1564. Chương 1564: Làm theo lời tôi!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 1564: Làm theo lời tôi!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1564 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bờ môi Hoắc Tây run rẩy.
Trương Sùng Quang tới gần cô, cậu gần như thì thầm vào tai cô: "Hoắc Tây, cậu nói đúng, không phải tôi dùng Lục Thước để đe dọa cậu, tôi dùng chính mình để đe dọa cậu!"
Cổ họng mảnh khảnh của Hoắc Tây không ngừng run rẩy.
Cô mãi mãi không thể quên được mẹ của Trương Sùng Quang đã chết như thế nào.
Bà đã nhảy lầu từ tòa nhà cao tầng.
Trong dòng máu của Trương Sùng Quang cũng chảy gen điên cuồng này.
Trong quá khứ, cô chưa từng biết đến,
Bây giờ cô đã thấy rồi, Trương Sùng Quang không gì khác ngoài một tên điên, là một kẻ cờ bạc!
Hoắc Tây nói ra một câu: "Nếu tôi không chấp nhận thì sao!"
Trương Sùng Quang cười: "Vậy tôi cũng không còn gì để mất nữa! Hoắc Tây… Thật ra những năm đó ở nhà tôi rất vui."
Sự phản bội lúc nhỏ đã làm cậu mất đi cô.
Dù cậu đã nói một ngàn lần, cậu chỉ thích cô, cô cũng không tin.
Trương Sùng Quang nghĩ, nếu chưa từng có được thì cuộc sống đã không khó khăn đến vậy.
Nhưng cậu đã từng có được Hoắc Tây.
Bọn họ đã từng tốt đẹp đến thế, nếu không phải tối hôm đó cậu tát cô một cái, bọn họ cũng có thể có được một đứa con…
Cậu mỉm cười nhìn Hoắc Tây bước xuống xe.
Cuối cùng Hoắc Tây bùng nổ: "Trương Sùng Quang, tên điên này! Cậu đừng dọa tôi! Cậu sống hay chết tôi cũng không quan tâm!"
"Thật sao?"
Cậu vẫn cười nhạt.
Hoắc Tây tát cậu một cái, để lại năm ngón tay in hằn trên khuôn mặt trắng nõn của cậu.
Nhưng Hoắc Tây lại khóc.
Cô cảm thấy người cô hận nhất trên đời này chính là Trương Sùng Quang!
Rõ ràng là cậu không tốt, rõ ràng cậu đã phản bội tình cảm của bọn họ, rõ ràng cậu đã bỏ cô theo người khác, nhưng cậu vẫn dùng chính mình để đe dọa cô…
Hoắc Tây tức giận tát cậu thêm vài cái nữa.
Trương Sùng Quang lại như không cảm nhận được gì, cứ dịu dàng chăm chú nhìn cô.
Hoắc Tây nghẹn ngào: "Cho tôi xuống xe!"
Nhưng lần này Trương Sùng Quang không đồng ý, cậu không chỉ không thả cô xuống xe mà còn ôm chặt lấy cô, đè cô lên tay lái, sau đó ôm lấy khuôn mặt nhỏ của cô, cả người sát lại gần.
"Hoắc Tây, cậu vẫn yêu tôi đúng không?"
"Cũng đau khổ như tôi, đúng không?"
Cậu bắt đầu hôn cô, cô đã khóc, khóc không ngừng.
Thật sự rất chật vật.
Nụ hôn này cũng không đẹp đẹp gì.
Nhưng Trương Sùng Quang cũng không để ý, đã rất lâu cậu không được chạm vào cô rồi, cậu tham lam muốn được hôn cô một lần…
Hoắc Tây không đẩy được cậu ra.
Cả người cô bị cậu ôm vào lòng, giống như người sắp chết đuối, chỉ biết bấu víu vào cậu!
"Hoắc Tây! Tha thứ cho tôi đi!"
Giọng nói cậu khàn khàn, gợi cảm thì thầm bên tai cô.
Một lúc sau, cậu gọi điện cho trợ lý: "Giúp tôi hẹn người nhà họ Tư, sáng mai ký hợp đồng hợp tác."
Trợ lý khuyên cậu: "Tổng Giám đốc Trương, đối đầu với hai nhà Hoắc và Lục thực sự không phải hành động sáng suốt."
Đây thực sự cũng như tự sát!
Trương Sùng Quang lạnh lùng: "Làm theo lời tôi!"