1565. Chương 1565: Càng hiểu

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1565 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trương Sùng Quang cúp máy xong, nhẹ nhàng ngả lưng vào ghế.
Một lúc sau, cậu không nhịn được, lại sờ nhẹ lên môi mình.
Nơi ấy, vẫn còn vương hơi ấm của Hoắc Tây.
Cậu rất nhớ cô, nhớ đến mức không thể tả, nhưng đã quá lâu rồi cậu không có được người này nữa. Cậu không thể chờ được nữa.
Trương Sùng Quang biết cậu có bệnh.
Chính cậu cũng cảm thấy mình không bình thường.
Nhưng cậu không muốn bình thường.
Chỉ cần Hoắc Tây trở lại bên cạnh cậu, bệnh của cậu sẽ khỏi ngay.
Cửa xe bỗng bị gõ mấy tiếng.
Trương Sùng Quang nghiêng đầu nhìn ra, ánh mắt cậu dừng lại.
Bên ngoài xe là một người đàn ông hơn 50 tuổi, quần áo tả tơi, khuôn mặt đen sì, nhưng Trương Sùng Quang vừa nhìn đã nhận ra người đàn ông đó là ai.
Là bố của cậu.
Lúc đầu, bố Trương Sùng Quang nghiêm mặt nhìn vào xe. Sau khi Trương Sùng Quang và ông ta nhìn nhau một lúc, cửa sổ xe hạ xuống.
Mắt hai người đàn ông cùng dòng máu đối đầu nhau.
Một người cao quý, một người chán nản.
Rất lâu sau, bố Trương mới bật cười: "Từ xa đã nhìn thấy con rồi! Đúng là con, Sùng Quang."
Trương Sùng Quang không nói gì.
Cậu lặng lẽ chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt.
Trong ký ức của cậu, bố cậu là chủ một công ty nhỏ, bình thường rất sĩ diện, thích ra vào chốn ăn chơi. Sau lại vì người phụ nữ khác mà phản bội mẹ cậu, khiến mẹ cậu nhảy lầu.
Cậu từng rất hận ông ta.
Thực ra đến bây giờ vẫn hận, cậu không nghĩ đến việc gặp lại ông ta, càng không nghĩ rằng người đàn ông này khi gặp lại lại bết bát như vậy.
Chắc là báo ứng!
Ánh mắt của Trương Sùng Quang khiến bố Trương rất không thoải mái, quá xa lạ, không giống con ông ta.
Ông ta cố can đảm nói: "Nếu không phải năm đó bố cho con đi, con làm sao có được ngày hôm nay? Sùng Quang, bố nghe nói con đã giàu rồi, có thế đi ngang thành phố B, ngay cả ông Hoắc nhìn thấy cậu cũng phải cung kính vài phần."
Cuối cùng ông ta cũng không nắm chắc, lúc nói chuyện cũng giữ lại vài phần.
Ông ta chờ đứa con trai này hiểu ra, cậu là người thông minh, chắc cũng biết phải trả ơn ông ta rồi.
Trương Sùng Quang lấy ví da ra.
Bên trong ngoài thẻ còn có một xấp tiền, khoảng ba ngàn.
Cậu rút tiền ra đưa cho bố Trương.
Bố Trương gật đầu cười: "Sùng Quang, con tính sai rồi à! Tốt xấu gì bố cũng từng nuôi con, con dùng chút tiền này đuổi bố sao?"
Trương Sùng Quang cười lạnh: "Không cần, có thế trả lại cho tôi!"
Lục Thước loay hoay ở công ty đến chân không chạm đất.
Đám lão già ở thành phố C lại ân cần hỏi thăm cậu ấy và bố ruột của cậu ấy!
Lúc sắp hết giờ làm, Lục Thước gọi điện thoại cho Trương Sùng Quang.
Điện thoại reo lên vài lần, Trương Sùng Quang mới nghe máy.