Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 66: Em phải khiến anh ấy vui vẻ thoải mái!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thím Lý thấy hai người tình cảm như vậy thì cũng rất vui, liền vui vẻ đi làm.
Ôn Noãn về phòng, cô định chọn một bộ quần áo để mang đến công ty cho anh. Cô lục lọi trong tủ quần áo, nhưng cuối cùng vẫn không dám chọn bộ đồ mới mua, đành lấy một bộ bình thường anh vẫn hay mặc.
Cô bỏ bộ quần áo vào túi rồi bắt taxi đến công ty Anh Kiệt.
Ôn Noãn không dám làm phiền Hoắc Minh, cô gọi điện cho thư ký Trương, nói rõ mục đích mình đến.
Thư ký Trương đang ở trong phòng làm việc của Hoắc Minh, cô ấy cầm điện thoại nói với sếp: “Cô Ôn đến, mang bữa sáng và một bộ quần áo cho ngài, cô ấy nói để ở quầy lễ tân để tôi ra lấy.”
Hoắc Minh đang đọc tài liệu, nghe vậy liền ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đen tĩnh lặng của anh nhìn thư ký Trương một lúc lâu rồi mới lên tiếng: “Vậy cô đi lấy đi!”
Thư ký Trương bị anh nhìn đến mức mặt đỏ tim đập. Thật là!
Luật sư Hoắc nhìn cô ấy như vậy, nếu không phải cô ấy đã kết hôn sinh con rồi thì chắc không chịu nổi đâu.
Nhưng mà, luật sư Hoắc không gặp cô Ôn sao?
Hoắc Minh tiếp tục đọc tài liệu, có lẽ đã đoán ra cô ấy đang nghĩ gì, bèn lạnh nhạt nói: “Ngày nào cũng gặp, không cần phải dính lấy nhau như vậy.”
Thư ký Trương thầm oán trong lòng: Đúng là ngoài lạnh trong nóng!
Thế nhưng cô ấy vẫn nhanh chóng xuống lầu, kịp lấy bữa sáng tình yêu trước khi Ôn Noãn rời đi, cô mời Ôn Noãn lên lầu ngồi một lát.
Ôn Noãn cười nhẹ: “Không được đâu! Lát nữa tôi còn phải đến bệnh viện.”
Thư ký Trương gửi lời chúc phúc, rồi nói chuyện thêm mấy câu nữa mới để cô đi.
Thư ký Trương cầm bữa sáng và quần áo lên lầu, đưa cho Hoắc Minh. Hoắc Minh bận rộn cả đêm, đến lúc này cũng đã đói bụng, bèn tranh thủ vào phòng nghỉ tắm nhanh và thay quần áo.
Đến lúc ra ngoài, anh đã có dáng vẻ tỉnh táo, phấn chấn.
Thư ký Trương dụi đôi mắt sưng húp, thầm lặng lên án sức khỏe quá tốt của cấp trên.
Hoắc Minh ăn xong bữa sáng. Anh gửi tin nhắn cho Ôn Noãn.
[Hôm qua em mua áo sơ mi cho tôi đúng không? Sao không mang cái đó đến?]
Ôn Noãn không ngờ anh lại gửi tin nhắn cho mình, hơn nữa tin nhắn này còn khiến cô vô cùng ngại ngùng, cô lập tức trả lời:
[Đâu có mua áo sơ mi cho luật sư Hoắc.]
Hoắc Minh cầm điện thoại, cười khẽ. Anh rất thích dáng vẻ dè dặt này của cô.
Ôn Noãn ở bên kia đợi hồi lâu, anh vẫn không trả lời.
Ôn Noãn cũng không để ý nữa.
Cô đang định mở ứng dụng gọi xe thì Bạch Vi gọi đến.
Tính cách Bạch Vi thẳng thắn, cô vừa bắt máy đã chửi thề mấy câu, sau đó mới nói đến chuyện chính: “Ôn Noãn, cậu chắc chắn không thể nào tưởng tượng nổi Đinh Tranh đã làm ra chuyện gì đâu! Thiếu đạo đức đến cực điểm!”
Ôn Noãn sửng sốt: “Cô ta lại làm gì nữa?”
Bạch Vi cười lạnh: “Tớ nghe nói Cố Trường Khanh bỏ mặc cô ta, cô ta không nghĩ đến chuyện trả thù Cố Trường Khanh, ngược lại bám riết cậu không buông! Trường chúng ta cũng xem như một học viện giáo dục, lần này Đinh Tranh chẳng những mời các thầy cô giáo trong học viện mà còn mời một số phụ huynh có danh tiếng đến, cô ta muốn cậu không vực dậy nổi nữa.”
Bạch Vi dở khóc dở cười.
Cô ấy mắng: “Cậu ngốc à! Anh ta có bận đến mức nào thì cũng phải bỏ ra được mấy tiếng rảnh rỗi chứ. Ôn Noãn, tớ nói cho cậu biết nha, nếu muốn đàn ông làm việc cho mình, cậu phải khiến anh ta vui vẻ thoải mái trước đã.”
Khiến anh thoải mái? Ôn Noãn không dám nói mình không có kinh nghiệm gì, đến bây giờ cũng chưa từng thực sự thân mật với Hoắc Minh.
Bạch Vi mặc kệ cô, vứt xuống một câu: “Ôn Noãn, tớ nói cho cậu biết, cậu phải nắm chắc Hoắc Minh trong tay!”