Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 75: Nàng tuyệt tình đến thế sao? Dứt bỏ sạch sẽ
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn cúi mắt cười nhạt.
Nàng biết rõ mối quan hệ giữa mình và Hoắc Minh, nhưng hắn chưa từng bạc đãi nàng, ít nhất là luôn công khai ở bên cạnh nàng.
Ôn Noãn im lặng.
Cố Trường Khanh gượng gạo cười nhạt.
Trước đây hắn cứ nghĩ tính cách nàng nhu nhược, đến giờ mới biết Ôn Noãn tuyệt tình đến mức nào!
Phải rồi! Sao hắn lại không nghĩ ra chứ!
Hồi đó, khi hắn theo đuổi Hoắc Minh Châu, chỉ gọi một cuộc điện thoại để nói lời chia tay với Ôn Noãn. Hắn còn tưởng nàng sẽ khóc lóc níu kéo, nhưng nàng chỉ im lặng một phút rồi nhẹ nhàng đáp “Được”.
Kể từ hôm đó, Ôn Noãn chưa từng liên lạc lại với hắn.
Cứ như thể quá khứ của họ chưa hề tồn tại, như thể nàng chưa từng thích hắn suốt bốn năm. Nàng không lấy đồ đạc trong căn hộ đi, còn chủ động chặn vòng bạn bè của hắn.
Nàng dứt khoát đến mức không còn chút vương vấn nào!
Có lúc Cố Trường Khanh còn phải bàng hoàng tự hỏi: Ôn Noãn có thật sự từng yêu hắn hay không? Nếu có thì sao khi ấy nàng lại đồng ý dễ dàng đến thế?
Cố Trường Khanh đột ngột quay người rời đi.
Khi xuống lầu, hắn lấy chiếc chìa khóa căn hộ từ túi áo ra, tiện tay ném vào thùng rác...
Ôn Noãn đứng đó một lát.
Giọng dì Nguyễn vọng ra: “Ôn Noãn, sao con còn đứng ngoài đó thế!”
Ôn Noãn đáp một tiếng, ổn định lại tâm trạng rồi bước vào nhà.
Ôn Bá Ngôn đang ngủ, Ôn Noãn thu dọn đồ đạc rồi rời đi, dì Nguyễn đi theo tiễn nàng.
Cửa mở ra, dưới đất đầy tàn thuốc nhưng chẳng thấy bóng người nào.
Dì Nguyễn suy ngẫm, có chút kích động nói: “Tên khốn đó tới tìm con à? Ôn Noãn, con phải nghĩ cho kỹ, Cố Trường Khanh là tên phản bội.”
Ôn Noãn vỗ nhẹ tay dì Nguyễn, khẽ đáp: “Dì yên tâm, con sẽ không dại dột đâu.”
Đúng lúc đó, Hoắc Minh gọi điện đến.
Có dì Nguyễn ở đây nên Ôn Noãn không tiện nói chuyện thoải mái.
Dì Nguyễn hiểu ý, chủ động trở vào nhà. Nhưng khi đóng cửa lại, bà chợt nghĩ: Nếu Ôn Noãn và cậu luật sư Hoắc kia thành một cặp thật thì tốt biết bao! Con bé Ôn Noãn này số khổ, tuy nàng không nói nhưng dì Nguyễn đã phát hiện chiếc vòng cổ kim cương màu hồng trên cổ nàng đã biến mất.
Đó là di vật duy nhất mẹ Ôn Noãn để lại cho nàng.
Hoắc Minh ở lại văn phòng thêm mấy ngày.
Thứ sáu, hắn gọi điện cho Ôn Noãn nói mình sẽ về nhà, mặt Ôn Noãn hơi ửng đỏ: “Biết rồi.”
Hoắc Minh và nàng đã mấy ngày không gặp nên hắn hào hứng tán tỉnh.
“Vui đến vậy, nhớ tôi rồi à?”
“Nhớ tôi ở chỗ nào nhỉ?”
Ôn Noãn thấy hắn đúng là mặt dày.
Luật sư Hoắc bề ngoài thì chững chạc đàng hoàng, nhưng bên trong lại phóng đãng.
Ôn Noãn không muốn rơi vào thế hạ phong nên khẽ nói: “Chỗ nào cũng nhớ.”
Hoắc Minh ở đầu dây bên kia cứng đờ.
Hắn thật sự không ngờ Ôn Noãn sẽ bạo dạn đến thế, dám chủ động trêu ghẹo hắn. Điều này khiến hắn càng mong đợi cuộc hẹn tối mai hơn, mặc dù Ôn Noãn từng ám chỉ mình chưa từng làm vậy với bất kỳ ai, nhưng Hoắc Minh chỉ cảm thấy đó là tình thú giữa nam và nữ.
Tâm trạng của Hoắc Minh rất tốt. Hắn ký một tờ chi phiếu trị giá năm mươi nghìn rồi đưa cho thư ký Trương và mấy người khác để liên hoan, coi như đền bù cho khoảng thời gian làm việc vất vả trước đó.
Lúc hắn ký chi phiếu, gương mặt tuấn tú còn nở nụ cười nhạt.
Đẹp đến hớp hồn!
Thư ký Trương thầm nghĩ: Trông vẻ mặt hớn hở kia kìa, chắc chắn là đang vội về nhà gặp cô Ôn! Xem ra luật sư Hoắc rất thích cô Ôn. Cô ấy còn chưa từng thấy luật sư Hoắc đưa phụ nữ về nhà bao giờ đâu.