Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 1513: Y xem nàng như sự cứu rỗi
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1513 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng Hoắc Tây không đáp lại, hành lang bệnh viện nhỏ dài trống trải, tiếng giày cao gót giẫm lên sàn cực kỳ trong trẻo.
Rõ ràng là nàng mặc áo bành tô, nhưng cơ thể vẫn rất lạnh.
Nàng còn nhớ rõ đêm đó, khi nàng mang Bạch Khởi về, cậu ta cứ ôm nàng không chịu buông tay.
Cậu ta xem nàng như sự cứu rỗi.
Nhưng, ai sẽ cứu rỗi nàng đây, Hoắc Tây khẽ dựa người vào tường trên lối đi nhỏ.
Nàng buồn phiền châm một điếu thuốc lá nhỏ, đốm lửa lặng lẽ cháy.
Phía trước có người đi tới, là trợ lý Tiểu Hồng
của Bạch Khởi, mắt nàng đỏ hoe nhìn người đi tới.
Hoắc Tây lạnh nhạt nói: "Chăm sóc tốt cho cậu ấy! Tìm cho cậu ấy một bác sĩ tâm lý…Không, để tôi tìm cho cậu ấy! Ngày mai tôi sẽ cử người đến, tiến hành can thiệp tâm lý cho Bạch Khởi."
Tiểu Hồng lau nước mắt, nhỏ giọng nói: "Luật sư Hoắc, vô dụng thôi!"
Hoắc Tây sửng sốt.
Tiểu Hồng nhỏ giọng khóc lên: "Bạch Khởi mắc bệnh bạch cầu cấp tính, bác sĩ nói bệnh tình rất xấu, rất có thể sẽ không qua khỏi mùa hè này!"
Hoắc Tây ngây người.
Bệnh bạch cầu, sống không qua mùa hè.
Nàng chống vào vách tường màu trắng, cảm thấy trời đất đang quay cuồng.
Lúc lâu sau nàng mới đứng vững: "Đã mời những chuyên gia tốt nhất trong và ngoài nước chưa?"
Tiểu Hồng lắc đầu: "Cậu ấy không cho nói, cũng không cho tôi nói với nàng."
Khóe mắt Hoắc Tây ửng đỏ, nàng vỗ vỗ vai Tiểu Hồng rồi quay trở lại phòng bệnh.
Bạch Khởi vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cũng không biết đang suy nghĩ cái gì!
Hoắc Tây cởi bỏ áo bành tô thay dép lê đi
vào, gõ vào đầu cậu ta: "vẫn còn giận tôi à! Ăn cơm, không ăn tôi sẽ nhét vào miệng cho cậu ăn!"
Nói xong, nàng đi hâm nóng cơm.
Lò vi sóng hoạt động, âm thanh rất nhỏ, phòng bệnh rất im lặng.
Bạch Khởi nói nhỏ: "Chị đã biết?"
"Biết cái gì?" Hoắc Tây nghẹn ngào nói: "Đừng nghĩ là tôi sẽ dễ dàng tha thứ cho cậu! Con nít học người lớn làm trò theo dõi, lông mọc còn chưa đủ thì cũng vô dụng thôi."
Bạch Khởi im lặng, một lát sau mới nói: "Tôi không cần chị thương cảm! Tôi không cần bởi vì tôi có bệnh nên chị mới ở lại với tôi. Tôi nghĩ kĩ rồi, nếu chị thật sự thích anh ta, vậy chị cứ ở cùng với anh ta đi!"
Ít nhất người đàn ông kia còn khỏe mạnh.
Ít nhất người đàn ông kia cũng hiếu chị.
Bọn họ lớn lên với nhau, người đàn ông kia cũng đủ mạnh mẽ, có thể cho chị thứ chị muốn.
Mà cậu, từ cơ thể đến tâm lý, đều tàn tạ không thể chịu nổi.
Cậu ta muốn giam cầm chị, thật là mơ mộng hão huyền!
Bạch Khởi im lặng nhìn chị.
Hoắc Tây xoa xoa mái tóc đen của cậu ta: "Không muốn chết thì chữa trị liền cho tôi! Nếu không tôi trực tiếp ném cậu xuống sông Hoàng Phố, cậu sẽ không tìm ra tôi nữa!"
Bạch Khởi ôm chị.
Đầu cậu ta chôn trong lồng ngực chị, giống như đứa nhỏ yếu ớt bất lực lúc trước.