Chương 17: Không gì độc ác hơn lòng người!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 17: Không gì độc ác hơn lòng người!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn trở lại nhà hàng đúng lúc cô chuẩn bị lên sân khấu.
Khương Duệ cũng không làm phiền cô nữa, đợi Ôn Noãn xong việc mới tìm cơ hội nói chuyện.
Khương Sinh rất ngoan ngoãn và nghe lời, Ôn Noãn nhận lời dạy cô bé.
Khương Duệ trả học phí khá hậu hĩnh, thậm chí còn đóng trước hai tháng, giúp Ôn Noãn có thêm chút tiền chi tiêu.
Trong lòng cô rất rõ Khương Duệ đang dùng một cách khác để giúp đỡ mình. Nếu là trước đây, Ôn Noãn có lẽ đã từ chối, nhưng giờ cô không còn bận tâm đến lòng tự trọng của mình nữa.
Lúc cô tan tầm trở về nhà, dì Nguyễn lại không có ở nhà.
Ôn Noãn gọi điện thoại, bà nói sẽ về ngay.
Khoảng nửa tiếng sau dì Nguyễn trở về, Ôn Noãn đang định dọn bữa tối thì nhìn thấy một bên cánh tay của bà sưng tấy.
“Tay dì bị sao vậy?” Ôn Noãn đỡ dì Nguyễn ngồi xuống.
Dì Nguyễn bình thản nói: “Già rồi nên chẳng còn sức nữa, mới làm chút việc mà tay đã sưng vù cả lên rồi.”
Lòng Ôn Noãn khẽ thắt lại. Cô vội vàng kiểm tra lòng bàn tay dì Nguyễn.
Lòng bàn tay vốn mềm mại, được chăm sóc cẩn thận, giờ đây đã xuất hiện vài vết phồng rộp, bóng nhẫy.
Ôn Noãn ngây người nhìn.
Một lúc sau, từng giọt nước mắt lăn dài, cô vội vàng lau đi nhưng vẫn không thể kìm nén được cảm xúc... Cô giúp dì Nguyễn thoa thuốc và băng bó vết thương, sau đó quay về phòng lấy ra mười nghìn tệ đưa dì Nguyễn để lo chi phí sinh hoạt trong nhà.
Cô không để dì Nguyễn ra ngoài làm việc nữa.
Đêm đó, Ôn Noãn đã khóc rất lâu.
Buổi sáng thức dậy, quầng thâm dưới mắt cô lộ rõ, dù đã dùng nhiều kem che khuyết điểm cũng không thể che đi được.
Lúc ăn sáng, dì Nguyễn nói với cô: “Nếu cơ thể không chịu nổi thì làm ít lại, nếu con thật sự không chịu nổi nữa thì dì sẽ bán căn nhà nhỏ đó đi.”
Ôn Noãn an ủi bà: “Qua lần này là được rồi, con sẽ chú ý hơn.”
Dì Nguyễn cũng không nói thêm gì nữa!
Ôn Noãn ăn xong thì dọn dẹp rồi đến trung tâm âm nhạc làm việc.
Vừa quẹt thẻ xong, một đồng nghiệp đã thì thầm với cô: “Có cô Hoắc đến tìm cô! Ôn Noãn, nếu cô không muốn gặp thì chúng tôi sẽ nói với cô ấy là cô đã nghỉ phép.”
Ôn Noãn thoáng giật mình, ngay sau đó cô nhìn thấy Hoắc Minh Châu.
Ôn Noãn không ghét Hoắc Minh Châu, nhưng cũng không muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với cô ấy, đành phải nhờ đồng nghiệp giúp đỡ.
Nhưng Hoắc Minh Châu đã nhìn thấy cô.
Hoắc Minh Châu tự nhiên bước đến gần, vẻ mặt xinh xắn đáng yêu: “Ôn Noãn, tôi muốn biết lý do cô từ chối chơi dương cầm trong bữa tiệc sinh nhật của tôi? Cô không thích tôi sao?”
Cô ấy vừa dứt lời thì xung quanh đều trở nên im lặng.
Tất cả đồng nghiệp trong trung tâm đều biết về mối quan hệ của Ôn Noãn và Cố Trường Khanh.
Bây giờ, vị hôn thê của Cố Trường Khanh lại muốn Ôn Noãn thích mình, điều này thật quá tàn nhẫn với cô.
Những ánh mắt thông cảm và thương hại đó khiến Ôn Noãn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Cô khẽ nói với Hoắc Minh Châu: “Tình cờ hôm đó tôi có việc phải làm. Thật xin lỗi cô Hoắc, cô hãy tìm người khác giúp.”
Hoắc Minh Châu không chịu bỏ cuộc.
Khuôn mặt Ôn Noãn trở nên trắng bệch.
Cô bị Cố Trường Khanh phản bội, bố phải vào tù, còn bị hắn ép trở thành tình nhân.
Nhưng Hoắc Minh Châu chẳng hề hay biết gì, cô ấy còn muốn Ôn Noãn phải chiều chuộng mình như những người khác.
Quả đúng là không gì độc ác hơn lòng người!