Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 1551: Cậu có quan tâm đến tôi chăng?
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1551 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nàng trở về phòng ngủ nghỉ trưa, khi thức dậy chỉ thu dọn qua loa rồi lên xe của Trương Sùng Quang đi đến công ty đối tác. Lúc ngồi vào trong xe, nàng phát hiện sắc mặt Trương Sùng Quang không được tốt, liền hỏi: "Có cần kéo dài thời hạn hay không, sắc mặt của cậu không được tốt, sẽ ảnh hưởng tới hiệu quả đàm phán."
"Cậu có quan tâm đến tôi chăng?" Trương Sùng Quang nghiêng đầu hỏi.
Giọng điệu của Hoắc Tây lạnh lùng: "Tôi chỉ quan tâm tới kết quả công việc!"
Trương Sùng Quang nhấn nhẹ chân ga, giọng điệu nhẹ nhàng: "Đúng vậy! Bây giờ cậu đã căm thù tôi đến tận xương tủy, cho dù tôi có bệnh tình nguy kịch, cậu cũng không thèm để ý."
Người đàn ông này đang làm nũng, Hoắc Tây vẫn có thể phát hiện ra.
Nàng không hề mở miệng.
Một giờ sau, xe dừng lại dưới trung tâm đàm phán.
Đàm phán kết thúc sau tiếng đồng hồ, đao lóe kiếm bay.
Ngoài dự kiến của Hoắc Tây, mặc dù sắc mặt Trương Sùng Quang không được tốt vẫn rất sắc bén, liên quan tới mặt lợi ích vẫn đúng mực không nhường, vô cùng mạnh mẽ.
Lúc nghỉ giữa giờ, Hoắc Tây muốn thảo luận công việc với cậu.
Vẻ mặt Trương Sùng Quang lại trở nên tái nhợt: "Tôi đi vào toilet."
Hoắc Tây ngồi trong phòng nghỉ, lật xem tài liệu, không hề động tới trà bánh trước mặt.
Ước chừng mười lăm phút sau, Trương Sùng Quang mới đi ra khỏi toilet.
Cậu ngồi xuống bên cạnh Hoắc Tây, thấp giọng thảo luận chuyện vừa đàm phán cùng nàng. Hoắc Tây khép tài liệu lại: "Cậu nên trở về nghỉ ngơi! Kiếm tiền rồi không muốn sống nữa sao?"
"Đau lòng?"
"Tôi đau lòng cái gì! Mạng là của cậu!"
Không biết vì sao, Hoắc Tây có hơi bực bội, nàng đi ra ngoài sân thượng.
Trời đã tối dần, vẫn chưa ăn cơm tối, thật ra nàng đã quen với cường độ công tác như thế này từ lâu.
Nhưng nó cũng không có nghĩa là nàng chịu hợp tác với một người bệnh.
Trương Sùng Quang đang bị bệnh!
Nàng không biết phải thuyết phục cậu như thế nào, nàng cũng không biết nên ở chung với cậu kiểu gì, có lẽ… Sau này đổi sang một luật sư hợp tác với cậu sẽ tốt hơn một chút.
Hoắc Tây có chút phẫn nộ.
Nhưng mặc kệ thế nào, cuộc đàm phán này vẫn tiến hành tới mười giờ đêm, lúc đi ra khỏi tòa nhà, Trương Sùng Quang gục trong xe không dậy nổi, cái trán nóng bừng bừng.
"Trương Sùng Quang!"
Hoắc Tây mở cửa ghế điều khiển ra, để cậu ngồi ra phía sau, nàng lái xe.
Trương Sùng Quang ghé vào tay lái.
Hồi lâu sau, cậu hơi nghiêng đầu, nhẹ nhàng hỏi nàng: "Hoắc Tây, cậu vẫn đau lòng vì tôi đúng chứ?"
Cậu đang sốt cao, nhưng vẫn có sức lực kinh người: "Hoắc Tây! Hoắc Tây!"
Thế mà nàng lại bị cậu kéo ôm vào trong lòng ngực.
Cái ôm của Trương Sùng Quang tựa như bếp lửa, nóng đến mức khiến người ta sững sờ.
Cửa xe bị đóng lại.