Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 74: Cố Trường Khanh, anh bớt mặt dày đi!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuộc đối thoại này khiến bầu không khí trở nên kỳ lạ.
Ôn Noãn định ngồi một lát rồi quay về.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên. Dì Nguyễn đang chăm sóc Ôn Bá Ngôn nên tiện miệng nói: “Ôn Noãn, con ra mở cửa đi.”
Ôn Noãn đi ra mở cửa.
Sau khi cửa mở, khuôn mặt cô dần trở nên tái nhợt.
Bên ngoài là Cố Trường Khanh đang đứng, dưới chân hắn có bảy, tám mẩu thuốc lá, không biết đã đứng đây bao lâu... Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hắn là nỗi u sầu mãi không thể xua tan.
Giọng nói của dì Nguyễn từ bên trong truyền ra: “Ai vậy?”
Ôn Noãn vội nói: “Là người bán bảo hiểm thôi ạ!” Nói rồi, cô vội vã bước ra ngoài và đóng cửa lại.
Gặp lại Cố Trường Khanh, Ôn Noãn đã không còn những cảm xúc như trước kia.
Cô lạnh giọng hỏi: “Anh tới đây làm gì? Nếu đến thăm bố tôi thì không cần, anh cảm thấy bố tôi chịu đả kích chưa đủ sao?”
Cố Trường Khanh ném điếu thuốc xuống đất, đôi giày da Ý tinh xảo giẫm lên để dập tắt. Khi ngước lên nhìn cô, ánh mắt hắn sâu thẳm: “Ôn Noãn, anh tới gặp em!”
Hắn còn nói: “Trước tiên chúng ta đến căn hộ cũ ngồi một lát đi! Nơi đó còn đồ của em, tiện thể em có thể đến lấy về.”
Ôn Noãn cảm thấy buồn cười.
Trước kia cô cho rằng căn hộ ấy là hồi ức tốt đẹp nhất, càng về sau cô mới biết đó chỉ là mật ngọt bọc độc. Cô không chút do dự nói: “Tôi không cần! Anh cứ vứt nó đi.”
Cố Trường Khanh không hề bất ngờ trước việc cô từ chối.
Hầu kết hắn nhấp nhô, nói nhỏ: “Em biết anh sẽ không ném! Ôn Noãn, anh không ném được!”
“Tùy anh!”
Ôn Noãn mở cửa định bước vào.
Cố Trường Khanh bỗng ôm lấy cô từ phía sau, hắn ôm chặt lấy cô, thì thào nói: “Ôn Noãn, em đừng lạnh lùng như vậy, trước kia em không phải thế này!”
Giờ phút này Ôn Noãn cực kỳ hận hắn.
Cô cố gắng thoát ra, vung tay tát hắn một cái.
“Cố Trường Khanh, anh bớt mặt dày đi!”
“Chúng ta đã chia tay từ lâu rồi!”
Cố Trường Khanh kinh ngạc, gương mặt tuấn tú bị thương, nhưng dù bị tát hắn vẫn không hề tức giận.
Ôn Noãn chẳng hề mềm lòng.
Cô rất hiểu Cố Trường Khanh, bây giờ hắn đang buồn phiền nhưng lại không thể kể khổ với vị hôn thê yêu kiều của hắn nên mới nhớ đến những điều tốt đẹp của cô. Tuy nhiên, Ôn Noãn cô là con người, không phải cỗ máy xử lý rác rưởi cảm xúc.
Cô cũng không phải giấy vệ sinh!
Ôn Noãn cố gắng bình tĩnh, nói rõ với Cố Trường Khanh: “Anh Cố, sau này anh và tôi nước sông không phạm nước giếng! Tôi quên hết những chuyện đã qua rồi, cũng mong anh hãy quên đi!”
Cố Trường Khanh nhìn Ôn Noãn trước mặt.
Vẫn là gương mặt nhỏ nhắn dịu dàng đó, thế nhưng đã chẳng còn ngoan ngoãn như trước.
Trong chuyện tình cảm của bọn họ, Ôn Noãn luôn là người hy sinh nhiều hơn, mà Cố Trường Khanh hắn chẳng tốn chút sức lực nào. Đến lúc hắn cảm thấy thời cơ đã tới thì lập tức theo đuổi Hoắc Minh Châu, chia tay với Ôn Noãn. Từ đầu tới cuối hắn chẳng nghĩ tới việc giải thích chứ đừng nói là xin lỗi.
Hắn cứ ngỡ Ôn Noãn sẽ mãi yêu hắn như vậy, cả đời này cô chính là người phụ nữ của Cố Trường Khanh hắn!
Đến tận bây giờ, Ôn Noãn đã buông bỏ rồi.
Ôn Noãn không nói gì.
Cố Trường Khanh tiến lại gần, giọng điệu xen lẫn vài phần nguy hiểm: “Nhưng em nghĩ Hoắc Minh Châu yêu em thật lòng sao? Em xem trên tạp chí, báo chí đi, có biết bao cô gái muốn kết hôn với anh ta sao?”
Lúc này Cố Trường Khanh có phần xúc động.
Ôn Noãn là miếng mồi ngon mà hắn không thể có được. Lúc trước chẳng cảm thấy gì, hiện tại lại ngày nhớ đêm mong!