Chương 39: Hoắc Minh Sắp Trở Về (2)

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 39: Hoắc Minh Sắp Trở Về (2)

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không như dự kiến, chuyến bay của thư ký Trương gặp sự cố nên bị hoãn.
Cô ấy ngồi trong phòng chờ gọi điện cho Hoắc Minh nhưng vì anh đang trong phiên tòa thẩm vấn nên không bắt máy.
Mãi đến giữa trưa khi phiên tòa kết thúc, Hoắc Minh mới mở điện thoại và thấy tin nhắn của thư ký Trương, anh nhíu mày suy nghĩ.
Trợ lý của Tổng Giám đốc Lâm, người liên quan đến vụ kiện, bước tới, cung kính nói: “Luật sư Hoắc, Tổng Giám đốc Lâm mong ngài nể tình dùng bữa với ông ấy.”
Hoắc Minh cất điện thoại, cười xã giao: “Thay mặt tôi cảm ơn Tổng Giám đốc Lâm của các anh! Bữa cơm này tôi không thể dùng cùng được, tôi có chuyện quan trọng cần về thành phố B xử lý.”
Anh đang nói chuyện thì vị Tổng Giám đốc Lâm bước đến.
Một doanh nhân ngoài bốn mươi tuổi với vẻ ngoài nho nhã tiến đến bắt tay Hoắc Minh, thân mật nói: “Phong thái của cậu Hoắc Minh trong phòng thẩm vấn thật sáng suốt và tài giỏi. Nếu hiện giờ cậu có việc quan trọng thì tôi không dám giữ lại nữa, nhưng lần sau khi đến thành phố H, cậu nhất định phải để tôi được tiếp đón chu đáo như một chủ nhà.”
“Chắc chắn rồi.” Hoắc Minh đáp nhẹ nhàng, phong độ. Tổng Giám đốc Lâm rất coi trọng anh, tự mình lái xe đưa Hoắc Minh đến sân bay... Chuyến bay của thư ký Trương bị trễ nên cô ấy bay về cùng chuyến với Hoắc Minh.
Trước khi máy bay cất cánh, Hoắc Minh lại gọi điện cho Ôn Noãn.
Vẫn không bắt máy!
Anh nhíu mày, đoán chắc đã có chuyện xảy ra!
Tại thành phố B, Ôn Noãn ở nhà cả ngày.
Cảm xúc của dì Nguyễn không ổn định, cô bầu bạn bên dì rất lâu.
Đến khi trời sập tối, cô dọn cơm ra cho dì Nguyễn ăn. Lúc ăn cơm, Ôn Noãn nhẹ nhàng nói: “Lát nữa con định đến gặp người bạn do Bạch Vi giới thiệu, có lẽ sẽ giúp được chuyện này.”
Dì Nguyễn nghi ngờ.
Ôn Noãn nắm chặt tay bà: “Dì Nguyễn, con thật sự muốn đi gặp thử xem sao.”
Có lẽ Ôn Noãn che giấu quá khéo nên dì Nguyễn đã tin.
Ăn cơm xong xuôi, Ôn Noãn trở về phòng mang một cái rương lớn ra, sau đó lấy một cuốn album ảnh từ trong đó ra, nhẹ nhàng lật xem. Bên trong có một bức ảnh chụp bà Trương lúc còn trẻ.
Ôn Noãn nhẹ nhàng vuốt ve bức ảnh.
Mẹ cô qua đời khi cô mười tuổi, hơn một năm sau bố cô mới cưới dì Nguyễn. Ôn Noãn nhớ khi đó bố thường cãi nhau với dì Nguyễn. Có một lần dì Nguyễn khóc rất nhiều, trách ông ấy tại sao đối xử với con của người khác tốt như vậy mà lại không chịu sinh con của mình.
Lần đó Ôn Noãn mới biết mình không phải con ruột. Cô rất sợ hãi, sợ mình đột nhiên bị vứt bỏ, nên lúc ở cùng bố và dì Nguyễn khi họ không cãi nhau, cô đã làm nũng nói muốn có em trai hoặc em gái.
Thế nhưng dì Nguyễn vẫn không mang thai! Bà ấy yêu Ôn Bá Ngôn, nuôi Ôn Noãn khôn lớn, cũng đối xử tốt với cô. Một người phụ nữ như vậy thì sao Ôn Noãn có thể nhẫn tâm để bà ấy ngồi tù tám, mười năm chứ?
Một giọt nước mắt rơi xuống tấm ảnh, Ôn Noãn vội vàng lau đi.
Dì Nguyễn đứng ở cửa, nhìn thấy cảnh đó.
Ánh mắt bà tối sầm lại, cố gắng giữ giọng dịu dàng nói: “Không phải con hẹn gặp người sao? Thu dọn một chút rồi hãy ra ngoài.”
Ôn Noãn khép sách lại, cất chúng thật kỹ càng.
Cô đứng dậy thay quần áo, lúc chuẩn bị ra khỏi cửa lại không kìm được ôm lấy dì Nguyễn.
Trong lòng dì Nguyễn cảm thấy bất an. Nhưng lúc ngẩng mặt lên, Ôn Noãn nở nụ cười dịu dàng, cô nói rằng Bạch Vi đã tìm được người rất có năng lực, chắc chắn Cố...
Ôn Noãn lặng lẽ nhìn thật lâu, rồi quay người lên xe buýt.
Khi đến biệt thự của Cố Trường Khanh đã là tám giờ tối. Cố Trường Khanh mặc một bộ vest ba mảnh, ngồi trên ghế sofa uống rượu. Đèn chùm pha lê phía trên tán xạ ra những ánh sáng lung linh càng làm nổi bật vẻ đẹp trên khuôn mặt hắn.
Nếu là trước đây, tim Ôn Noãn chắc chắn sẽ đập thình thịch, nhưng bây giờ cô chỉ cảm thấy chán ghét.
Cố Trường Khanh nói giọng u ám: “Em đã đi đâu? Anh gọi điện cho em suốt từ sáng đến giờ!”