Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 65: Đêm không có anh, khó lòng chợp mắt
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Trường Khanh đột nhiên xoay người, lấy điện thoại ra, mở kho ảnh riêng tư. Bên trong chỉ có duy nhất một bức ảnh của Ôn Noãn. Chuyện đã xảy ra cách đây hai ba năm trước, lúc đó, ngày nào hắn cũng tăng ca đến tận khuya, Ôn Noãn luôn chuẩn bị cơm chờ hắn về. Đêm hôm đó, vì đợi quá lâu nên cô đã ngủ gục. Cô trắng nõn nà, trông cô ngủ thật ngoan.
Về đến nhà, tuy mệt mỏi nhưng lòng hắn lại mềm nhũn khi thấy dáng ngủ của Ôn Noãn.
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại chụp bức ảnh này.
Sau đó, hắn theo đuổi Hoắc Minh Châu, dứt khoát chia tay cô, nhưng mãi vẫn không xóa bức ảnh đó... Ngay cả Cố Trường Khanh cũng không hiểu vì sao mình lại không xóa.
Rõ ràng hắn chẳng thích cô ấy chút nào!
Rõ ràng quá khứ của hắn với cô cũng chẳng tốt đẹp gì!
Hắn nhìn bức ảnh rất lâu, cho đến khi có tiếng gõ cửa vang lên, giọng bà Cố vọng vào: "Trường Khanh, mẹ có chuyện muốn nói với con.”
Cố Trường Khanh trả lời rồi cất điện thoại đi.
Bà Cố đẩy cửa bước vào, bà đau lòng khi thấy khuôn mặt con trai hốc hác, nhưng dù đau lòng đến mấy, lời cần nói vẫn phải nói.
"Trường Khanh, con và Ôn Noãn đã là chuyện quá khứ rồi."
"Con đã đính hôn với Minh Châu, đừng làm con bé thất vọng!"
"Ôn Noãn sống chung với đàn ông, sớm muộn gì cũng mang tiếng xấu. Nhà họ Cố chúng ta làm sao có thể chấp nhận một cô con dâu như vậy được?"
Bà Cố gay gắt nói.
Cố Trường Khanh cau mày, lạnh lùng nói: "Cô ấy cũng không có ý định quay về bên con." Nói xong, hắn cầm áo khoác lên, có ý định muốn ra ngoài.
Bà Cố đuổi theo, gọi hắn: “Con đi đâu?”
“Về công ty ạ.”
Cố Trường Khanh ngồi vào chiếc xe thể thao Lotus nhưng lại không khởi động ngay.
Hắn nhắm mắt, nghĩ đến lời mẹ nói, đặc biệt là câu "bây giờ Ôn Noãn đang sống cùng đàn ông" khiến hắn cảm thấy khó chịu đến tột độ.
Hắn nghĩ, nếu không phải ban đầu hắn đã ép Ôn Noãn quá đáng, thì chẳng phải cô đã không gặp Hoắc Minh sao?
Cô ấy càng sẽ không sống cùng Hoắc Minh! Ôn Noãn trở về căn hộ trước năm giờ.
Hoắc Minh thường về lúc bảy giờ, nên Ôn Noãn tranh thủ nấu cơm trước.
Cô thích sạch sẽ, nên sau khi nấu cơm xong liền đi tắm.
Tâm trạng Ôn Noãn rất tốt. Cô treo từng bộ đồ đã mua hôm nay vào tủ quần áo của Hoắc Minh. Những bộ đồ làm từ vải mềm mại treo cùng chỗ với những bộ đồ đắt tiền của anh, tự nhiên hài hòa đến lạ.
Cuối cùng, cô lấy những thứ đã mua giúp anh ra.
Hai chiếc áo sơ mi và một chiếc thắt lưng.
Tất cả đều là thương hiệu quốc tế, giá cả không hề rẻ.
Ôn Noãn nhẹ nhàng vuốt ve, tưởng tượng dáng vẻ anh tuấn của Hoắc Minh khi mặc chúng lên, khiến cô không khỏi đỏ mặt.
Lúc này, điện thoại của cô đổ chuông, là Hoắc Minh gọi đến. Tính tình Hoắc Minh không tốt, nhưng một khi đã xác định mối quan hệ thì anh lại rất tốt với cô.
"Tôi đang nhận một vụ án khó nhằn nên dạo này phải tăng ca."
Ôn Noãn hỏi anh: "Vậy anh không về ăn tối à?” Hoắc Minh ừm ừm, lẽ ra nên cúp máy nhưng anh vẫn nói thêm vài câu: "Dạo này chắc chỉ có thời gian về thay quần áo thôi."
Ôn Noãn đột nhiên cảm thấy hơi tội lỗi vì số tiền đã tiêu hôm nay.
Hoắc Minh bên đó quả thật rất bận nên nhanh chóng cúp máy.
Cô cố gắng chìm vào giấc ngủ, thế nhưng trong đêm lại bừng tỉnh nhiều lần. Mãi đến sáng, Hoắc Minh vẫn chưa về mà thím Lý đã tới.
Thím Lý quen thuộc nói: "Luật sư Hoắc thường xuyên bận rộn như vậy, cô Ôn đừng lo lắng!"
Ôn Noãn khẽ gật đầu. Cả đêm Hoắc Minh không về, cô cũng không yên lòng vui vẻ ở nhà hưởng phúc. Suy nghĩ một hồi, cô nhờ thím Lý làm bữa sáng để cô mang tới cho anh.