52. Chương 52: Những ký ức về thuốc lá

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Chương 52: Những ký ức về thuốc lá

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 52
Kiều Phụng Thiên vừa ngủ một giấc thật ngon, ngoan ngoãn đáng yêu. Trịnh Tư Kỳ vuốt tóc y nhưng y cũng không né tránh như mọi lần.
Trước kia Trịnh Úc thường sờ tóc y, hồn nhiên nói rằng tóc của mình vừa mềm vừa mượt như dải lụa.
Trịnh Tư Kỳ vẻ mặt nghiêm túc, anh chỉ đưa tay ấn nhẹ nhàng một nhúm tóc vểnh rồi thu về.
Cảm giác anh ao ước bấy lâu nay cuối cùng cũng được thỏa mãn, xúc giác thật dễ chịu.
"Dấu hằn có rõ không thầy?" Kiều Phụng Thiên ôm mặt, cảm giác má áp vào thành ghế nóng rát.
"Ừ, rõ."
Nhìn y vuốt vuốt mái tóc trông có vẻ bối rối, môi Trịnh Tư Kỳ khẽ mỉm rồi nín đi.
"Có làm lỡ công việc của cậu không?" Trịnh Tư Kỳ dựa vào hàng rào. Hàng rào hồ Kim Kê vừa được sơn trắng sạch sẽ sau hơn nửa năm sửa chữa. Trịnh Tư Kỳ quay mặt sang hướng khác, thở ra khói thuốc: "Bây giờ đưa cậu về nhà nhé?"
Kiều Phụng Thiên lắc đầu: "Chờ thầy hút xong điếu này đã."
Trịnh Tư Kỳ dựa mặt vào hàng rào, Kiều Phụng Thiên dựa lưng, khoảng cách giữa họ là một người, phía dưới là mặt hồ ánh kim lung linh dưới tán cây rừng um tùm. Nhìn từ đây, khung cảnh giống như một bức tranh sơn dầu hài hòa.
"Thầy... thầy có phải cứ có thời gian là muốn hút thuốc bù lại những lần trước không hút à?" Kiều Phụng Thiên nghiêng đầu nhìn nắm tàn thuốc trong tay anh.
Ánh hoàng hôn đậm đặc, đôi mắt đen nhánh của y cũng nhuốm màu vàng cam, giống như đang quan sát một màu sắc khác qua tấm kính trong suốt vậy.
Trịnh Tư Kỳ bật cười: "Làm gì quá lên như cậu nói."
Kiều Phụng Thiên nhăn mũi, giơ hai ngón tay: "Hai lần, tôi chứng kiến thầy như vậy tổng cộng hai lần. Ba tôi hút thuốc nửa đời, năm ngoái bị ép cai thuốc thì bứt rứt đi vòng trong nhà như cái xe cối xay, thế mà cũng chẳng hút kiểu khó bỏ như thầy..."
Đây là lần đầu tiên Trịnh Tư Kỳ nghe Kiều Phụng Thiên chủ động nhắc đến người nhà. Anh hỏi: "Hút thuốc lâu năm mà cai thì khó chịu lắm, sao lại bị ép cai?"
Kiều Phụng Thiên khựng lại, kéo nhẹ tay áo.
"Sức khỏe không tốt, phải giữ mạng thôi."
Trịnh Tư Kỳ nghe vậy không dám hỏi thêm, chỉ nhìn y.
"Thì..." Kiều Phụng Thiên kéo tay áo bên trái rồi chuyển sang kéo tay áo bên phải, "Cao huyết áp với viêm phế quản, bệnh cũ cả thôi. Mấy năm trước ngất xỉu trong nhà, khám ra tắc mạch máu não độ hai, tim cũng yếu như xưa."
Trịnh Tư Kỳ cụp mắt: "Sao... cậu không đưa bố lên thành phố Lợi Nam ở?"
Giao thông và y tế ở thành phố dù gì cũng thuận tiện hơn trấn nhiều.
"Tôi có nói rồi, nhưng ở quê có nhà có đất phải coi, mẹ tôi cũng không chịu bỏ công việc dưới đó, chẳng ai muốn lên thành phố hết." Kiều Phụng Thiên nhìn cụ ông cụ bà tản bộ trong công viên, tay trong tay khỏe mạnh, "Mẹ tôi không bao giờ đồng ý sống chung với tôi, điều bà không muốn nhất... bà là người không muốn nhìn thấy mặt tôi nhất."
Nói xong, Kiều Phụng Thiên vẫn nhìn xuống mũi giày, mím môi cười.
Trịnh Tư Kỳ thấy y tựa như đang chìm vào ký ức không vui. Tim anh đập thình thịch, vô thức đưa tay nắm lấy cổ tay Kiều Phụng Thiên, mảnh mai nằm lọt trong lòng bàn tay anh.
Trong tiềm thức muốn kéo y lại, sợ y quay bước về phía cô độc.
Kiều Phụng Thiên giật mình, không vội rút tay mà quay sang nhìn anh nghi hoặc.
"Thầy..."
Cánh tay Trịnh Tư Kỳ cứng đờ, anh không biết nên tiếp tục nắm tay hay rút về coi như không có chuyện gì.
"Tôi... tôi muốn nói, cậu... cậu ấy." Trịnh Tư Kỳ nhướng mày: "Cậu có muốn biết tôi hút thuốc từ bao giờ không?"
"Hả?"
Kiều Phụng Thiên cũng rất nể tình không thẳng thừng nói "Không muốn". Trịnh Tư Kỳ tiện đà kể chuyện sinh động.
Mười lăm tuổi.
Trịnh Tư Kỳ hút điếu thuốc đầu tiên năm mười lăm tuổi, lớp tám, đếm ngược hai mươi ngày trước kỳ thi tuyển sinh cấp ba. Năm đó mùa hạ đến sớm, trời nóng khủng khiếp. Chiếc quạt hỏng quay cọt kẹt, vô dụng như không, nhà nồng mùi hôi của mực cũ Trịnh Hàn Ông mài.
Trịnh Hàn Ông xuống nhà nói chuyện với nựng mèo. Trịnh Tư Kỳ lơ đãng bò ra bàn gỗ to, ngồi chồm như con khỉ, tiện tay thó một tờ giấy cha mới cắt làm giấy nháp.
Số hữu tỷ số vô tỷ, góc đồng vị góc đối đỉnh, hệ tọa độ trục tung trục hoành, cạnh góc cạnh góc... y như nồi kẹo đường đang sôi trong não, kêu ầm ĩ, thò tay vô là bùng nổ.
Mày nhướng lên, vò giấy dúm dó, đặt bụt xuống, giơ chân lên.
Toán cấp hai cút mẹ đi, thi cấp ba cút mẹ đi.
Trịnh Tư Kỳ bí mật lấy cuộn giấy nhàu nhĩ trong hộp bút, lột từng lớp, bên trong là điếu Bạch Sa Hòa Thiên Hạ bạn cùng bàn lấp lánh. Ph đầu lọc màu nâu, viền vàng mỏng, cuộn đầy lá thuốc vụn ngon.
Ai biết hút thuốc là đẳng cấp. Trịnh Tư Kỳ chui vào bếp, bật bếp ga, ngượng nghịu dí mặt vào châm điếu thuốc, chậm chạp một chút thì cháy xem nửa lông mày.
Lần đầu hút thuốc, Trịnh Tư Kỳ với kỹ năng trời cho hút khói từ cổ họng vào phổi không sặc. Ai ngờ người tính không bằng trời tính, đang phì phèo nhả khói, Trịnh Hàn Ông ôm mèo hát mở cửa đi vào.
Trịnh Hàn Ông lúi húi ngoài cửa, vui vẻ thay giày: "Ôi dào hôm nay thật là ——"
Nhìn Trịnh Tư Kỳ quay lưng, nằm dài trên ghế, chân gần như chỉa lên trời, khói trắng lượn lờ.
Trịnh Hàn Ông lao tới quất vào gáy Trịnh Tư Kỳ một cái "bốp" giòn tan.
"Mày nằm đây làm gì?!"
Trịnh Tư Kỳ bỗng thấy đau như trong ký ức, anh tự nhiên buông cổ tay Kiều Phụng Thiên, ấn tay vào gáy mình.
"Tôi không ngờ dân chữ nghĩa như bố tôi đánh đau thế, giờ gáy tôi vẫn thấy như bị lún vào trong hồi đó..."
Kiều Phụng Thiên nhìn chăm chú, giống như đang nghe Đơn Điền Phương kể chuyện.
"Tiếp đó?"
"Tiếp đó à? Tôi sợ không biết nên quỳ ôm đùi khóc hay không nhận đến chết." Trịnh Tư Kỳ cười, đẩy kính, "Rồi tôi quyết định, ngậm nửa điếu thuốc vào miệng trước mặt bố."
"Ngậm vào miệng á?!" Kiều Phụng Thiên nhướng mày, "Không, không bỏng hả?"
Phải có tâm lý Đổng Tồn Thụy đánh bom hầm trú ẩn mới làm ra hành động này...
Trịnh Tư Kỳ bật cười: "Câu thừa, sao không bỏng, cháy cả miệng tôi, lúc đó tôi tưởng hất bàn chửi lên trời luôn."
Trịnh Hàn Ông thấy con trai bị phỏng miệng ứa nước mắt, đơ người, không biết làm sao, vội dẫn con lên bệnh viện. Ông giận dữ đến mức hất xấp giấy bay tứ tung.
Đánh thì không nỡ, không đánh thì tức chết.
Cuối cùng, Trịnh Hàn Ông chỉ tay vào mặt Trịnh Tư Kỳ: "Mày có nói hay không, thuốc lá ở đâu ra? Hả? Mày có nói hay không?!"
Trịnh Tư Kỳ đứng trong góc lắc đầu kiên định.
"Mày —— " Chữ "mẹ mày" lơ lửng trong họng rồi mất, "Mày gan rồi! Mày tài nhất nhà họ Trịnh! Mày hút, học hành dốt nát, để tao cho mày hút!"
Trịnh Hàn Ông đi vào phòng, lục lọi rồi lôi đồ quay lại.
Ông quăng thứ trên bàn nghe "cộp".
"Hút đi! Hôm nay hút hết chỗ này, không hút đừng mang họ Trịnh!"
Trịnh Tư Kỳ nhìn bao Hoàng Trạc Lâu chưa bóc, gân xanh trên trán giật giật.
"Thầy hút à?" Kiều Phụng Thiên xích lại gần hỏi.
Trịnh Tư Kỳ sờ mũi, cười: "H chứ, tôi ngồi đó hút, hút liên tục, hút tê miệng ông mới thôi. Tôi vừa phỏng miệng vừa đau họng, cả tuần không nói được tiếng nào."
"Thế mà thầy vẫn chưa sợ à?"
Vẫn tiếp tục hút thuốc suốt hai mươi năm mới cai được?
"Đâu có." Trịnh Tư Kỳ cười tươi, "Có trách thì trách bố tôi cho hút Hoàng Hạc Lâu 1916, mua hai ngàn mốt*, bảo sao không nghiện."
*
Sau này Trịnh Hàn Ông hối hận, càu nhàu với Trịnh Tư Nghi nửa tháng, chỉ thiếu kêu trời khóc.
Hoàng Hạc Lâu đấy.
Hoàng Hạc Lâu Trịnh Hàn Ông giấu nửa năm không dám hút, giờ chỉ còn một điếu.
Lỗ nặng rồi!
Kiều Phụng Thiên phản xạ chậm, nghe xong ngậm miệng, dựa vào lan can, bật cười mất kiểm soát.
Trịnh Tư Kỳ vịn tay trên thành lan can, chống cằm lặng nghe, nhìn khóe môi y nhếch lên.
"Đó giờ tôi cứ tưởng thầy là học sinh gương mẫu từ nhỏ." Kiều Phụng Thiên cười đỏ mũi, như phủ phấn hồng.
"Sao lại thế, người lì lợm quậy phá nhất nhà họ Trịnh là tôi. Chuyện gì học sinh không làm được tôi làm hết, thi đại học còn thi hai lần."
Trịnh Tư Kỳ nhìn mặt hồ: "Đồng nghiệp bố tôi mỗi lần thấy tôi như thấy Tôn Ngộ Không, chép miệng: Ôi dào, thằng con nhà anh, chậc chậc, hỗn thế đây."
Kiều Phụng Thiên lại mất hình tượng. Y chống trán nhớ vết hình xăm sau cổ Trịnh Tư Kỳ.
Không chắc, nhưng chắc là từ thời trẻ điên cuồng của anh.
"Thế sao thầy lại đổi tính."
Kiều Phụng Thiên suýt hỏi sao thầy từ "hỗn thế ma vương" thành "văn nhã bại hoại".
Trịnh Tư Kỳ ngẫm nghĩ lâu.
"Tự nhiên tỉnh ngộ, hiểu ra nếu tiếp tục sống như vậy, những gì muốn sẽ không đến, gánh nặng không muốn cũng không biến mất."
Trịnh Tư Kỳ nói nhẹ nhàng: "Bố tôi, chị tôi tự trọng cả đời lại không ngẩng mặt lên, để người dè bỉu sau lưng, con ông này là lưu manh."
Có cánh chim ghé đậu trên lan can.
"Vậy cuộc sống bây giờ là điều thầy mong muốn ư?"
Câu chuyện bỗng trở nên sâu xa.
"Dù muốn hay không đều phải thay đổi, không thể ngày này qua tháng nọ không sửa. Khi khó khăn thì thấy không mong muốn, khi dễ chịu lại thấy đó là điều mình hằng ước."
Trịnh Tư Kỳ đan tay, dừng một chốc nói tiếp.
"Tôi chỉ có thể cam đoan mỗi lựa chọn đều tiến về phía trước, không tránh né hay thụt lùi. Đúng sai tốt xấu để lại sau này."
Giây đó, Kiều Phụng Thiên nghĩ điều ích kỷ, mong Trịnh Tư Kỳ chỉ bộc bạch với mình.
.
Tác giả có lời muốn nói.
Tôi cho rằng, chỉ khi yêu tâm hồn và tính cách của nhau, tình yêu mới có thể bền lâu.
Edit: tokyo2soul