Chương 59: Hóa ra Ôn Noãn thật sự có quan hệ với Hoắc Minh

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 59: Hóa ra Ôn Noãn thật sự có quan hệ với Hoắc Minh

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn vẫn nhìn chằm chằm vào những tin đồn thất thiệt kia, sắc mặt trắng bệch.
Bạch Vi rất đau lòng.
Cô ấy vỗ nhẹ lên tay Ôn Noãn, nói nhỏ: “Tớ sẽ nghĩ cách để những người đó xóa bài đăng đi!”
“Cảm ơn cậu, Bạch Vi.”
Thế nhưng các cô đều biết lời đồn đáng sợ đến mức nào, tin đồn này đã lan truyền rộng rãi, Ôn Noãn có muốn lấy lại danh tiếng cũng rất khó...
Ôn Noãn nhẹ nhàng khuấy cà phê, giọng nói nghẹn ngào: “Bạch Vi, mấy đứa nhỏ là tâm huyết của tớ mấy năm nay.”
Tình cảm bốn năm, chẳng những hủy hoại sự nghiệp của cô, ngay cả thanh danh cũng không còn!
Ôn Noãn thật sự rất muốn đi uống rượu, buông thả một chút... Say rồi sẽ không nghĩ tới những việc này!
“Cậu tìm đúng người rồi!” Bạch Vi có thể không được cái khác, nhưng khoản uống rượu thì cô ấy lại là tay lão luyện nhất.
Cô ấy đưa Ôn Noãn tới một quán bar ngầm mở cửa 24 giờ.
7 Giây Ký Ức, nhìn tên là biết chẳng đứng đắn tí nào.
Quả nhiên, sau khi bước vào, tiếng nhạc Rock and roll rung trời, những người trẻ tuổi, cả nam lẫn nữ, ăn mặc quần áo gợi cảm, thoải mái phô bày sự trẻ trung, sôi nổi. Mùi mồ hôi và nước hoa trộn lẫn biến thành mùi hương kích thích hàng đầu, len lỏi vào trong cơ thể mọi người.
“Thế nào? Đủ phấn khích chưa?”
Bạch Vi quen cửa quen nẻo ngồi vào chỗ cũ, rút một điếu thuốc thon dài dành cho nữ ra châm lửa, sau đó hút một hơi rồi nhả khói một cách cực kỳ quyến rũ.
Ôn Noãn chưa từng hút thuốc, Bạch Vi cũng không cho cô hút.
Bạch Vi gọi một chai rượu Tây, đổ ra hai ly, đưa cho Ôn Noãn một ly.
“Có không ít người đang nhìn cậu đấy, Ôn Noãn, cậu có biết dáng vẻ của cậu giống như chú thỏ trắng đi lạc vào hang sói hay không?”
Ôn Noãn nở nụ cười chua xót, cô làm gì có tâm trạng mà nghĩ tới mấy cái này?
Cô bưng ly rượu uống một hơi cạn sạch.
Bạch Vi cũng bị dọa choáng váng, vừa rót rượu cho cô vừa khuyên ngăn: “Uống ít thôi, cậu mà uống say tớ cũng không biết phải ăn nói với dì Nguyễn thế nào đâu! Dì ấy quản lý cậu nghiêm lắm đấy.”
Ôn Noãn hơi hoảng hốt.
Lúc này cô mới chợt nhận ra mình đang sống chung với Hoắc Minh, buổi tối cô còn phải nấu cơm cho anh nữa... Ôn Noãn uống được nửa ly rượu, lá gan cũng to ra, lại có hơi mang thù!
Tối hôm qua cô nấu cơm rồi mà anh cũng không ăn.
Không nấu!
Dù sao anh tìm cô về không phải vì nấu cơm...
Ôn Noãn uống hết non nửa bình rượu Tây, cô uống đến mức chuếnh choáng, gục xuống bàn khẽ lẩm bẩm:
“Bạch Vi, tớ không cam lòng!”
Trước kia Cố Trường Khanh thao túng cô, hiện tại cả Đinh Tranh cũng hãm hại cô.
Cô, Ôn Noãn, vì sao lại phải bị những người này nặn tròn bóp dẹp?
“Tớ muốn kiện Đinh Tranh.” Bạch Vi không dám uống quá nhiều, sợ lát nữa không dìu nổi Ôn Noãn. Lúc này nghe Ôn Noãn nói xong, cô ấy đau lòng dỗ dành cô: “Được, chúng ta kiện cô ta.”
Ôn Noãn đã say mèm, thế nhưng vẫn có thể mở trang web ra quay màn hình, nói rằng muốn lưu lại chứng cứ.
Bạch Vi vừa bực mình vừa buồn cười: “Say đến mức này rồi mà còn biết làm việc ghê.”
Ôn Noãn loay hoay một hồi thì say đến mức gục xuống ngủ.
Bạch Vi há hốc mồm.
Cô ấy vỗ mặt Ôn Noãn: “Ôn Noãn?”
Ôn Noãn mơ màng nghe thấy có người gọi cô, rất giống giọng nói của người đàn ông trong mộng. Cô nhắm nghiền hai mắt, khẽ cắn bờ môi đỏ, thốt ra giọng nói ngọt ngào: “Hoắc Minh, tôi đang đến kỳ... Không thể hầu hạ anh.”
Bạch Vi như nghe thấy sét đánh giữa trời quang, khuôn mặt cứng đờ.
Trời ơi! Cô ấy vừa nghe được cái gì thế này!
Bạch Vi rất muốn mắng người.
Đúng lúc này, di động của Ôn Noãn lại reo lên. Bạch Vi vừa thầm mắng vừa lấy di động ra.
Vừa nhìn tên, lại là Hoắc Minh!
Bạch Vi trợn tròn mắt, cô ấy không bình tĩnh nổi nữa... Hóa ra Ôn Noãn thật sự có quan hệ với Hoắc Minh!