Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 28: Ở bên tôi thêm chút nữa, ngoan nhé!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoắc Minh lặng lẽ nhìn cô chăm chú.
Một lúc lâu sau, anh buông tay cô ra rồi nhẹ nhàng tựa vào ghế da, khẽ nhắm mắt lại.
Trông anh có vẻ rất mệt mỏi.
Ôn Noãn không thể thốt ra lời trách móc nào, chỉ nghiêng đầu nhìn anh.
Một lát sau, Hoắc Minh ngồi dậy nhấn một nút bấm. Trần xe trượt ra, để lộ tấm kính pha lê xanh đậm. Vì đang ở trong núi nên những vì sao trên bầu trời đêm đặc biệt sáng rực...
Hoắc Minh lại tựa vào ghế, không nói gì mà ngửa mặt chăm chú ngắm nhìn bầu trời đêm.
Ôn Noãn định hỏi gì đó nhưng lại bị anh kéo lại.
Đầu cô buộc phải tựa vào hõm vai anh, ngửi thấy mùi hương cây mộc trên người anh, mặt Ôn Noãn hơi bỏng rát.
“Ở bên tôi thêm một lát nữa!” Giọng Hoắc Minh khàn khàn và u ám.
Ôn Noãn không thể từ chối.
Cô không biết có phải tất cả phụ nữ đều dễ xiêu lòng trước những người đàn ông thành công khi họ tỏ vẻ đáng thương hay không, nhưng Hoắc Minh từng giúp đỡ cô. Vào lúc anh bộc lộ dáng vẻ mệt mỏi và yếu ớt của mình, cô không thể đẩy anh ra được.
Có lẽ vì cô im lặng quá lâu nên Hoắc Minh mới thấp giọng hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?"
"Không... không nghĩ gì cả!" Đầu óc Ôn Noãn có chút rối loạn.
Sau đó không ai nói gì nữa mà chỉ lặng lẽ ôm nhau.
Hoắc Minh thực sự rất đẹp trai. Nếu Ôn Noãn nói cô không có chút cảm giác gì thì là nói dối. Cô cũng không sĩ diện mà đẩy anh ra, chỉ lặng lẽ đưa tay ôm lấy eo anh.
Ôn Noãn bị thân thể người đàn ông bao bọc, cô phải thừa nhận Hoắc Minh mang đến cho cô cảm giác kích thích mà Cố Trường Khanh trong quá khứ hay hiện tại chưa từng mang lại được. Nếu như không có chuyện gia đình, một người độc thân như cô gặp phải Hoắc Minh thì chắc chắn cô sẽ nguyện ý phát triển tình cảm với anh.
Nhưng giữa họ có quá nhiều vướng mắc phức tạp, định trước là không thể!
Cô mơ mơ màng màng suy nghĩ, cuối cùng thiếp đi trong lòng anh.
Hoắc Minh cúi đầu nhìn Ôn Noãn trong lòng mình. Mái tóc dài màu trà rơi tán loạn trên vai, khuôn mặt trắng trẻo thanh thuần vùi trong ngực anh, vừa nhỏ nhắn vừa mềm mại.
Ôn Noãn vô cùng xinh đẹp, không phải kiểu rực rỡ thu hút mọi ánh nhìn mà là nét đẹp dịu dàng, thanh thuần.
Là kiểu người thích hợp để "nuôi trong nhà"!
Hoắc Minh bận rộn nhiều ngày, cơ thể cũng đã mệt mỏi, anh nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Lúc Ôn Noãn tỉnh lại, bầu không khí có chút vi diệu.
Cô rõ ràng cảm nhận được anh...
Ôn Noãn không có kinh nghiệm, không biết đàn ông mới thức dậy đều sẽ như vậy. Cô cảm thấy hơi luống cuống, cắn môi, cả người cứng ngắc không dám di chuyển.
Trong xe u ám, ánh mắt Hoắc Minh sáng rực.
Ôn Noãn khẽ hỏi: "Mấy giờ rồi?"
Hoắc Minh thở ra hơi thở bỏng rát bên tai cô: "Sắp rạng sáng rồi! Lát nữa tôi đưa cô về nhà."
Ôn Noãn không dám cử động mà ngoan ngoãn nằm trong ngực anh.
Hoắc Minh bỗng nhiên khẽ cười một tiếng, không hiểu sao tâm trạng anh lại khá hơn chút. Ngón tay thon dài khẽ nhéo khuôn mặt cô: "Dễ bị ức hiếp đến thế sao? Cô giáo Ôn đây là đang muốn báo đáp tôi hay vẫn đang tự mình hưởng thụ?"
Chút tâm tư của Ôn Noãn bị vạch trần khiến cô có phần xấu hổ! Cô không để ý tới anh nữa, dịch chuyển đến chỗ ghế lái phụ... Hoắc Minh khẽ kêu rên, liếc cô một cái.
Mặt Ôn Noãn nóng lên, che giấu tâm tư, lên tiếng: "Luật sư Hoắc, phiền anh đưa tôi về nhà."
Hoắc Minh nhìn thấy khuôn mặt có phần đỏ ửng của cô.
Thật ra thì anh vẫn biết cô phải chịu đựng bao nhiêu chuyện, nhưng hôm nay cô có cơ hội lại không hề yêu cầu anh điều gì.
Trong một khoảnh khắc, Hoắc Minh đã động lòng trắc ẩn.
Anh thậm chí còn muốn phá lệ giúp cô!
Nhưng suy nghĩ này cũng chỉ thoáng qua, trước mắt thì địa vị của Ôn Noãn trong lòng anh vẫn chưa đạt tới trình độ đó.