Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 64: Hình bóng Ôn Noãn trong tâm trí hắn
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn cũng rất muốn dỗ anh vui vẻ.
Cô ôm cổ anh, trìu mến gọi một tiếng “Papa”.
Mới đầu Hoắc Minh còn sửng sốt.
Sau đó trong lòng anh dấy lên chút rung động.
Chút rung động này kéo dài đến tận văn phòng, ngay cả thư ký Trương cũng nhận thấy tâm trạng luật sư Hoắc hôm nay tốt hơn bình thường, thậm chí trông còn đẹp trai hơn hẳn.
Mười giờ sáng, thư ký Trương gõ cửa đi vào.
Cô ấy mỉm cười nói: “Luật sư Hoắc, cố vấn pháp lý của tập đoàn Cố Thị muốn gặp ngài! Tôi đã xem lịch trình của ngài, bốn giờ chiều nay...”
“Không gặp!” Hoắc Minh lạnh nhạt nói: “Hiện tại các ban ngành liên quan đã đề cập đến việc truy tố công khai các vấn đề tài chính của tập đoàn Cố Thị, vấn đề của họ thì cứ để họ tự xử lý.”
Thư ký Trương hơi bất ngờ.
Tập đoàn Cố Thị và luật sư Hoắc có quan hệ thông gia, nhưng luật sư Hoắc lại không nể mặt họ chút nào.
Thư ký Trương giữ nụ cười chuyên nghiệp: “Vâng, luật sư Hoắc.” Tin này đương nhiên sẽ truyền đến tai Cố Trường Khanh. Cố Trường Khanh không bất ngờ lắm.
Hoắc Minh làm vậy rõ ràng là vì thù ghét hắn, lúc này bỏ đá xuống giếng còn không kịp, nói gì đến cứu giúp?
Mối nguy lần này không lớn cũng không nhỏ, đủ để Cố Trường Khanh không kịp trở tay.
Ví dụ như việc dây dưa với Ôn Noãn.
Hay như việc đối phó Ôn Bá Ngôn.
Hoắc Minh quả không hổ là Diêm Vương giới luật, rất giỏi thao túng người khác. Cố Trường Khanh tự nhận bản thân lăn lộn trong giới kinh doanh nên đã rành các thủ đoạn độc ác từ lâu, thế nhưng nếu so với Hoắc Minh thì...
Hắn đành chịu thua!
Cố Trường Khanh phiền não.
Hắn đứng trước cửa sổ sát đất, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc nọ.
Nhớ khi tập đoàn Cố Thị phải đương đầu với mối nguy lớn nhất, hắn cũng chẳng hút thuốc nhiều vậy, bởi vì khi đó có giọng nói mềm mại của Ôn Noãn bảo rằng: “Hút thuốc nhiều không tốt đâu.”
Rồi lại nhét một viên kẹo bạc hà vào miệng hắn.
Cảm giác lành lạnh.
Thật ra lúc ấy Cố Trường Khanh thấy cô rất phiền, Ôn Noãn có làm gì cũng chẳng quan trọng.
Tuy ngoại hình cô đẹp, nhưng lại không hiểu tình thú.
Nếu không có Ôn Bá Ngôn ở đó thì sao hắn có thể dây dưa với cô tận bốn năm cơ chứ? Nhưng khi mất cô thật rồi, hắn lại thấy lồng ngực trống rỗng.
Là do chưa quen thôi!
Cố Trường Khanh tự nói với mình, chỉ là do chưa quen thôi!
Ngoài văn phòng vang lên tiếng gõ cửa.
Thư ký của hắn bước vào, nói hắn biết trung tâm thương mại mà hắn mua hồi đầu năm đang gặp vấn đề.
Cố Trường Khanh lạnh lùng nói: “Đi xem.”
Nửa tiếng sau, xe của Cố Trường Khanh dừng lại trước trung tâm thương mại Trường Đăng.
Hắn mất cả buổi để xử lý công việc, xong xuôi thì đã là bốn giờ chiều. Thư ký mang một bữa ăn đơn giản lên cho hắn: “Tổng Giám đốc Cố, ngài còn chưa ăn trưa! Hãy ăn một chút đi!”
Cố Trường Khanh không thấy đói.
Hắn lạnh nhạt nói: “Về công ty đã.”
Lúc đi từ trung tâm văn phòng trên tầng bốn xuống, thang máy bất ngờ gặp sự cố, nên họ chỉ đành đi bằng thang máy dành cho khách.
Tâm trạng Cố Trường Khanh lại càng khó chịu, sắc mặt âm trầm.
Khi thang máy gần xuống đến tầng một, ánh mắt hắn lóe lên.
Hắn nhìn thấy Ôn Noãn.
Thư ký cũng nhìn thấy Ôn Noãn, nhưng không dám nói cũng không dám hỏi.
Cố Trường Khanh về đến nhà, bà Cố thấy hắn về thì thoáng giật mình, định hỏi chuyện công ty. Cố Trường Khanh vừa lên lầu vừa tháo cà vạt: “Mẹ, con hơi mệt, muốn nghỉ ngơi.”
Bà Cố nhìn sắc mặt hắn, muốn nói rồi lại thôi.
Cố Trường Khanh vào phòng, đóng sầm cửa lại. Hắn nằm trên giường, khoác một tay che mắt, đôi mắt hắn nóng lên, trong đầu toàn là dáng vẻ dịu dàng của Ôn Noãn.