Chương 58: Hoắc Minh, tôi muốn làm anh vui vẻ

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 58: Hoắc Minh, tôi muốn làm anh vui vẻ

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Minh không có ý tức giận.
Anh cười nhẹ một tiếng, sau đó vào phòng thay đồ lấy quần áo đi tắm.
Ôn Noãn thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói chuyện với Bạch Vi.
Cô không muốn tiếp tục nói chuyện của Cố Trường Khanh nữa nên hỏi: “Vừa rồi cậu nói có hai chuyện, còn chuyện gì nữa?”
Bạch Vi im lặng một lát rồi nói: “Học viện của chúng ta định tổ chức một buổi họp lớp, nghe nói là do Đinh Tranh đứng đầu. Con khốn này vẫn còn có mưu đồ riêng, cứ khăng khăng muốn hợp tác với Đại học T.”
Đại học T?
Cố Trường Khanh tốt nghiệp Đại học T, Đinh Tranh chắc chắn sẽ mời hắn.
Ôn Noãn lập tức không muốn tham gia.
Bạch Vi cũng vô cùng tức giận, cô ấy lớn tiếng: “Người phụ nữ này cứ không chịu buông tha! Tự cô ta thích làm người thứ ba, đã là mèo mả gà đồng thì chớ, còn giở đủ trò để cả thế giới chúc phúc cho cô ta! Tớ thấy chủ yếu cô ta đang nhắm vào cậu, đi khắp nơi nói cậu thất tình, thất nghiệp, không dám bén mảng đến đâu.”
Ôn Noãn không muốn để tâm tới loại người này.
Cô chỉ nói sẽ suy nghĩ rồi cúp điện thoại, vừa ngước mắt lên liền thấy Hoắc Minh đang mặc một bộ áo choàng tắm, đứng ở cửa phòng tắm. Vóc dáng của anh rất tốt, chỉ nhìn thôi cũng đủ mê mẩn.
Ôn Noãn nhìn tới mức quên cả dời tầm mắt. Hoắc Minh vừa lau mái tóc ướt vừa đi tới trước mặt cô, cúi người về phía trước, mỉm cười: “Họp lớp? Đó là nơi hay phát sinh chuyện ngoại tình lắm đấy.”
Ôn Noãn cắn nhẹ môi dưới: “Tôi vẫn còn chưa kết hôn.”
“Thế nhưng bây giờ em là của tôi.” Chiếc mũi cao thẳng của Hoắc Minh cọ cọ vào mũi cô, giọng nói trầm thấp vô cùng quyến rũ.
Ôn Noãn bỗng cảm thấy chuyện tình trong quá khứ của mình thật vô nghĩa.
Mối quan hệ giữa cô và luật sư Hoắc đúng là không thiệt thòi chút nào.
Cô ôm lấy cổ anh, cố ý mềm giọng, hỏi: “Vậy tôi báo trước với anh nhé?”
Hoắc Minh thưởng cho cô...
Lăn qua lăn lại một hồi lâu, Ôn Noãn gác cằm lên đầu vai anh, nhẹ nhàng nói: “Thực ra tôi vẫn còn chưa nghĩ tới chuyện đó, nhưng tôi đã nghĩ xong một chuyện.”
“Ừm.”
Ôn Noãn ôm khuôn mặt tuấn tú của anh, ngay cả hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: “Hoắc Minh, hiện tại tôi chỉ muốn khiến anh vui vẻ.”
Đôi mắt đen của Hoắc Minh sâu thăm thẳm.
Ôn Noãn đỏ mặt, tiến đến gần hôn lên môi anh...
Tinh thần của Ôn Bá Ngôn đã tốt hơn rất nhiều, Ôn Noãn cũng thấy nhẹ nhõm, cô lại bắt đầu bàn bạc với dì Nguyễn về việc chuyển về nhà.
Nói xong chuyện chính, dì Nguyễn đột nhiên nhắc tới Hoắc Minh.
Ấn tượng của dì Nguyễn với anh rất tốt, đặc biệt dặn dò Ôn Noãn: “Con phải chung sống với luật sư Hoắc thật hòa thuận, biết đâu lại có thể thực sự nên duyên vợ chồng.”
Ôn Noãn cười nhạt.
Với hoàn cảnh gia đình và tính cách của Hoắc Minh thì sao cô có thể níu giữ anh được? Hơn nữa, anh chỉ cần một mối quan hệ không cần phải gánh vác trách nhiệm, vậy cô cho anh... Còn về tương lai sau này, cô không dám nghĩ tới.
Nhưng cô cũng không nói nhiều với dì Nguyễn, nhanh chóng rời khỏi bệnh viện.
Ôn Noãn vừa ra tới cổng thì một chiếc BMW màu trắng đột nhiên dừng lại trước mặt cô.
Cửa kính xe kéo xuống, đúng là Bạch Vi. Vẻ mặt Bạch Vi rất nghiêm túc: “Lên xe rồi nói.”
Ôn Noãn lên xe, vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: “Sao thế? Cãi nhau với chồng à?”
Ôn Noãn nhanh chóng mở ra xem.
Quả nhiên, mỗi một bài đăng đều là thông tin tiêu cực về cô.
Tìm đàn ông cao tuổi, tìm nhà giàu mới nổi, có quan hệ mập mờ bất chính với những người đàn ông lạ mặt, tóm lại, tất cả đều miêu tả Ôn Noãn thành một người phụ nữ đạo đức bại hoại.
Bạch Vi tuôn một tràng: “Ôn Noãn, cậu là người đi dạy dỗ mầm non của đất nước! Đinh Tranh làm như vậy, sau này còn có ai dám để cậu làm giáo viên nữa? Điều các vị phu nhân kia kiêng kỵ nhất chính là... có kẻ quyến rũ chồng của họ! Trừ khi người đàn ông của cậu còn xuất sắc hơn chồng của bọn họ, nếu không thì chắc chắn chuyện này sẽ vô cùng khó khăn!”