Chương 27: Hoắc Minh, chúng ta là gì của nhau?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 27: Hoắc Minh, chúng ta là gì của nhau?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn ra viện, việc đầu tiên cô làm là đến trại tạm giam thăm bố. Tình trạng của Ôn Bá Ngôn vẫn ổn, dù có đen sạm và gầy đi một chút nhưng sức khỏe xem ra không tệ. Ôn Noãn yên tâm phần nào. Cô lại tiếp tục quay cuồng với cuộc sống bận rộn của mình.
Ban ngày làm việc ở trung tâm âm nhạc, buổi tối ngoài làm ở nhà hàng thì cô cũng nhận dạy kèm cho học sinh. Tuy rất mệt nhưng thu nhập của cô cũng tăng lên đáng kể.
Chẳng mấy chốc đã qua một tuần.
Trong một tuần này, cô không hề gặp Hoắc Minh. Mãi cho đến khi thấy anh trên các bài báo giải trí thì cô mới biết anh đã đi thành phố H.
Anh đến thành phố H để tham gia một bữa tiệc quy tụ những nhân vật có tiếng tăm.
Trong bữa tiệc, Hoắc Minh mặc một bộ lễ phục nhung đen, bên trong là áo sơ mi trắng tinh cùng chiếc nơ đen. Anh đứng giữa đám đông, vừa tỏa ra vẻ hào nhoáng chói mắt vừa toát lên khí chất cao quý kiêu sa.
Bên cạnh anh là một người phụ nữ xinh đẹp, tay Hoắc Minh khẽ ôm eo cô ta, trông họ như một đôi trai tài gái sắc. Ôn Noãn nhận ra đó là nữ minh tinh hạng A đạt giải Ảnh hậu. Lúc này cô Ảnh hậu nép vào người Hoắc Minh như chim non bé nhỏ, trên mặt lộ rõ dã tâm muốn gả vào hào môn.
Ôn Noãn nhẹ nhàng đặt tờ báo xuống.
Cô thầm nghĩ: 'Cũng phải thôi. Mình sẽ không tự đánh giá quá cao bản thân mà cho rằng Hoắc Minh đối xử đặc biệt với mình. Anh ấy là một người đàn ông xuất chúng, chuyện có phụ nữ vây quanh là rất bình thường.'
Hai ngày sau, Ôn Noãn đi làm thêm ở nhà hàng. Hoắc Minh lại đến.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh đậm cùng quần tây màu xám tro, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác màu đen. Trưởng thành, lịch lãm. Chỉ có một mình anh đến, thậm chí đồ ăn cũng không đụng tới mà chỉ lặng lẽ dựa vào ghế, lắng nghe Ôn Noãn đánh đàn dương cầm.
Ôn Noãn không biết tại sao anh lại đến đây, nhưng cô chỉ có thể cố lờ đi ánh mắt nóng bỏng kia của anh.
Mười giờ, nhà hàng đóng cửa.
Ôn Noãn thu dọn đồ đạc, chuẩn bị tan ca.
Lúc cô rời đi, chỗ Hoắc Minh ngồi đã không còn ai.
Ôn Noãn thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy bản thân quá ích kỷ, cô nên nói cảm ơn anh vì đã chăm sóc cô lúc nằm viện.
Ra khỏi nhà hàng, một chiếc Bentley Continental đậu trước mặt cô, kính xe hạ thấp, khuôn mặt điển trai của Hoắc Minh hiện ra.
"Lên xe." Anh nói ngắn gọn.
Ôn Noãn do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn mở cửa ghế phụ lái, chủ yếu là vì chiếc xe này của anh quá nổi bật, cô không muốn người khác chạy đến vây xem.
Hoắc Minh lái xe đi, một lát sau quay sang nhìn cô, nhắc nhở: "Thắt dây an toàn."
Mặt Ôn Noãn đỏ bừng, cô vội vàng thắt dây.
Cô quan sát Hoắc Minh, lúc này anh chỉ mặc quần tây và áo sơ mi, còn chiếc áo khoác thì đặt ở ghế sau xe.
Hoắc Minh nhẹ nhàng cất tiếng: "Cảm thấy tôi rất đẹp sao?"
Hả?
Mặt Ôn Noãn càng đỏ hơn.
Hoắc Minh dừng xe ngay ngã tư đèn đỏ, anh nghiêng người nhìn Ôn Noãn. Trong ánh mắt ấy chất chứa hàm ý mà cả hai đều thấu hiểu.
Ôn Noãn không chịu nổi sự mập mờ này, cô lưỡng lự lên tiếng: "Luật sư Hoắc, cảm ơn anh chuyện hôm đó."
Hoắc Minh im lặng.
Ôn Noãn kiên quyết nói: "Phía trước có trạm xe buýt, ở đây cũng có tuyến xe đêm."
Ánh mắt Hoắc Minh thâm thúy, cuối cùng anh cũng lên tiếng: "Ôn Noãn, ở lại với tôi một lát đi."
Anh gọi cô là Ôn Noãn... Ôn Noãn không kìm được mà mềm lòng!
Hoắc Minh lái xe đến một nơi hẻo lánh dưới chân núi, xung quanh không một bóng người, rất thích hợp để làm chuyện mờ ám.
Ôn Noãn muộn màng nhận ra điều đó.
Rõ ràng tâm trạng của Hoắc Minh không quá tốt, anh lấy thuốc lá ra, châm lửa và rít một hơi. Ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, anh nghiêng đầu ra ngoài cửa xe, rít từng hơi một. Cảnh tượng ấy thật khiến người ta ngẩn ngơ.
Hút xong điếu thuốc, anh nghiêng người sang hôn cô.
Nụ hôn chớp nhoáng, dứt quãng, Ôn Noãn tỉnh táo hơn một chút, cô bám lấy vai anh, khẽ thì thầm: "Hoắc Minh..."
Cô nhỏ giọng khổ sở hỏi: "Chúng ta thế này được coi là gì chứ?"
Hoắc Minh lặng lẽ nhìn cô, anh biết cô không muốn...