lý do là gì đi nữa, trong lòng Thời Ôn vẫn tràn đầy niềm vui sướng, cậu cảm thấy mình lại tiến thêm một bước gần hơn tới vầng trăng sáng cao xa ấy.
Có lẽ là cậu đã dùng hết vận may cả đời của mình, Thời Ôn nghĩ, nên mới ngày càng có nhiều điểm giao nhau với hắn.
Rồi cậu lại âm thầm hạ quyết tâm rằng: trong khoảng thời gian hôn nhân hai năm này, bất luận xảy ra chuyện gì đi nữa, cậu cũng sẽ dốc hết sức, gieo vào trái tim hắn một vườn hồng vàng.
Bởi vì, nỗi đau và sự yếu mềm ấy của hắn, e rằng chỉ có mình cậu là người duy nhất từng nhìn thấy.
**
Hai người yên ổn sống cùng nhau thêm vài ngày nữa. Thời Ôn dần quen với việc ở chung phòng với Vạn Trọng Vi, buổi tối không còn thức đọc sách quá khuya nữa. Một là cậu sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của hắn, hai là bản thân cậu cũng chẳng chịu nổi.
Quả thật, hai người chẳng khác gì bạn cùng phòng, ngoài việc ở chung phòng thì không có gì thay đổi khác.
Thường khi Thời Ôn thức dậy thì Vạn Trọng Vi đã đi làm, còn lúc cậu lên giường thì hắn đã ngủ.
Thi thoảng bốn mắt chạm nhau, cũng chỉ chào hỏi nhau vài câu. Vạn Trọng Vi thì điềm nhiên, còn Thời Ôn lại ngượng nghịu, vậy mà bầu không khí lại trở nên hài hòa một cách lạ lùng.
Chỉ là vẫn có chút khác biệt, nhất là những khi đêm muộn cả hai vẫn còn thức, trong chăn gối lại có một tầng không khí vi diệu khó nói thành lời bao trùm. Thời Ôn ra sức lờ đi điều đó, còn chẳng biết Vạn Trọng Vi đang nghĩ gì.
**
Chẳng bao lâu sau đó, lịch trình đi thành phố W đã được xác định. Thời Ôn sẽ theo thầy hướng dẫn Tôn Quang Mộ cùng hai vị tiền bối trong chuyên ngành, tổng cộng bốn người, lên đường tham dự hội thảo kéo dài một tháng.
Còn Vạn Trọng Vi, gần như cùng lúc đó cũng phải đi công tác bên nước M, để xử lý một dự án thu mua mới.
Thời Ôn sẽ đi trước một ngày. Chuyến bay buổi sáng, cậu lo mình dậy trễ nên đã đặt chuông báo thức. Cậu vốn có một tật xấu trái ngược hoàn toàn với sự chăm chỉ của bản thân, đó là thói quen thích nằm lì trên giường.
Chuông báo thức vừa reo, cậu liền vội vã kéo vali, tay còn cầm theo một ổ bánh mì, định lao ra cửa thì bị Vạn Trọng Vi, người vẫn đang ngồi ăn sáng, gọi lại.
“Ăn xong bữa sáng rồi hãy đi.” Hắn ra hiệu cho cậu đến bàn ăn.
“Không kịp đâu,” Thời Ôn đứng khựng lại, hơi lúng túng nói, “Tôi đi trước đây. Ờm... Trọng Vi, anh cứ thong thả ăn sáng nhé.”
Cậu vẫn chưa quen miệng gọi thẳng tên hắn. Huống hồ, ngoài chuyện thân phận, địa vị chênh lệch, hắn còn hơn cậu đến tám tuổi.
“Ăn xong tôi đưa cậu ra sân bay, vẫn kịp.”
“Hả? Không cần đâu, anh đừng để lỡ giờ làm việc của mình.”
Vạn Trọng Vi dứt khoát đứng lên, bước lại gần, tự nhiên khoác nhẹ vai cậu.
Thế là Thời Ôn nhanh chóng buông bỏ mọi "nguyên tắc" của mình, ngoan ngoãn ngồi xuống ăn sáng cùng hắn.
Ăn xong, tài xế đã chờ sẵn ở bậc thềm, vali cũng được Vạn Trọng Vi mang ra bỏ vào cốp xe.
Thời Ôn chỉ cầm một chiếc ba lô, cùng hắn ngồi ở hàng ghế sau. Khung cảnh ấy, thoáng chốc lại giống hệt một gia đình đang tiễn nhau ra sân bay.
Trên đường cũng chẳng hề gượng gạo chút nào. Vạn Trọng Vi hỏi về chi tiết hội thảo, Thời Ôn liền gửi thẳng danh sách lịch trình cho hắn.
Nội dung khá phong phú và dày đặc: thảo luận học thuật, khảo sát thực địa, giảng bài chuyên đề, nhìn qua thì rất phong phú. Cuối lịch trình còn có hai phần phụ lục, Vạn Trọng Vi cũng mở ra xem. Một là danh sách người tham gia, một là sắp xếp hậu cần, bao gồm cả chỗ ăn ở, đi lại.
Rất nhanh, hắn liền tìm được tên Thời Ôn trong mục phân phòng. Người cùng phòng với cậu là Lương Minh Chiêu.
“Người này là ai?” Hắn dùng ngón tay chỉ vào cái tên đó.
“Là đàn anh của tôi,” Thời Ôn ghé lại nhìn, ánh mắt cong cong cười nói, “Lần này ngoài thầy Tôn, sinh viên chỉ có đàn anh Lương Minh Chiêu và đàn chị Cao Đường tham gia. Họ đối xử với tôi rất tốt, cũng coi như là những người thân cận nhất của tôi ở trường.”
Cậu vì vui vẻ nên nói hơi nhiều, xong lại cảm thấy hơi ngại, không chắc hắn có hứng thú lắng nghe không.
May là Vạn Trọng Vi không hề tỏ ra phiền chán chút nào.
“Đến khi làm lễ cưới, nhất định phải mời họ tới dự.”
**
Thời Ôn: Chồng tôi chắc chắn là trai thẳng. Nếu không thì ngày nào ngủ cùng giường, sao lại chẳng có tí phản ứng gì vậy chứ.
Vạn Trọng Vi: Trong lòng tôi vốn đã nuôi cả một vườn thú sói hổ, chỉ sợ tôi sẽ phát điên mà dọa chết cậu thôi.