10. Cơ Mở Sự Thật

Hoa Vân Lục - Vũ Nhi

Cơ Mở Sự Thật

Hoa Vân Lục - Vũ Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi giả vờ tiếc hận: "Lúc trước tôi tưởng ấn ký trên tay các ngươi là hình quả đào, sau đó nghĩ lại mới hiểu, đó là hình trái tim. Tiếc cho cả hai ngươi vì đối phương mà chịu đau đớn đến vậy, cuối cùng vẫn phản bội lẫn nhau. Tình yêu đứng trước dục vọng, làm gì còn chút giá trị nào?"
Phương Lan cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn tôi, trong mắt tràn ngập sự thất vọng.
"Tôi vốn tưởng rằng ngươi cũng chỉ là một đại tiểu thư ngốc ngốc cổ hủ, không ngờ đầu óc ngươi cũng nhanh nhạy như vậy. Ngày đó tôi cố tình tổ chức ném tú cầu, là để thu hút ngươi tới, muốn chọc cho ngươi tức giận. Bởi vì tôi thật ganh tị với ngươi, tôi biết có người thật lòng thật dạ yêu ngươi sâu đậm, tôi cũng biết Tần Phong không yêu tôi được như vậy."
"Các ngươi cho rằng tôi lẳng lơ phóng đãng, không giữ phẩm hạnh, nhưng ở nơi tôi sống, so với chỗ các ngươi cởi mở hơn nhiều, ai cũng có thể thản nhiên chia sẻ về dục vọng của bản thân. Không sai, tôi đây chính là thích hưởng thụ cảm giác vui vẻ trên giường, cái này Tần Phong không thể thỏa mãn tôi được."
Phương Lan nói xong nở nụ cười tự giễu.
Tôi tiến lên bắt lấy cổ tay nàng ta: "Ngươi vừa nói ngươi biết có người thật sự yêu tôi, huynh ấy đang ở đâu? Mau nói cho tôi biết!"
Phương Lan lại lắc đầu: "Tôi thật sự xin lỗi vì đã hủy hoại cuộc sống của ngươi. Nhưng thật sự tôi không biết hắn đang ở đâu."
Tôi dùng sức nhéo cổ tay nàng ta, nàng ta vẫn chỉ biết lắc đầu.
Dưới tình thế cấp bách, tôi rút trâm cài đầu ra, đâm vào mu bàn tay nàng ta, nàng ta đau đớn kêu la thảm thiết, nhìn tôi đầy oán hận.
"Lần cuối tôi thấy hắn, hắn đang nhặt lá rụng. Còn hắn bị nhốt ở đâu thì chỉ có Tần Phong biết."
Tôi mang Tần Phong ra khỏi thiên lao, lôi tới phòng chuyên dụng hình thẩm tra trong quân doanh.
Qua nửa ngày, Tần Phong vẫn không chịu hé miệng.
Đến lúc chạng vạng, Lục Ứng Hàng tới, mang theo hai cái thùng gỗ.
"Không nói đúng không, để bổn thiếu gia cho ngươi nếm thử cảm giác sống không bằng chết."
Nói xong Lục Ứng Hàng sai người cởi hết quần áo của Tần Phong ra, trét mật ong lên khắp người hắn rồi thả hắn vào một thùng đầy kiến.
Lũ kiến tấn công hơi được vị ngọt trên người Tần Phong, nhanh chóng bò khắp người hắn.
"Đây là kiến lửa, rất thích ăn ngọt, ngươi đoán xem, chúng nó ăn hết mật ong trên người ngươi rồi sẽ ăn đến cái gì? Đương nhiên là ăn thịt người có vị ngọt." Lục Ứng Hàng cười như không cười, mở miệng nói một câu.
Ban đầu Tần Phong không tin, nhưng rất nhanh sau đó đám kiến đã bò khắp người hắn, hắn ngứa đến mức cả người run rẩy, tay chân lại bị trói chặt không giãy dụa được.
Lục Ứng Hàng mở chiếc thùng gỗ còn lại ra: "Còn đây là rắn ăn kiến, nó thích nhất là ăn thịt kiến lửa. Ngươi đoán xem nó ăn hết đám kiến trên người ngươi rồi sẽ ăn đến cái gì? Đương nhiên là ăn thịt người có mùi vị kiến." Lục Ứng Hàng cầm con rắn trên tay, cười cười nhìn Tần Phong.
Sau đó hắn từng bước đến gần Tần Phong, nắm đầu con rắn kia, con rắn lè lưỡi ra liếm được mấy con kiến trên người Tần Phong.
Trán Tần Phong toát đầy mồ hôi, hai chân run bần bật.
Ngay khi Lục Ứng Hàng chuẩn bị thả con rắn xuống người hắn, hắn rút gan rút phổi hét lên: "Tôi nói!"
Lục Ứng Hàng quay lại nhìn tôi, nhún nhún vai: "Nàng thấy không? Đối phó với đám ác nhân không thể quá tử tế."
Theo lời Tần Phong, hắn đọc trong bí tịch biết được hôm đó Mục Vân ca ca sẽ đến hoàng trang nên đã mai phục sẵn ở đó.
Hắn đánh ngất Mục Vân ca ca rồi trói huynh ấy lại, ném vào hầm tối tại hoàng trang.
Nhưng chúng tôi đã lục soát cả hoàng trang kỹ càng cũng không tìm được căn hầm đó.
Lục Ứng Hàng trói Tần Phong dẫn tới tận nơi, vẻ mặt hắn đầy kinh ngạc chỉ vào phòng chứa củi: "Ở ngay dưới này mà, trong bí tịch viết trong hoàng trang có một căn hầm bí mật không ai biết, ở ngay dưới phòng chứa củi, hôm đó tôi đã nhốt hắn trong đó."
Nhưng chúng tôi đã đào ba thước đất vẫn không tìm được căn hầm nào cả.
Tần Phong chờ một bên cũng mặt đầy kinh ngạc, nhìn không giống như đang nói dối.
"Rốt cuộc các ngươi đến từ đâu? Có ý đồ gì?" Tôi biết cứ tìm kiếm mãi như vậy cũng vô dụng, vấn đề vẫn phải tra từ chỗ Tần Phong và Phương Lan.
Tần Phong cúi đầu không nói lời nào.
Tôi lấy hàn băng đao ra, hung hăng đâm vào cẳng chân hắn một nhát: "Còn không nói, tôi sẽ xẻo từng miếng thịt trên người ngươi."
Tần Phong bị dọa cho hoảng sợ.
"Chúng tôi từ tương lai xuyên đến đây. Chỗ chúng tôi ở cách niên đại hiện tại của các ngươi mấy trăm năm. Tôi vô tình tìm được một quyển bí tịch, trong đó ghi chép lại những sự tình phát sinh ở chỗ các ngươi. Thông qua nó, tôi cũng biết được tôi với Phương Lan có diện mạo giống với ngươi và Thái Tử, cho nên tôi mới muốn xuyên về đây thay thế các ngươi. Tôi… tôi tham lam… tôi muốn làm Hoàng Đế, muốn đứng trên vạn người."
Tôi đâm thêm một nhát nữa: "Nói tiếp."
Tần Phong run rẩy, răng va vào nhau: "Chúng tôi áng chừng mốc thời gian sau đó dựa theo phương pháp ghi trong bí tịch xuyên đến đây, tìm được hoàng trang, mai phục sẵn chờ Chu Mục Vân đến. Trong bí tịch viết hắn sẽ đến đây, hơn nữa còn đi một mình, hình như là muốn tạo bất ngờ gì đó."
"Sau khi hạ Chu Mục Vân thành công, tôi bảo Phương Lan vào thanh lâu, còn tôi thay hắn trở về Đông Cung, mua chuộc Thúy Chi cùng thị vệ Chúc gia, thuận tiện tráo đổi ngươi với Phương Lan. Sự tình tiếp theo thì ngươi biết rồi đó. Là tôi khinh thường ngươi nên mới bại trong tay ngươi. Từ khi đóng cửa hầm lại, tôi chưa từng quay lại nơi này."
"Quyển bí tịch đó đâu?" Lục Ứng Hàng đạp Tần Phong, dí hắn xuống đất, hỏi.