Chương 16: Lời Mời Tối Nay

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 16: Lời Mời Tối Nay

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi tan làm, Hoắc Minh từ chối những lời mời xã giao, lái xe thẳng đến nhà hàng.
Tám giờ tối là thời điểm bận rộn nhất của nhà hàng. Ôn Noãn đang ngồi trước dương cầm chơi đàn.
Tối nay, cô mặc một chiếc váy dài màu khói, thiết kế hở vai, mái tóc màu trà mềm mại buông xõa ngang eo.
Vẻ đẹp của cô vô cùng quyến rũ.
Hoắc Minh ngắm nhìn qua cửa kính khoảng mười phút, sau đó mới xuống xe, mở cửa bước vào.
Anh gọi món ăn, nhưng chẳng bận tâm đến món ăn ngon dở ra sao, chỉ ung dung tựa lưng vào ghế lắng nghe Ôn Noãn chơi đàn.
Hoắc Minh nhận thấy thỉnh thoảng có vài quý ông đến bắt chuyện với cô, chắc hẳn cũng bị vẻ đẹp của Ôn Noãn cuốn hút.
Tuy nhiên, Ôn Noãn luôn lịch sự từ chối. Giữa giờ giải lao, Ôn Noãn nhận được một tấm danh thiếp. [Công ty Anh Kiệt, Luật sư Hoắc Minh.]
Ôn Noãn sửng sốt, quay đầu lại thì thấy ngay Hoắc Minh.
Anh ngồi ở một góc, trên tay cầm ly Aperitif*, vẻ ngoài của anh ta thật cuốn hút, ngay cả những cử chỉ đơn giản cũng toát lên vẻ quyến rũ khó cưỡng.
*Aperitif: rượu khai vị, uống trước khi dùng bữa để tăng vị giác.
Ôn Noãn không muốn giao thiệp với anh, nhưng càng không dám làm phật lòng anh ta.
Sau cùng, cô vẫn bước tới.
“Luật sư Hoắc.”
Hoắc Minh khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Ôn Noãn vừa ngồi xuống, Hoắc Minh đã tinh ý nhận ra trên mu bàn tay cô có những vết kim tiêm còn mới. Anh đoán rằng cô bị ốm vì trận mưa đêm qua.
“Cô giáo Ôn đã ăn cơm chưa? Chúng ta cùng nhau ăn một bữa nhé.”
Hoắc Minh hoàn toàn nghiêm túc, không hề có vẻ lỗ mãng như khi đưa danh thiếp cho cô trước đó.
Ôn Noãn đặt tấm danh thiếp lên bàn ăn, hơi ngượng nghịu đáp: “Nhà hàng có quy định, trong giờ làm việc không được dùng bữa chung với khách.”
Hoắc Minh thản nhiên nhìn tấm danh thiếp.
Anh trực tiếp hỏi cô: “Sau khi tan làm thì sao? Cô giáo Ôn có dành chút thời gian đi uống với tôi một ly không?”
Ý của anh rất rõ ràng.
Nếu đồng ý hẹn hò với anh, cô sẽ có thể nhanh chóng thoát khỏi cảnh khó khăn hiện tại, không cần phải vất vả kiếm tiền nữa.
Cũng chỉ là một trò chơi giữa nam và nữ. Hoắc Minh cảm thấy nếu trước đây Ôn Noãn đã từng có quan hệ với Cố Trường Khanh thì hẳn cô cũng sẽ không ngại ngần qua lại với người khác.
Hơn nữa, hai lần ôm hôn trước đó, Ôn Noãn cũng có phản ứng với anh. Nhưng ngược lại, Ôn Noãn lại hoàn toàn không nghĩ đến chuyện đó theo hướng đó.
Cô không biết vì sao Hoắc Minh lại bất ngờ nảy sinh ý muốn dây dưa với cô như vậy.
Cô biết rõ hoàn cảnh của mình, cẩn trọng lựa lời để không làm phật ý anh: “Luật sư Hoắc, tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của anh trong việc của bố tôi. Sau này tôi sẽ cố gắng tìm cách để báo đáp ân tình này.”
Hoắc Minh hơi ngạc nhiên.
Anh đã hiểu rõ ý cô: Cô không muốn có bất kỳ quan hệ nào với anh.
Tiền bạc không làm lung lay được Ôn Noãn!
Hoắc Minh cũng không nhất thiết phải có được Ôn Noãn, nhưng lối chơi dương cầm của cô đã khơi dậy sự tò mò trong anh. Hơn nữa, đó cũng là thói xấu cố hữu của đàn ông, nếu không thể có được thứ gì đó, lại càng nảy sinh tâm lý muốn chiếm hữu.
Hoắc Minh cất danh thiếp đi, rất có phong thái, không hề so đo tính toán với cô.
Ôn Noãn khẽ nói lời cảm ơn, với thái độ khiêm nhường.
Hoắc Minh rút ví, lấy ra hai ngàn tệ, đặt xuống bàn: “Nếu cô giáo Ôn đã có việc thì tôi cũng không làm phiền nữa.”
Ôn Noãn lễ phép tiễn anh tới trước cửa nhà hàng.
Hoắc Minh không hề lưu luyến, ngồi vào xe, gật đầu với cô một cái rồi lái xe đi mất.
Dáng vẻ cao quý, hoàn toàn không giống một kẻ đang tìm kiếm trò tiêu khiển hay đánh cược.