50. Chương 50: Hoa không hợp lòng người

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Chương 50: Hoa không hợp lòng người

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối tuần, Trịnh Tư Nghi đón Trịnh Úc đi chơi công viên lớn vừa khai trương cùng Trịnh Hàn Ông. Trịnh Tư Kỳ rảnh rỗi quay lại thư viện trường mượn vài tập san cũ.
Tiết Thanh Minh sắp đến, những ngày mưa xuân dầm dề khiến cây cối trong trường đại học Lợi Nam tươi tốt, khoe sắc nhưng vẫn thoáng vẻ cô đơn.
Thỉnh thoảng, Trịnh Tư Kỳ gặp lại vài sinh viên cũ mà anh từng dạy. Họ đều lễ phép gật đầu mỉm cười, chào anh bằng tiếng "Thầy Trịnh" đầy kính trọng.
Ngày xưa khi quyết định về dạy ở trường đại học, Trịnh Tư Kỳ thừa nhận mình sống khá ẩn dật. Hơn mười năm qua, anh không theo đuổi chức danh, không cao không thấp, chỉ là một giảng viên bình thường. Đó là vì anh không muốn thăng tiến.
Trịnh Tư Kỳ biết rõ tính cách ì ạch của mình, dù kín đáo nhưng không thể xóa bỏ hoàn toàn. Một phần bởi anh quá thích sống an nhàn, phần khác bởi anh nhìn đời bằng con mắt quá phù phiếm, hời hợt. Chẳng hạn, anh có thể hiểu được kiểu người chai sạn, cứng cỏi như Kiều Phụng Thiên, nhưng lại không thể chấp nhận việc người ấy phải chịu đựng, hy sinh, nhẫn nhục chỉ vì một phần nhỏ nỗi đau.
Như trong tác phẩm *Hoa Điêu* của Trương Ái Linh viết: "Cười, cả thế giới cùng cười với bạn; khóc, chỉ riêng mình bạn khóc than." Thế giới không thiếu sự cảm thông trước nỗi khổ của con người. Đứng trước nỗi đau kịch hóa giả tạo, họ sẽ chấp nhận. Nhưng nếu thật sự gặp một người đang đau, họ sẽ chỉ mở to mắt nói: "Người này gầy thế! Trông sợ quá!" rồi bỏ đi.
Trịnh Tư Kỳ đã nghiên cứu nhiều tác gia nổi tiếng, tuy không thích sự thô ráp, gập ghềnh trong ngòi bút của Trương Ái Linh, nhưng quan niệm về đời của nữ tác giả này quả thật sắc bén và cay nghiệt.
Trên đường ra bãi đỗ xe, lướt qua vài trang báo dân sinh trên điện thoại, Trịnh Tư Kỳ bắt gặp tin tức mới về vụ tai nạn của Kiều Lương.
Hai, ba đoạn văn tóm tắt trong bài không đáng chú ý nhồi nhét dưới tiêu đề dày đặc, cách viết phóng đại, nhạt nhẽo. Không gì ngoài sự phẫn nộ truy xét trách nhiệm, chỉ vài dòng đã lệch sang đổ lỗi cho chế độ và chuẩn mực xã hội.
Trịnh Tư Kỳ cau mày đọc hết, thầm nghĩ hy vọng Kiều Phụng Thiên không đọc được, bởi bài báo chẳng có gì hay ho. Cuối bài là một bức hình, phóng viên chụp lén trong bệnh viện —— Kiều Lương nằm trên giường bệnh, mặt không rõ; nửa bên mặt Kiều Phụng Thiên mờ nhòe ở góc phải bức hình.
Trịnh Tư Kỳ ngẩng đầu, tắt điện thoại ngay.
Lúc ra khỏi cổng Nam trường, anh cố tình đi đường vòng ra đường Dương Quang ở cổng sau, tạt qua tiệm tóc của Kiều Phụng Thiên. Anh hạ cửa sổ xe xuống, nhưng không thấy bóng dáng ai. Trong tiệm chỉ có ông chủ đầu hói, cao to, và cậu phụ việc mặt tròn. Nghĩ có thể y đang ở bên trong, anh đợi gần một phút. Không thấy ai ra, đúng thật không có ở đây.
Trịnh Tư Kỳ không nhịn được gửi tin nhắn cho y, rồi khởi động xe.
"Không ở tiệm à?"
Năm phút sau, anh nhận được tin nhắn trả lời: "Ở bệnh viện."
Đọc xong, Trịnh Tư Kỳ không điều xe về nhà mà quay đầu hướng thẳng đến cầu vượt. Đến gần bệnh viện thành phố, anh mới trả lời.
"Tôi đến xem tình hình, cho tôi số phòng bệnh đi."
Trịnh Tư Kỳ đỗ xe tạm thời trước cổng bệnh viện, xuống xe bước vào cửa tiệm hoa "Tập Nhân". Tiệm nhỏ chỉ vài chục mét vuông, chất đầy hoa tươi sắc màu. Anh chọn nửa bó hồng môn và nửa bó tulip, đưa cho cô nhân viên gói cẩn thận, thêm dải ruy băng lụa xanh.
Anh trả tiền ra khỏi tiệm, định mua thêm giỏ trái cây hay thùng sữa thì điện thoại reo —— Kiều Phụng Thiên gọi đến.
"Thầy đừng đến, tôi nói thật. Điều dưỡng không cho vào, không cho mang bất cứ thứ gì vào cả. Thầy đến mấy người cũng bị đuổi ra thôi."
Trịnh Tư Kỳ cầm chắc bó hoa, dừng lại trên lối đi bộ: "... Cậu không nói sớm."
"Sao thế?"
Anh đẩy mắt kính: "... Tôi vừa mua bó hoa."
"... Thầy không nói trước à." Giọng y có chút phàn nàn khó nhận ra.
Trịnh Tư Kỳ nghe đầu dây bên kia im lặng thở đều, rồi mới nghe y hạ giọng: "Tôi chờ thầy chỗ cây tuyết tùng ở cổng Bắc, ngay đó có cái hồ. Thế, thế bó hoa... thầy mua rồi thì cứ đưa tôi kẻo... nói chung là đỡ phí."
Trịnh Tư Kỳ cúp điện thoại, không nhịn được cười.
Tulip và hồng môn là những loài hoa rực rỡ khiến người ta thích thú, tặng bệnh nhân sẽ mang lại không khí vui tươi. Nhưng nếu tặng cho Kiều Phụng Thiên, Trịnh Tư Kỳ thấy chẳng hợp chút nào. Không hợp với tính cách y, cũng không giống y.
Nếu phải so sánh, Kiều Phụng Thiên giống cây liễu hơn —— mảnh mai nhưng không yếu đuối. Dù "vừa đến thu lá đã rụng trước" như người ta nói, y vẫn không dễ dàng khuất phục. Rất giống tính cách của y.
Trên đường đến cây tuyết tùng, Trịnh Tư Kỳ nhìn thấy hồ nước mới đào lấp loáng từ xa. Bỗng có người nhà đẩy bệnh nhân ngồi trên xe lăn, thoang thoảng mùi thuốc đặc trị. Anh ôm bó hoa, thấy bóng người gần hồ nhưng do thị lực kém, đi lại gần vẫn không nhận ra nam hay nữ.
Kiều Phụng Thiên nghiêng đầu, vẫy vẫy tay.
Chỉ hai, ba ngày không gặp, Trịnh Tư Kỳ thấy y gầy đi rõ. Đường hàm vốn thanh thoát nay trở nên sắc bén, như thể đánh phấn tạo khối ở chỗ bầu thịt đầy đặn trước đây. Người ta nói khi gầy đi, nét mặt sẽ thay đổi. Trịnh Tư Kỳ quan sát kỹ, đúng thật, xương gò má nổi rõ, khuôn mặt càng thêm phần hốc hác.
Chỉ có vết thương bên khóe miệng vẫn chưa khỏi, bọng mắt càng xanh thêm.
"Cậu gầy đi à?" Trịnh Tư Kỳ đẩy mắt kính, đứng cạnh y.
Kiều Phụng Thiên cúi nhìn cánh tay và cổ tay mình: "Chưa cân lại, chắc không phải đâu." Dù khó mập lên, nhưng y cũng không dễ sụt cân.
"Tôi thấy có vẻ vậy."
"Trông thế thôi." Kiều Phụng Thiên cười, xoa xoa mặt, "Mất ngủ liên miên, lo nghĩ quá nên mới gầy thế chứ gì."
"Có thể." Trịnh Tư Kỳ đổi tay cầm hoa, "Cậu phải tăng cân thêm tí nữa."
Kiều Phụng Thiên moi nửa miếng sandwich nướng gói trong túi ra, hình như chưa ăn sáng. Y bẻ một miếng nhỏ, vê nát, ném xuống bãi cỏ phía sau. Đàn chim sẻ đang loanh quanh lập tức xà xuống, vỗ cánh, gật gật cổ vui hơn hẳn.
Y ngồi thụp xuống, một bên đầu gối gần chạm đất, nhích gần lại, ném thêm bánh mì.
"Thầy có bí quyết tăng cân nào không?"
Trịnh Tư Kỳ nghe vậy cúi đầu nhìn đuôi tóc y, thấy ba đốt xương nhô lên từ gáy: "Cậu nhìn tôi như này giống có bí quyết không?"
"Chưa biết đâu à, cô nhóc với bạn bè thầy ai cũng tròn tròn một khuôn hết."
"Đúng thật, mập nhiều hơn gầy." Trịnh Tư Kỳ ngồi xuống theo y, "Nói sao nhỉ... Mấy người làm việc bàn giấy như tôi, nhất là đàn ông, sau năm ba mươi là thể trọng không thể kiểm soát được. Bình thường cứ như chuyện ăn cá hóc xương ấy mà."
Kiều Phụng Thiên quay đầu săm soi anh, đôi mắt thấp thoáng ý cười: "Thế sao phong cách thầy độc lạ quá vậy?"
"Điều này chứng minh rõ."
Trịnh Tư Kỳ không nhịn được, bẻ miếng bánh mì rải xuống: "Nhân phẩm tôi tốt."
Ý cười cuối cùng cũng thoát khỏi hốc mắt Kiều Phụng Thiên. Vụn bánh mì rơi trúng đầu một chú vịt đầu bạc, mỏ nhọn, mập ú. Vịt giật mình xoay vòng, tủi hờn vỗ cánh đen phành phạch, phóng như bay về phía ánh nắng.
Thật không nói điêu tí nào, nhân phẩm thật tốt.
Trịnh Tư Kỳ mời Kiều Phụng Thiên đi ăn cơm trưa, y đồng ý.
Hai người đến một nhà hàng chuyên món Tô Châu, gọi tôm nõn Bích Loa, thịt sốt anh đào, và canh cá ngân Thái Hồ. Chính giữa sảnh là sân khấu hình vuông theo phong cách cổ, trên sân khấu có cô gái trẻ tuổi mặc sườn xám trang nhã ôm đàn tì bà hát khúc dân gian Tô Châu. Giọng hát mềm mại dịu dàng, nhưng hai người không thuộc ngành nên không nhận xét được.
Hầu như Kiều Phụng Thiên chưa bao giờ đến những nhà hàng sang trọng như vậy. Khoan bàn tới chuyện đắt đỏ, chưa chắc đã ngon hơn y tự nấu.
Trịnh Tư Kỳ đặt bó hoa sang một bên, rót cho y ly trà hoa nhài: "Tôi chưa ăn nhà hàng này bao giờ. Mà ẩm thực Tô Châu thì thiên ngọt."
Anh nhìn y, vừa nói "ngọt" xong mới sực nhớ ra Kiều Phụng Thiên không thích ngọt: "Cậu không ăn được phải không?"
Kiều Phụng Thiên chỉ khựng lại một lát, Trịnh Tư Kỳ đã hiểu.
"Đổi quán khác đi." Giọng anh đầy áy náy: "Đằng trước còn một quán nữa, cậu muốn thử không?"
Kiều Phụng Thiên chỉnh tách trà, đáp: "Không sao, tôi ăn được mà." Y vừa nói xong mới chợt nhớ, chẳng hiểu sao người kia không thích mình nói "không sao", bèn giả bộ ho hắng giấu đi, bổ sung: "Không vấn đề gì đâu."
Trịnh Tư Kỳ không khăng khăng nữa, gật đầu rồi cúi lật menu.
"Đổi món thịt sốt anh đào thành gạch cua Phù Dung đi, chắc không ngọt đâu."
Kiều Phụng Thiên biết Trịnh Tư Kỳ tinh tế, chu đáo, nhưng sau bữa cơm này, y càng hiểu rõ điều đó.
Hôm nay Trịnh Tư Kỳ mặc áo khoác ngắn vải kaki, cổ áo hơi dựng lên, hai hàng khóa kim loại trang nhã, màu sắc hợp với gọng kính anh đeo bất ngờ.
Khi cầm vật gì lên, tư thế của anh rất đẹp, ngón tay cong lên tự nhiên. Nếu có sách thay vì menu, chắc sẽ trông nhã nhặn và có gu hơn nhiều. Kiều Phụng Thiên cúi uống trà, bất giác muốn ngắm Trịnh Tư Kỳ tĩnh lặng ngồi dưới ánh đèn đọc sách sẽ như thế nào.
Anh có chống cằm không nhỉ, có cắn móng tay không, hay đột nhiên muốn viết lại câu văn hay bằng nét chữ gọn gàng xinh đẹp như trên dải lụa đỏ ở chùa Nguyệt Đàm ngày ấy.
Ba chữ "Kiều Phụng Thiên" trên dải lụa đỏ vẫn in hằn rõ trong tâm trí y. Ngoài chữ "Phụng", chữ "Kiều" và "Thiên" viết đơn giản, ít nét, hiếm ai có thể viết ba chữ này cân đối và thanh tao như thế. Chữ Kiều Phụng Thiên y hệt "ba ba bò", sao mà đòi hỏi được chữ viết tay của người khác.
Nhưng chữ đẹp luôn có điểm cộng, luôn xuất sắc và cuốn hút.
Đặc biệt khi so sánh dưới sự chênh lệch, càng thấy người kia xuất chúng đến mức nào.
Trịnh Tư Kỳ đột nhiên lên tiếng, nét mặt cười mà như không.
"Mặt tôi có gì à?"
"Hả?" Kiều Phụng Thiên sững người, sau lắc đầu: "Đâu có..."
"Vậy sao cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi thế?"
"Tôi đâu có."
Kiều Phụng Thiên lảng tránh, không thèm suy nghĩ.